Bài thơ thứ nhất (bảy)
Bỉm
♦ 2 bình luận ♦
18.09.2009
Phan Vũ, Cào vạch (Scratch)
Sai lầm lớn nhất của anh là, phủ nhận những tình tiết mai mối cho cuộc tình chúng mình. Ngu xuẩn lớn nhất của anh là, sợ hãi khi vừa bắt đầu nhìn thấy em. Hèn hạ lớn nhất của anh là, chối bỏ chính anh. Đương đầu lớn nhất của anh là, chạy theo sự trục trặc của bộ nhớ tạm. Yêu thương lớn nhất của anh là, yêu thương sự mù lòa. Cố công vĩ đại nhất của anh là, đọc ra một điều gì đó. An ủi lớn nhất của anh là, xâu chuỗi những điều đọc ra và chứng minh được rằng, nó là điều gì đó anh mới biết. Về sự tăm tối của anh.
© Bỉm
.
bài đã đăng của Bỉm
- bé Mít - 13.09.2010
- thơ trích trong ‘pHụt’ - 09.07.2010
- Khuất Vô Minh phỏng vấn Bỉm về tập “pHụt” - 08.07.2010
- Búng ra sữa - 01.07.2010
- ngóng ngày - 08.06.2010
- Da Màu phỏng vấn Bỉm - 08.06.2010
- Đầm rau muống - 22.03.2010
- Không có thực - 15.02.2010
- Miền cỏ lào - 30.10.2009
- Bài thơ thứ nhất (mười lăm) - 20.10.2009
- Cái bập bênh - 25.09.2009
- Bài thơ thứ nhất (bảy) - 18.09.2009
- L.Ờ. - 21.05.2009
- Nửa đêm suy nghĩ để có chỗ - 08.04.2009
- 5 bài thơ ba mươi giây - 01.04.2009
- (Ba) bài thơ thứ nhất ♦ Đạo đức - 11.03.2009
- Phát hiện - 19.02.2009
- Và giọng hát rè cất lên thưa thớt - 09.12.2008
- Bản nhạc nơi cuối con phố - 26.11.2008

Sự mù loà về ý nghĩa những chi tiết tạo nên ” cuộc tình chúng mình” mà anh phủ nhận? Nếu đó là điều mà anh nhận ra sự tăm tối của chính mình thì vẫn còn lối ra cho “tia sáng” mà anh sẽ nhìn thấy trong xâu chuỗi những mối liên hệ “mối tình chúng mình” đang bay lơ lửng chỉ còn những ký tự mà anh mò mẫm đọc được. Xâu chuỗi logic tường minh của nó không nhất thiết chỉ có “của nỗi sợ hãi khi nhìn thấy em” anh mới biết. Tuy nhiên có lẽ ở bài thơ thứ nhất (tám hoặc n), bài thơ thứ hai- n anh, ý nghĩa của sự nhìn thấy em, liên quan tới “sự đọc” mà anh phải cố công gắng sức. Có thể là vì, em được rơi ra từ sự đọc mà anh hỗn loạn mù loà với cuộc sống này những ký tự chữ dường như không phải là mình, dường như chưa tìm thấy là mình??.
Xin chia sẻ cùng Sất đôi điều:
- “Tình tiết mai mối” có thể là những ảo ảnh thuần tuý từ sự đau khổ của đối tượng mà đôi khi chủ thể cố công vơ lấy và chiếm đoạt bởi nghĩ rằng mình đồng cảm.
- Sự đọc có thể còn là một cách tu từ, chẳng hạn như từ “đọc vị”.
- Nhận diện được mình là điều khó khăn, bởi mỗi cá nhân luôn có nguy cơ trở nên một ảo ảnh thuần tuý mà đối tượng gốc của ảo ảnh đó thật vô cùng phong nhiêu.
Phần Góp Ý/Bình Luận