Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Lời ai điếu trước những thành trì

 

 

 
                                               tặng thằng bạn
 

Kiệt sức anh xuyên qua lớp lớp những bức tường
Do chính tay anh xây lên hay do cuộc đời
Đổ bê tông xung quanh anh vững chắc
Hy vọng rồi sẽ đến được bên em

Thì anh cứ nghĩ em chẳng có tự do
Em khổ sở giữa những bức tường chật hẹp
Nên em cũng sẽ làm như anh ấy
Phá tung ra để thấy một mảnh trời

Nhưng sự thật đâu phải thế, hở giời
Anh ngu ngơ, anh làm sao biết được
Sự thật là em đang yên ấm
Giữa những bức tường, đang hạnh phúc vô biên

Bủa vây quanh em giờ là những thành trì
Kẻ lơ mơ như anh làm sao mà thấy nổi
Những thành trì cứng rắn và trong suốt
Để anh đụng đầu vào rồi để lại bật ra

Một đôi khi, anh nghĩ cũng phải dùng
Chất xúc tác cho những thành trì ấy
Khó một nỗi em lại kiên cố quá
Hóa chất nào cũng vẫn cứ trơ trơ

Những tường thành em chắc chắn quá đi thôi
Anh đâm vào sứt đầu mẻ trán
Những tường thành em không bao giờ nứt rạn
Anh mong chi tìm được một lối vào

Pháo đài em rất kín lại rất cao
Em cố thủ sao mà yên ổn thế
Pháo đài này là bất khả tấn công
Tuyệt vọng, anh chỉ còn nước đầu hàng
 

./.

bài đã đăng của Nguyễn Hoài Phương


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)