Trang chính » Chụp và Chép, Sáng Tác, Đoản văn Email bài này

Keb’ Mo’, mèo lưỡi ướt và khu Harlem quái gở

0 bình luận ♦ 28.09.2009

 

 

KepMo1-phecaphe

 

Viết tặng em, có thể sẽ hơi ướt át.
Nhưng không sao, vì có ai đó đã nói: "một tình yêu chân chính thì bao giờ cũng sến

 

Rồi sẽ có lúc tôi nói với em về Keb’ Mo’, về khoảng thời gian 9 giờ đêm của tôi với cái lưỡi mềm nhũn, nói về những lúc nhớ em thì trông tôi sẽ như thế nào nữa, tôi nói tất. Dù cho là những điều tôi sẽ nói ở đây có thể sẽ khá lung tung, manh mún.

Ừ, tôi sẽ nói một chút về những buổi tối chẳng giống ai của mình. Trong lúc mọi người đang say mê, điên cuồng với tiếng từng cú riff kinh hoàng trong những điệu Brutal máu lửa thì trong một căn phòng yên tĩnh với ban công ngang tầm những tán me xanh ngắt, một chiếc giường trải nệm thật êm ái và những điệu bossa dìu dập, trữ tình. Lúc đó thường là thời gian mà tôi dành cho giấc ngủ, lúc đó có thể bên khóe mép xinh đẹp của tôi sẽ có một ít nước dãi chảy ra. Tôi đang mơ đấy em ạ, giấc mơ của tôi thì đầy màu sắc và đầy kịch tính (mặc dù tôi thích ảnh đen trắng và những bộ phim của Martin Scorsese hơn), thường thì tôi chẳng bao giờ nhớ rõ những gì trong giấc mơ đó nhưng có một điều tôi nhớ rất chính xác rằng những nụ hôn đó còn ướt át còn hơn những thước phim tình cảm kinh điển nhất. Nhưng liệu trong phim có những cảnh kinh điển như thế này không: tôi sẽ choàng dậy ngay lập tức và túm cổ rồi ném con mèo của mình thật mạnh vào tường, miệng mỉm cười một cách thật hiền lành nhưng đồng thời cũng lầm bầm chửi rủa. Em thích mèo lắm mà phải không? Tôi cũng vậy nhưng lúc đó thì tôi không thể kìm chế được cơn nóng giận, nó làm cho tôi lầm tưởng rằng em đang hôn tôi, thật đáng thất vọng và xấu hổ, mỗi lần đòi ăn thì nó thường liếm mặt tôi vậy đấy. Keb’ Mo’ thường thì hát những bài Blues dễ dãi, không nhiều những đoạn solo guitar như đang phê thuốc phiện, cũng không đạt được cái sự gàn dở và phớt đời trong cách gằn giọng như các tay ca sỹ da đen cho lắm. Nhưng mỗi lần thức giấc vào lúc 9h đêm tôi thường nghe trọn cả album của gã này trong lúc làm những việc lặt vặt để thoát ra khỏi cơn buồn ngủ. Keb’ Mo’ làm cho tôi tưởng tượng ra một khu Harlem dơ dáy nhưng cũng đầy ngẫu hứng, nơi mà dựa vào những bức tường chi chít Graffiti là những cô gái điếm choàng áo măng tô kín mít nhưng bên trong thì chẳng mặc gì. Nơi mà ban ngày những gã da đen chạy nhảy và la hét ỏm tỏi trong những khoảnh sân bóng rổ nhỏ xíu, và các tay raper chửi thề luôn miệng vì phải đeo đủ thứ đồ quá xá nặng trên người. Một mảnh đất quá sức, nơi lưu trữ biết bao câu chửi bới gia truyền, những bản Gospel dài lê thê đến nỗi hát xong là em đã có thể sẽ lên thiên đàng để diện kiến đức Chúa trời ngay lập tức, thật quá đỗi nguy hiểm cho tôi.

Nhưng tại nơi đấy vào buổi đêm thì hoàn toàn khác, không có gì đẹp bằng một gã cù bơ cu bất nào đó đang say sưa, tay cầm chai rượu và chệch choạng gõ gót giày của mình xuống những con đường vắng lặng và phát ra những âm thanh mà tôi thường gọi đó là tiếng vọng của nỗi cô đơn. Những nắp cống khói bốc lên mù mịt và khói lan tỏa ra theo tứ tung chiều gió, phía trên cao thì rọi xuống một thứ ánh sáng tù mù của những ngọn đèn vàng vọt. Tôi thích như thế, và tôi biết em cũng thích như thế, phải không em? Thật là lãng mạn và tiện lợi nếu như muốn ghé vào một con hẻm tối tăm nào đó để ngồi thu lu và châm một điếu thuốc tưởng nhớ về em.

 

KepMo2-phecaphe

 

Lúc đó là khoảng thời gian mà tôi gần như điên loạn lên vì nghĩ đến em đấy, cảm giác chẳng khác gì một ai đó đã dời nguyên cả khu Harlem vào tâm trí của tôi. Nó tối tăm, hôi hám và đầy rẫy tội ác. Ừ, lúc tôi nhớ em, tôi giống như một gã trai tơ hư đốn ..và nỗi nhớ giống như những cô gái điếm choàng áo măng tô nhưng không mặc gì bên trong, nhếch đít lên và cắm đầu vào trong cửa sổ chiếc Ford Mustang cũ kỹ của tôi mà ngã giá. Nỗi nhớ ấy quá trữ tình và hấp dẫn, tôi không thể nào chối từ nó đuợc.

Giờ thì tôi vẫn đang lắng nghe những tiết điệu đang phát ra từ chiếc radio cũ kỹ của mình, tôi đang nghe mèo lưỡi ướt than van những câu đơn điệu, đang nghe đủ thứ âm thanh náo loạn của Harlem ùa vào trong tâm tưởng và tôi thấy mình im lìm một cách đáng ngạc nhiên. Liệu em có nghe tiếng hát nào phát ra từ khu phố tồi tàn, nơi tôi dành cho cho em một nỗi nhớ kinh điển, màu mè và sến xúa.. nơi tôi phát tán ra tình yêu của mình ra thành nỗi nhớ mênh mang nhất trần đời?

Tôi vẫn đang hát những điệu blues…

 

 

.

bài đã đăng của phecaphe


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2010 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)