Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

con ngựa đường trường

 

 

                    Tưởng nhớ nhà văn Nguyễn Ngọc Liễn

 
ông là con ngựa đường trường(+)
con ngựa trắng
móng gõ bật thời gian
hằn trên lưng vết chém
hai trăm năm sông Gianh chơi vơi
                         tiếng gọi đò Phù Trịch

ông là con ngựa đường trường
con ngựa trắng
tiếng hý rền sông Mã
men rượu say lảo đảo núi Hàm Rồng
cõng trên lưng
mùa màng
rơm rạ

ông là con ngựa đường trường
con ngựa trắng
tháo tung màn che mắt
nhìn thấu phận cỏ may
bèo bọt
nổi trôi

chiều nay
thanh thản
nước kiệu
gối lưng những ngọn đồi mây trắng
dáng ngựa về từng cụm
bên sông
                      

Đồng Hới, 02/12/2001

_______
(+) Tôi giống như một con ngựa đi đường trường
      mà luôn luôn phải đeo hai cái màng che mắt

     (“Lời tự bạch,” Nguyễn Ngọc Liễn)

 

 

.

bài đã đăng của Hoàng Vũ Thuật


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2010 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)