Cái bập bênh
Chiều, bao trùm trên đầu là khoảng không bất tận màu mỡ gà, lá úa trải đầy mặt đất. Có thể mùa thu đã kéo dài từ lâu rồi, thảo nào râu tóc M bạc phơ. Trên tay gã là một cái đầu lâu mốc thếch, dù ngồi ở đầu thấp, song dường như M chẳng để í gì tới B đang ngồi ở đầu cao. B nhún mạnh khiến cái bập bênh chuyển động, cả hai cùng cười nắc nẻ.
Đường phố im lìm, nhà cửa bạc phếch cùng thời gian, tuyệt nhiên chẳng mảy may có một cơn gió. Bỗng nhiên M rút thanh kiếm nhựa chém thẳng vào mặt B, nhưng lập tức B giơ ngay một cái gì đó như miếng thịt lên đỡ. Chính xác đó là một cái âm hộ giả được làm như thật, cả hai lại cười nắc nẻ.
M ngồi im, B cũng ngồi im. Chòm râu dưới cằm B rơi ra. Thì ra bọn họ nguỵ trang bằng râu giả. Cả hai cứ thế bất động rất lâu, một cành khô nho nhỏ ở đâu khẽ rơi xuống bên cạnh. Những tàng cây trơ tụi rải đầy khắp thành phố, thành phố không chết, có vẻ nó đang ngừng thở. M đưa mắt về phía những thùng phi rỗng phía cổng công viên, miệng gã tròn lại phát ra âm thanh gần như tiếng chim hót. Tai B dỏng lên, da mặt gã đang từ nâu xạm trở nên xanh xao, nhưng làn da cứ mịn dần, đến mức gần như da trẻ con. Cả hai đều có cặp mắt đen như than, hệt như những cái hố sâu hút vào bên trong.
M cười bí ẩn, khuôn mặt gã trở nên già cỗi, các nếp nhăn hằn lên một cách dữ tợn. B vẫn dỏng tai nghe ngóng, vẻ mặt trở nên căng thẳng hơn. Một con chuột dưới chân bọn họ, người nó phủ kín một lớp lông màu xám nhạt, hai con mắt đen nhánh, đảo liên tục. Nó thận trọng tiến đến bàn chân B, dụi mõm vào chân B rồi chạy mất hút. Nhưng chỉ lát sau, nó quay trở lại với một ổ bánh mì ngậm trong miệng. B vẫn ngồi im, bàn chân mũm mĩm của gã bắt đầu mọc lông. Lớp lông mịn màng phủ tới mắt cá chân thì ngừng. Trong khoảng thời gian đó, M ngồi yên quan sát, con chuột đã tha lôi một đống các vật dụng về dưới chân B.
Tất cả các ghế trong công viên đều được làm từ một loại nhựa tổng hợp cao cấp, không một bạt bụi nào bám trên bề mặt, dường như luôn có ai đó lau chùi sạch sẽ. Bất ngờ M lại rút kiếm chém vào mặt B, lần này B không đỡ được, khiến mặt gã bị một vệt tím đen chéo từ trán xuống sống mũi. M nhún mạnh, chiếc bập bênh đổi chiều. Con chuột lặp lại hành động như ban nãy, nhưng lần này là chân M. Mặt M chuyển sang đỏ bầm.
Ngoại trừ khuôn mặt, thân thể M mịn màng i như thân thể B, cả hai cái bỉm của bọn họ giờ đây ướt dầm dề. Bọn họ lại cười nắc nẻ, bất ngờ B nhét ngay cái âm hộ giả vào miệng M khiến gã không tài nào khép miệng lại, tuyệt nhiên chân tay gã vẫn không động đậy. B khóc nức nở, con chuột vẫn tha những vật dụng khác về nơi chân M.
Cái bỉm của bọn họ bắt đầu vữa ra, những dòng chữ trên đó phai dần, nước tiểu hoà với mực in nhỏ tong tong xuống đất, bột giấy nhoe nhoét dưới đít bọn họ. Tuyệt nhiên không có mùi gì. Cả thành phố đều không mùi, các mảng vữa trên tường cũng đang rơi xuống đất tạo nên một chuỗi âm thanh rào rào. Con chuột trèo lên chân M rồi ngồi ngay giữa hai đùi M. B nhún mạnh, tiếng vữa trên tường rơi mạnh hơn, cái âm hộ giả trong miệng M bật ra, bay sang phía B, B nhanh nhẹn bắt gọn trong tay.
Cả hai lại cười nắc nẻ. Bất chợt B giật chân lên, mặt đất loang lổ máu. Là máu tươi, hoặc có thể là phẩm màu, vì có chẳng có mùi gì có vẻ như tanh tưởi. Cả hai lại cười nắc nẻ, nhưng mắt M đã bắt đầu rỉ máu. M cười lớn hơn. B im bặt. Thành phố phút chốc trở nên đẹp rùng rợn. Mặt đất lênh láng máu, nhưng tất cả bui bặm đều biến sạch. Chỉ còn trơ ra những mảng tường đỏ tươi, những tàng cây trụi lá. Máu đã ngập tới lưng bụng chân, trời vẫn một màu mỡ gà, gió vẫn lặng như tờ.
Mặt đất ngập máu bỗng nổi lềnh bềnh những đồ chơi bằng nhựa. Nào là ô tô, tàu hoả, máy bay, tên lửa, bánh mì, búp bê, và cả những cái âm hộ giả. M nhún mạnh, cái bập bênh lại đổi chiều. Cả hai cười nắc nẻ, thình lình, B lại nhét cái âm hộ giả vào miệng M, tay B vốn dĩ đã dài gần bằng cái bập bênh, mỗi lần làm như vậy cánh tay B lại dài ra nửa mét, khiến cho lần này gã phải vất vả lắm mới điều khiển được cánh tay. Mắt gã cũng bắt đầu rỉ máu, miệng gã vẫn cười nắc nẻ.
Một con quạ từ phía tây bay đến đậu trên vai B, miệng ngậm một chiếc kim đã xâu chỉ sẵn. B chậm rãi khâu miệng M, M chỉ ư ử rên, dương vật bọn họ bắt đầu lỏ lừ, dựng đứng và mọc dài ra. Đến khi hai chiếc dương vật cao quá đầu, có hai con vẹt bay tới đậu trên đó. Những ngôi nhà dần lút xuống biển máu rồi mất tích, chỉ còn đầu M lú lên khỏi biển máu. Con quạ đã bay đi tự lúc nào, con chuột đã nhanh nhẹn leo lên ngồi chỗm chệ trên đầu M. Bất ngờ B nhún mạnh, M chìm nghỉm, Đầu B lú lên, bê bết máu.
Chung quanh bọn họ giờ chỉ toàn là màu đỏ, không mảy may một sự vật nào xuất hiện. Phía tây, mặt trời cũng đỏ lừ, to uỳnh, cứ lừng lững đứng đó. Cả B và M đều chìm trong biển máu, hai chiếc dương vật tiếp tục mọc dài hơn, lú lên khỏi biển máu chừng hai mét, trên đó nổi lên những kí tự biến đổi liên tục. Hai con vẹt đậu trên hai đầu dương vật thi nhau phát ra âm thanh kẹt kẹt. Con chuột bì bõm bơi về hướng tây, được chừng hai mét rồi chìm nghỉm.
Máu tiếp tục dâng cao, giờ chỉ còn thấy hai cái dương vật chọc thẳng lên trời, một cao một thấp, thay nhau tranh ngôi cao thấp. Hai con vẹt hoảng sợ vụt bay mất. Những kí tự trên hai chiếc dương vật vẫn không ngừng biến đổi, hai chiếc dương vật vẫn lên xuống, nhưng có vẻ chậm dần, chậm dần.
© Bỉm
bài đã đăng của Bỉm
- bé Mít - 13.09.2010
- thơ trích trong ‘pHụt’ - 09.07.2010
- Khuất Vô Minh phỏng vấn Bỉm về tập “pHụt” - 08.07.2010
- Búng ra sữa - 01.07.2010
- ngóng ngày - 08.06.2010
- Da Màu phỏng vấn Bỉm - 08.06.2010
- Đầm rau muống - 22.03.2010
- Không có thực - 15.02.2010
- Miền cỏ lào - 30.10.2009
- Bài thơ thứ nhất (mười lăm) - 20.10.2009
- Cái bập bênh - 25.09.2009
- Bài thơ thứ nhất (bảy) - 18.09.2009
- L.Ờ. - 21.05.2009
- Nửa đêm suy nghĩ để có chỗ - 08.04.2009
- 5 bài thơ ba mươi giây - 01.04.2009
- (Ba) bài thơ thứ nhất ♦ Đạo đức - 11.03.2009
- Phát hiện - 19.02.2009
- Và giọng hát rè cất lên thưa thớt - 09.12.2008
- Bản nhạc nơi cuối con phố - 26.11.2008

Phần Góp Ý/Bình Luận