Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Nhà mình không có vườn ♦ Mệt

1 bình luận ♦ 3.09.2009

 

 

 

Nhà mình không có vườn

 

Nhà mình không có vườn
thôi em chịu khó mọc suông trán này
nếp nhăn thay thế luống cày
mồ hôi nắng ngày
nước mắt mưa đêm
Anh sẽ làm thơ như kẻ quê mùa gieo hạt
lúa nứt chồi gốc rạ
sự sống nảy mầm trên cái chết
Con chúng ta ngơ ngác ngọn đòng đòng
Niềm tin bó thành rơm đứng dang tay canh lũ sẻ
Tuổi trẻ ơi tuổi trẻ
Ước mơ càng đếm càng mỏng
Em có còn nhắm mắt nguyện cầu dưới những vì sao rơi
Trái thị vàng tình yêu lũ sâu ngày càng nhiều
Đổ lỗi cho dục vọng?
Không, anh nhất định không tin rằng Số Phận
có thể kéo dài cuộc đời hoặc rút ngắn cuộc đời của chúng ta
Có những buổi tối lững thững về nhà
chợt bé nhỏ trước chiếc giường quá rộng
muốn quay lưng chạy trốn cô độc
Bỗng dưng nỗi buồn trở nên khổng lồ giữa thế giới quá chật
Thôi, ngủ sớm ngủ sớm em ơi mai còn bước nữa
Nhà mình không có vườn
Anh là vườn
Em mọc

 

 

 

Mệt

 

Tôi có thể ngồi hàng giờ hàng ngày trong căn phòng 16m2 của mình
Nghe Phúc âm buồn rệu rã nhịp gõ bàn phím
Ngoài cửa sổ lũ chim sẻ vô tư nhảy sáng nhảy chiều
Phòng bên cạnh em nhẩn nha son phấn
Không cần thiết gì trà dư tửu hậu
Tự pha một ly café đen không thèm bỏ đường và nhấm nháp hết thời gian
Mặt trời ngoài bức tường có nhìn thấy tôi không, không biết
Người người ngoài bức tường có dòm ngó tôi không, không biết
Máy lạnh ù ù ngạt thở
Cởi áo cởi quần tôi làm Adam trước màn hình trắng toát
Gieo hạt trái cấm lên những trang sách của mình
Viết chán
Tôi vẽ
Lôi những tấm hình trần truồng trên mạng xuống và ịn mông mình vào
Mai kia mốt nọ sẽ nghiêm trang và đắt tiền trong một gallery nào đó
Mặc kệ
Chúng ta có quyền tự do sử dụng những gì mình có
Và những gì mình không có nhưng không ai có
Những ngày này trí khôn không ghé đến
Mưa nắng gió bão cũng quên mất tôi rồi
Lâu lâu em quấy rầy bằng một vốc cơm sau mấy tiếng gõ cửa
Cùng, một vốc sữa
Trao đổi lạnh lùng giữa chúng ta vẫn kéo dài kéo dài ra
Như cây cỏ vô tâm trao đổi chất
Những con kiến lợi dụng sự dơ bẩn của tôi rủ nhau vào từng đàn
ngay hàng thẳng lối
ăn vụn máu tôi óc tôi linh hồn tôi rơi vãi trên sàn
Đừng nhỏ nhẻ khuyên lơn nhạt phèo
Tôi đọc tôi từng khoảnh khắc
Tôi đếm tôi trên giá treo trên giàn thiêu trái đất hình vuông
có thể bỏ nắng sau lưng có thể bỏ mưa trước mặt
còn gì hạnh phúc bằng một con người không bóng
Đốt tôi đi đốt tôi đi những điếu thuốc kia ơi
trên bao thuốc nào cũng ghi “hút thuốc lá có hại cho sức khỏe”
Tôi có hút thuốc đâu
Là,
Thuốc hút tôi vào
cũng chỉ là khói
Khói cả thôi

 
Bà Rịa ngày 26 tháng 08 năm 2009

 

 

.

bài đã đăng của Trịnh Sơn


1 bình luận »

  • Một độc giả viết:

    Bài thơ “Nhà mình không có vườn” thật dễ thương. Cám ơn tác giả Trịnh Sơn

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch