- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - http://damau.org -

Mùa màng cuối cùng

Khi ấy mùa màng đã hoang hoải khắp cánh đồng. Và chúng tôi ngồi xúm xít bên nhau than thở về bài ca những chân trời đã mất. Gió khật khưỡng đi đêm không tìm được men rượu, thét lẹt những hạn nồng trống không bờ bụi. Mùa đang tàn lụi dưới chân. Chưa bao giờ chúng tôi ý thức rõ rệt điều đó đến thế. Nhưng không ai muốn vơ quàng lấy. Họ làm những con thuyền giấy rồi thả trôi. Chúng lật lọng trên những dòng sông cạn nước cuối cùng. Và bắt đầu những giấc mơ xiên xẹo về đại dương.
Tôi thấy mắt Maria ánh lên một màu buồn xa thẳm, đặm đà nơi những vệt chân chim đã háo mòn đuôi mắt. Nữ thánh buồn một vệt đời dưng.
Ngày cuối cùng, tôi muốn nắm tay Maria mà chạy. Chúng tôi sẽ ra nơi đón đầu ngọn gió. Chúng tôi sẽ vượt qua đại dương. Và quên sạch những bài ca ủ dột, mê mải, âu sầu một mùa nắng đã qua. Hằng hà những điệu thiên thanh rủ suốt không gian. Và lan tràn những âm hưởng của một bản nhạc đồng quê bốn bề đẫm lệ.
Maria ngồi im. Như một nữ tu trong căn phòng u tối, môi nàng bắt đầu những con âm loang tràn, man dã của những cơn mê. Thân thể nàng đã trong vắt như nỗi đau của Chúa.
Tôi muốn nàng động cựa. Nhưng tôi không đủ sức tiến đến gần nàng. Nếu là một du ca lang thang, liệu nàng có ưng thuận. Mùa đã tàn lụi dưới chân. Này tôi ơi, tôi phải làm gì?
Maria ngước nhìn tôi qua hàng mi đã long lanh nước mắt của nàng. Giọt nước mắt đủ giúp xua tan đi những khô khan mùa hạn. Nàng bình yên như một thánh giá truyền.
Nàng nói với tôi: “ Vâng, một mùa màng đã qua”.
Và ngày cuối cùng tàn theo hơi nắng.
Tôi hiểu rằng, sẽ mãi mãi từ đây thế giới của tôi hoang vắng. Khi Maria lặng lẽ bỏ đi.

bài đã đăng của Vũ Uyên