Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

đắng – tôi

 

đắng

đời người chiếc cốc
trong cốc nước đắng
sự ngọt ngào vơi dần
sự ngọt ngào câm lặng

đắng từ giấc mơ
đắng vào ngày mới
đắng từ trái chín
đắng vào bờ môi

đời như khúc trầm tưởng
dâng lên âm thầm
bức tranh siêu ngã
giữa vô cùng có không

cốc nước đắng còn đắng
cốc nước đắng bùa mê

ta đi hay đời đi
những bước chân khởi thủy
những bước chân hoang tàn
những bước chân hiện hữu

trong vị ngọt
trong vị cay
trong vị đắng
ta đi .

17/12/2003

tôi

tôi có tất cả
giọng nói mẹ cho
mẹ tôi được bà ngoại cho chín mươi năm trước

tôi thở
hơi thở cha tôi
cùng tiếng khóc đầu đời

đôi mắt tôi vùng u tối
nếu không dòng sáng
từ hòn bi anh tôi lăn qua sân

máu tôi ngưng
biển mặn sau lưng nhà cạn nước
và màu đỏ hoa phượng đầu làng héo khô

cánh tay tôi quàng vai bạn lúc này
là cánh tay bạn
quàng qua vai bạn của bạn

tôi sẽ là hòn đất
đôi chân thoát thai thời thượng cổ
tôi đi

tôi không có gì
cái bóng vô tích sự
khi tôi không là tôi

trong tôi còn con người khác nữa
người ấy nói
tôi chính là người tôi không nhìn thấy.

22/4/2004

 

Hoàng Vũ Thuật

bài đã đăng của Hoàng Vũ Thuật


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)