Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Chinh phục

1 bình luận ♦ 17.08.2009

 

Ngay từ ngày mới yêu nàng, tôi đã thầm ngạc nhiên vì tỷ lệ vô cùng chuẩn trên mặt và trên cơ thể nàng nếu căn cứ theo/dựa trên tiêu chuẩn của các bức tượng Hy lạp mà tôi đọc được trong quyển sách rất đáng tin cậy Những nền văn minh thế giới.

Để có thể thực hiện được phép đo, tôi đã thuê một nhà nhiếp ảnh từng công tác trong ngành cảnh sát nhưng đã bị đuổi việc thực hiện rất nhiều kiểu ảnh. Những chuyên gia kiểu này vừa biết thực hiện công việc một cách bí mật nhưng rất chính xác. Sau đó, tôi đã tự mình làm công việc so sánh ảnh nàng với các bức vẽ chuẩn trong sách. Một công việc đầy khó khăn. Lẽ ra tôi chỉ cần nhờ một nhà nhân trắc học, và thật ra người ta đã giới thiệu cho tôi một người như thế – loại chuyên làm việc cho các cuộc thi Hoa hậu danh tiếng. Nhưng tôi đã cân nhắc, không phải vì thiếu tiền, mà vì tình yêu với nàng. Tình yêu đã khiến tôi muốn tự làm công việc đầy thích thú ấy. Tất nhiên cũng có lý do bảo mật, những công việc như thế này, nếu tự mình làm được là tốt nhất.

Tôi đã ghi chép lại tất cả những hoạt động của nàng từ năm nàng 16 tuổi. Không, xin đừng nghĩ rằng tôi đã tổ chức theo dõi nàng vì không tin tưởng. Ngay cả giai đoạn tôi thuê chuyên gia chụp ảnh nàng, đó cũng là bất đắc dĩ, vì tương lai tươi sáng của chúng tôi mà thôi.

Chuyện rất đơn giản: khi ta quan tâm đến một ai thật lòng, ta rất dễ thấy họ luôn trong tầm mắt ta. Việc cần thiết là ghi lại, nhiều ngày, bạn sẽ nhận ra những quy luật. Tôi lưu lại tất cả những ghi chép của thời gian trữ tình đó. Vì lý do tế nhị, tôi sẽ không công bố chi tiết. Điều này là đương nhiên phải không? Nhưng cũng có những kinh nghiệm thật thú vị, bổ ích. Như, tôi đã phát hiện nàng đi tiểu nhiều hơn những cô gái khác từ 12-20% (vấn đề đã sáng tỏ sau khi tôi nghiên cứu cuốn Cẩm nang bạn gái). Chuyện này thoạt tiên làm tôi vô cùng lo lắng, nhưng sau khi nghiên cứu và thống kê lượng nước uống của nàng, tôi chợt hiểu nàng đã áp dụng những biện pháp dưỡng sinh đơn giản nhưng vô cùng khoa học. Điều này khiến tôi yêu nàng hơn.

*

Ngày nào tôi cũng dậy vào 6h 20 phút. Tôi vào W.C. 10 phút. Tôi làm vệ sinh cá nhân 5 phút. Tôi ăn và uống trà 10 phút (Khoản này có thể xê dịch giữa hai công việc, ví dụ ăn 6 phút, trà 4 phút hoặc ăn 7 phút, trà 3 phút. Có lần trà không kịp pha, tôi vẫn cầm tách trà lên rồi đặt xuống. Không phải để uống, mà để yên tâm).

Tiếp theo, tôi vào Internet, xem các tin tức mới nhất. Nhiều người không biết đây chính là cách tốt nhất để ngay từ sáng sớm đã nắm được những diễn biến quan trọng nhất của thế giới, và đó chính là cái để dành thế thượng phong trong những câu chuyện và điều này khiến 78% số người tôi gặp kính nể tôi – con số mới nhất, theo một thống kê tôi tự làm rất công phu và luôn cập nhật.

Còi xe vang lên ngoài cửa, chắc chắn lúc đó là 6h 55phút. Chương trình nạp tin tức của tôi đã diễn ra 10 phút và luôn luôn đầy đủ.

Đã có 4 người lái xe bị sa thải vì tôi không cho phép sai giờ, dù chỉ 1 phút.

Đúng 7h thì tôi ngồi thẳng trên xe, cặp bên cạnh, cài dây bảo hiểm xong. Xe chuyển bánh.

Xe đi đúng 18 phút thì đến cơ quan, trong trường hợp có biểu hiện tắc đường, tôi cho phép người lái xe đi theo lộ trình thứ hai, mất thêm 7 phút. Chỉ có hai lần lộ trình này cũng trục trặc và phải sử dụng lộ trình ba với vài con ngõ ít người biết, mất thêm 9 phút nữa. Số thời gian mất này ăn vào chương trình giao tiếp với nhân viên của tôi. Khi đến cơ quan, bao giờ tôi cũng phải nói chuyện với một số nhân viên cấp dưới, càng thấp càng tốt. Biết điều đó, khi tôi đến, bao giờ văn phòng cũng bố trí một vài người đứng sẵn đó, đang làm một số việc hết sức tự nhiên.

Tất nhiên nếu phải sử dụng phương án ba khi đi đường thì chương trình này chấm hết. Thậm chí thời gian làm việc còn bị thâm lạm vào mấy phút. Rất tiếc, may mà chuyện này không xảy ra thường xuyên.

Công việc của tôi vô cùng quan trọng, liên quan đến những hồ sơ giấy tờ hết sức cơ mật. Chỉ những nhân vật có tầm vóc quốc gia mới được phép làm việc với chúng. Chúng được đánh số và được sắp xếp rất cẩn thận, sao cho khi có yêu cầu tra cứu từ những nhân vật tầm vóc quốc gia thì chỉ mất đúng 3 phút để lấy ra.

Tuy nhiên những yêu cầu như thế rất ít. Đấy là một thử thách nhưng tôi đã vượt qua không quá khó khăn. Suốt cả ngày, dù không có yêu cầu tra cứu nào thì tôi cũng vẫn ngồi yên trên ghế, trước mặt là hàng chồng sổ sách, với vẻ mặt trầm tĩnh của người làm công việc trí óc. Thực tế, 87% thời gian tôi bận rộn suy nghĩ đến nàng, số thời gian còn lại tôi nghĩ đến bất động sản, chứng khoán, giá vàng và đô la.

Buổi trưa tôi nghỉ vào lúc 11h30, buổi chiều bắt đầu làm việc từ 13h30, mùa đông cũng như hè tôi ra về vào 17h30.

Tôi cũng không muốn mọi người quá căng thẳng với câu chuyện sử dụng thời giờ của tôi. Tôi vốn là người tôn trọng mọi người. Nhưng cần phải nói, nếu thiết lập được một chương trình làm việc chặt chẽ, chính là đã sống có hiệu quả và ý nghĩa.

*

Thực hiện một nghiên cứu công phu, dần dần tôi đã phát hiện ra chu kỳ kinh nguyệt của nàng. Những ngày này không dễ phát hiện. Nếu ai nghĩ tôi không nghiêm túc cần hiểu tôi luôn nghiêm túc từ thái độ suy nghĩ đến hành xử. Trong một cuốn sách chuyên môn đầy tin cậy mà tôi xin dẫn ra đây như một ví dụ về sự nghiêm túc của tôi, viết:

“Chu kỳ kinh nguyệt là tập hợp các thay đổi sinh lý lặp đi lặp lại ở cơ thể phụ nữ dưới sự điều khiển của hệ hormone sinh dục và cần thiết cho sự sinh sản. Ở phụ nữ, chu kỳ kinh nguyệt điển hình xảy ra hàng tháng giữa thời kỳ dậy thìmãn kinh”.

Đây là một vấn đề sức khỏe và tế nhị hơn, về sinh sản (đến đây, tôi cần nói tôi vẫn chưa hết cảm giác xốn xang khi nhắc đến hai từ ấy: sinh sản! Một từ mang trong nó hình ảnh tương lai, với những đứa con mang bóng dáng của tôi, vĩnh viễn có mặt trên quả đất này, tiếp nối không ngừng nghỉ).

Đó là chưa kể, định nghĩa trên cho tôi sự yên tâm vì nó xác nhận nàng hoàn toàn khỏe mạnh, nàng đã qua tuổi dậy thì nhưng lại chưa mãn kinh. Nàng không mắc chứng vô kinh đáng sợ và (may quá) nàng cũng chưa có thai.

Để trấn an những độc giả có thể sẽ cau mày (biểu hiện bên ngoài) và gợn lên những gì không hợp khi ăn uống (nhiều người, thậm chí còn buồn nôn và đôi kẻ do cơ địa, không kìm được cảm giác nôn khan khi nhắc đến những chuyện trên – biểu hiện bên trong), tôi xin giải thích thêm:

“Trước khi phóng noãn, nội mạc tử cung, bao phủ bề mặt tử cung, được xây dựng theo kiểu đồng bộ hoá. Sau khi phóng noãn, nội mạc này thay đổi để chuẩn bị cho trứng thụ tinh làm tổ và hình thành thai kỳ. Nếu thụ tinh và thai kỳ không xảy ra, tử cung loại bỏ lớp nội mạc và chu kỳ kinh mới bắt đầu. Quá trình loại bỏ nội mạc được gọi là hành kinh và biểu hiện ra bên ngoài là kinh khi phần nội mạc tử cung và các sản phẩm của máu ra khỏi cơ thể qua âm đạo. Mặc dù nó thường được gọi là máu, nhưng thành phần của nó khác với máu tĩnh mạch”.

Hoàn toàn nghiêm túc, hết sức tuyệt vời, thậm chí có thể nói: thiêng liêng.

Tiện đây tôi cũng xin nói luôn rằng tôi yêu không chỉ khuôn mặt hay dáng hình của nàng mà toàn bộ cơ thể nàng. Trong đó, tất nhiên những bộ phận như âm đạo hay tử cung được tôi dành tình cảm nhiều hơn. Lý do như đã trình bày trên. Cũng cần nói thêm, âm hộ chỉ là một biểu hiện bề ngoài của cả một cỗ máy tuyệt vời đã được trời đất thiết kế. Đây cũng chính là cái mà những kẻ tầm thường luôn ám ảnh và họ gọi nó một cách thích thú, bằng những từ tục tĩu mà dĩ nhiên tôi không thể trích dẫn ra ở đây.

Thêm một ngoặc đơn nhỏ: Tôi căm thù những kẻ đem các bộ phận giới tính của phụ nữ ra để đùa cợt, với cách dùng từ thô bỉ. Mỗi lần nghe thấy ai văng ra một từ l… là tôi lại xây xẩm mặt mày. Một số cấp dưới của tôi đã ăn tát, và khi biết lỗi của mình, họ đều cám ơn tôi đã cho họ một bài học đáng giá.

Một kẻ ngu xuẩn có lần đã nói, để an ủi những kẻ thất tình: đàn bà có gì đáng quý? Chỉ là một khối xương thịt, thêm ít gân máu và một đống nội tạng!

Lập luận trên có lý nhưng rất sai. Thử hỏi đàn ông có âm đạo và tử cung hay không? Đàn ông và đàn bà yêu nhau chính vì sự khác nhau. Và việc tôi yêu chính phần khác nhau đó chứng tỏ tôi đã làm đúng quy luật.

Vấn đề khiến tôi luôn đau đầu: trong chu kỳ kinh nguyệt, cơ thể phụ nữ trưởng thành về giới tính phóng thích một trứng (đôi khi 2 trứng, có thể dẫn đến hình thành 2 hợp tửsinh đôi) vào giai đoạn phóng noãn (rụng trứng).

Sinh đôi? Đây là điều tôi không muốn, đặc biệt không mong muốn. Trước tiên vì nó rất không bình thường. Tôi thấy chỉ có những con vật cấp thấp như lợn hay chó, mèo mới sinh nhiều con một lần. Nhưng đọc rất nhiều tài liệu, tôi vẫn không tìm được hướng dẫn để làm cho người phụ nữ tôi yêu chỉ phóng thích một trứng một lần.

Tuy nhiên, những nghiên cứu sâu hơn đã cho tôi một phát hiện điếng người: Sự hiện diện của kinh nguyệt không chứng minh rụng trứng đã xảy ra, và người phụ nữ không rụng trứng vẫn có thể có chu kỳ kinh nguyệt. Mặc dù theo quan sát của tôi, chu kỳ kinh nguyệt của nàng rất đều nhưng nỗi lo vẫn khiến tôi mất ăn mất ngủ.

Cuối cùng, tôi tiếp cận được với một tên trộm kiệt xuất. Yêu cầu của tôi đã khiến hắn thoạt đầu nổi xung, suýt “đánh vỡ mõm” tôi (như sau này hắn kể), nhưng rồi sự hiểu biết của tôi đã thuyết phục được hắn (những kẻ này không hiểu được tình yêu là sự gần gũi và hiểu biết đến tận cùng, bằng chứng: khi tôi nói đến điều này hắn lại cười, thoạt đầu là cười gằn, sau đó là cười rất nhạt). Tôi đành đưa ra lý do đầy sức thuyết phục: tôi cần biết nàng có đẻ được hay không. Trước tràng cười hô hố của hắn, tôi hiểu mình cần khéo léo, vậy là tôi buông ra một câu: “Có tiền đấy, phần của anh là… (con số lớn, xin mạn phép không trích dẫn, nhưng lớn hơn số tiền dành cho chuyên gia chụp ảnh và những các chuyên gia lĩnh vực khác tôi thuê phục vụ trong dự án này)”. Con số này đã làm tắt tiếng cười thô bỉ.

Cũng sẽ có người đặt câu hỏi: Vậy nếu tên trộm không làm việc thực sự? Thay cho băng vệ sinh của nàng, hắn lại tùy tiện lấy những vật tương tự ở đâu đó? Đừng lo, tôi có một hệ thống giám sát tuyệt vời với những nhân viên thân tín đã phục vụ gia đình tôi nhiều đời nay. Chỉ cần một bức ảnh và vài dòng về một người, ngay lập tức họ có một kế hoạch theo dõi người đó rất kỹ về tư tưởng, tình cảm. Nếu tên trộm kia gian dối? Hắn không thể giữ mãi bí mật đó. Với riêng đối tượng này, tôi phải dùng những nhân viên giám sát của gia đình. Cũng xin trả lời luôn với những người tò mò hỏi tại sao tôi không dùng luôn họ mà tìm hiểu về nàng, xin thưa, làm như vậy là thiếu tế nhị trong những chuyện rất cần sự tế nhị như thế này!

Không lâu sau, tôi đã có những mẫu băng vệ sinh mà nàng đã dùng. Việc xét nghiệm ở những chuyên gia hàng đầu cho thấy mỗi lần hành kinh nàng chỉ rụng một trứng, xác suất của những trường hợp bất thường khác là 0,0000000000000014 %. Thêm nữa, trứng có chất lượng đảm bảo 100% trên toàn bộ mẫu.

*

Đến đây, cũng cần phải nói rõ về gia đình tôi.

Tôi, được học hành tử tế, là con cháu của một dòng họ có công thời lập quốc. Ông tôi đầu tư vào cây súng, điều này đem lại vinh quang cho ông và dòng họ chúng tôi. Cha tôi đầu tư vào vấn đề con người, cụ thể, ông điều hành và giám sát việc lựa chọn nhân sự, theo dõi quá trình làm việc và mọi quá trình khác của các nhân vật, đặng kịp thời cất nhắc hoặc giáng hạ cho phù hợp với yêu cầu hết sức phức tạp của một bộ máy vận hành chặt chẽ, thiết kế và vận hành đưa nhân loại tới thẳng tương lai sáng lạn. Tôi được đào tạo vô cùng kỹ lưỡng về quản lý hành chính tại một học viện danh giá. Tôi còn học thêm về kinh tế và biết nhiều ngoại ngữ.

Vấn đề tiền bạc hầu như tôi không phải lo lắng gì. Tuy nhiên, tôi cũng khẳng định tư cách của mình bằng những thương vụ mua bán dự án hoặc cổ phần có lãi không nhỏ. Có kiến thức về kinh tế, lại có thông tin chính xác từ những nguồn có quyền quyết định, những thương vụ của tôi luôn thành công.

*

Sau khi tìm hiểu rất kỹ nàng, như đã nói trên, tôi quyết định cầu hôn nàng.

Xin nói ngay, tôi không tỏ tình, mà cầu hôn. Không, tôi không thích đốt cháy giai đoạn. Đơn giản, tôi đánh giá giai đoạn giữa lời tỏ tình và lời cầu hôn là một giai đoạn thừa. Giai đoạn này chỉ mất thời gian, nếu không muốn nói là nó gây hại – cho cả hai bên.

Tôi bố trí cuộc cầu hôn tại một khung cảnh sơn thủy hữu tình, trong một hoạt động vui chơi giải trí lành mạnh: một cuộc picnic. Đừng ngạc nhiên tại sao tôi và nàng lại cùng có mặt trong cuộc du ngoạn này. Nhờ việc thuê một tay tin tặc trẻ tuổi tài ba từ lâu nay, tôi nắm được hết các cuộc trao đổi qua email và chat của nàng. Nhờ đó, tôi biết nàng tham gia một diễn đàn mạng về du lịch. Tôi nhanh chóng tham gia và khi một nhóm offline hình thành, chắc chắn có nàng đi cùng và điểm đến là một địa chỉ lý tưởng cho những lời cầu hôn, tôi cũng đăng ký.

Xin đừng nghĩ lời cầu hôn là những lời đầu tiên tôi nói với nàng. Trong quá trình leo lên vài vách đá và lội qua mấy khe nước, chúng tôi đã nhanh chóng trở nên thân thiết. Nhờ biết được tất cả những gì nàng thích làm và thích nghe, chịu khó sưu tầm những kiến thức khá uyên bác về những điều nàng quan tâm, tôi đã đạt được điều thường được gọi là “tình yêu sét đánh”. Mắt nàng ánh lên những tia thích thú khi nghe tôi nói. Còn ánh mắt tôi, thì không cần cố gắng lắm chắc cũng ánh lên những tia lửa tình. Tuy nhiên tôi cũng rất kiềm chế. Thực hành theo một tài liệu về ngôn ngữ cử chỉ, tôi không bao giờ nhìn nàng quá 5 giây, bởi chuyên gia cho biết những cái nhìn như vậy thể hiện ham muốn sex, mưu toan đưa nhau lên giường. Tất nhiên tôi cũng không lộ ra những cái nhìn xéo vào những vùng nhạy cảm của nàng, vì theo chuyên gia, đừng tưởng khi nàng không nhìn ta, tức là nàng không biết ta đang nhìn nàng như thế nào. Tôi cũng không lảng tránh ánh mắt nàng mà nhìn vào đó đầy chân thật, bởi chuyên gia nói, những kẻ che dấu ánh mắt là những kẻ thất bại và tự ti, hoặc những kẻ gian xảo đang âm mưu những điều khuất tất.

Nhờ việc trèo đèo lội suối, nàng đã tin cậy nhờ tôi vác hộ cái ba lô, và sau đó, nàng đã đưa bàn tay ấm nóng cho tôi đỡ hoặc kéo vào những lúc đi qua những địa hình trắc trở. Tôi thấy kế hoạch của mình thật hoàn hảo. Cũng nên nói thêm, trong chuyến đi này tôi có bố trí một võ sĩ judo đai đen nhiều vạch, anh ta được tôi thuê với trách nhiệm bảo vệ tôi và nàng trước mọi hiểm nguy, và sẵn sàng hành sự với những kẻ cản trở tiến trình tình yêu – hôn nhân của tôi và nàng. Cả hai phần việc, may thay anh ta đều không phải làm gì. Trong đoàn có một cậu choai choai cũng để ý đến nàng, thoạt đầu tôi định ra lệnh cho võ sĩ gây ra một vụ tai nạn nhỏ, nhưng xét thấy vụ việc sẽ làm xáo trộn không khí thanh bình rất cần cho việc cầu hôn, tôi thôi. Võ sĩ chỉ cần ngăn cản khéo léo không cho cậu chàng đến quá gần nàng và anh ta đã làm rất tốt.

Lời cầu hôn được tôi đưa ra vào giữa buổi chiều, khi chúng tôi là những người đi cuối đoàn người đang trở về từ một cái hồ tuyệt đẹp. Đấy là lúc thích hợp nhất bởi quan hệ chúng tôi đã vươn lên một tầm cao phù hợp, hiệu lực của cái gọi là “tình yêu sét đánh” vẫn còn nhưng chúng tôi đã sẵn sàng cho những bước tiếp. Đây cũng là lúc cảm xúc về thiên nhiên của nàng có tác dụng hòa nhịp với lời cầu hôn của tôi. Nàng cũng không bị quá mệt vì đã ăn và nghỉ trưa.

Thoạt đầu nàng mỉm cười lịch lãm, nụ cười của một cô gái có văn hóa khi nghe lời đùa cợt, tán tỉnh có duyên. Nhưng khi nhìn vào thái độ đầy nghiêm túc và trân trọng của tôi, nàng đã run rẩy cúi đầu.

Cuối cùng, nàng cũng đã xiêu lòng trước tình yêu đích thực ấy.

Chúng tôi đã tổ chức lễ cưới sau khi tôi cầu hôn nàng đúng 2 tháng 9 ngày. Thật ra tôi đã dự liệu một thời gian lâu hơn. Trong khoảng thời gian này, tôi vẫn tiếp tục ghi lại mọi hoạt động của nàng. Tôi còn triệu chuyên gia chụp ảnh vốn công tác trong ngành cảnh sát tới và đề nghị anh ta thực hiện các kiểu ảnh mỗi khi nàng chuyển một không gian trong ngày. Và mỗi cuối ngày, tôi lại say sưa xem loạt ảnh nàng trong mọi tư thế làm việc. Nàng đang say sưa đọc sách, nàng chăm chú bên máy tính, nàng đi siêu thị (ôi người vợ đảm), nàng mua hoa và cắm hoa (thật yêu kiều)… Ngày đầu, chuyên gia chụp ảnh bỏ quên một giai đoạn quan trọng: lúc nàng đi vệ sinh. Sau một cuộc tranh luận gay gắt, vì tôi cũng là người biết việc, tôi đồng ý với phương án anh ta sẽ chỉ chụp hình khi nàng vào và ra khỏi W.C.

Trong giai đoạn chờ đợi, tôi vẫn đến chơi nhà nàng vào mỗi tối thứ bảy. Có những buổi trưa tôi chở nàng đi ăn. Dĩ nhiên, tôi khéo léo cung cấp các thông tin về bản thân (bằng cấp, tài sản) và về gia thế của tôi (truyền thống hào hùng). Mọi điều đều diễn ra hết sức tốt đẹp.

Khi tôi thông báo sắp kết hôn, cha tôi hơi băn khoăn về lai lịch của nàng, nhưng khi tôi đưa ra một văn bản (cha tôi thích làm việc bằng văn bản) liệt kê đầy đủ tới bốn đời nhà nàng, thì ông mỉm cười.

Ngày cưới được ấn định có tham khảo lịch hoạt động của các quan khách cao cấp, dĩ nhiên, có sự tham vấn của các nhà chiêm tinh, tử vi vv và vv vì mẹ tôi rất tin khoản đó.

*

Từ tiệc cưới, chúng tôi đi thẳng đến nơi nghỉ tuần trăng mật. Thung Lũng Tình Yêu. Còn nơi nào hơn thế cho một kỳ trăng mật?

Trong quá trình di chuyển đến Thung Lũng Tình Yêu, tôi nói với nàng nguyên tắc xưng hô giữa chúng tôi.

Cần khẳng định tôi không tán thành lối yêu phụ nữ một cách buông tuồng. Ngay từ việc xưng hô. Với tôi, ở ngôi thứ ba nàng mãi mãi là “nàng”, còn khi giữa chúng tôi với nhau, nhất định là “tôi – mình” – một lối xưng hô thật lịch lãm nhưng thân thiết (nên lưu ý chữ “mình” – điều đó khẳng định nàng chính là tôi và ngược lại). Tôi không đồng ý với lối xưng hô khác. Thọat đầu chính nàng cũng ngạc nhiên khi tôi yêu cầu, thậm chí nàng còn cười vang lên, nhưng cuối cùng, nhận ra thái độ nghiêm túc của tôi, nàng đã chấp thuận, cũng với thái độ mà tôi thấy là nghiêm túc.

Tôi chờ đợi nàng đưa ra một số nguyên tắc mà nàng mong muốn tôi thực hiện, nhưng nàng không nói gì ngoài việc nhìn ra cửa sổ ngắm trời mây (khi trên máy bay) và ngắm đường phố cùng cảnh vật (khi trên ô tô) và liên tục ồ à đầy thích thú. Thật ra tôi chỉ muốn nàng thực hiện quyền của mình khi đưa ra yêu cầu, chứ nàng muốn gì tôi đều biết rõ hết.

Chiếm lĩnh và những lỗi rẽ cuộc sống (*)

Đêm tân hôn diễn ra vô cùng mỹ mãn. Mọi điều ngoài sức tưởng tượng mà không tài liệu nào tôi đã đọc mô tả nổi. Những con số chiều cao, vòng 1 vòng 2 vòng 3, tỷ lệ giữa các bộ phận cơ thể nàng tôi nắm rõ trong lòng bàn tay nhưng lúc này đều đảo lộn. Tôi cố trấn tĩnh để hưởng thụ thành quả công việc của mình vì hơn ai hết tôi biết mình đang sở hữu một sản phẩm hạng nhất của tạo hóa. Nhưng những chỉ số làm căn cứ cho điều đó cứ nhảy múa, va đập vào nhau, xoáy hút lẫn nhau loạn xạ.

Tôi mê man theo chuyển động của cơ thể nàng.

Lối rẽ 1:

Dần dần tôi thấy bản thân tan loãng. Cái tôi vững chắc của tôi như một bức tượng đồng bị ngọn lửa thu phục chảy dần thành chất lỏng. Một tiếng gọi mơ hồ giục tôi níu lại bản ngã cứ nhỏ dần nhỏ dần trôi đi xa tít. Vụ nổ vang lên không tiếng như trong một bộ phim câm, xương sống tôi vỡ rạn trước sức ép của vụ nổ, tiếp theo là tứ chi và cuối cùng là tiếng nổ bục nhỏ nhẹ vang lên trong não.

Tôi mở mắt thấy một ngọn đèn lóa trắng hoặc một mặt trời. Quay đi tránh cái chói chang, tôi thấy một không gian bồng bềnh mây trời ga đệm, những phút giây cho mỗi việc làm, những phần trăm cổ tức, những số đo cơ thể, xác suất thụ thai lao nhanh vùn vụt. Tôi chới với lao theo, chỉ nghe một tiếng thở dài không rõ từ đâu rồi tất cả chìm vào im lặng.

Lối rẽ 2:

Thời điểm quyết định đã đến, tôi đưa dương vật vào cơ thể nàng. Tuyến phòng ngự màng trinh thanh tao và trữ tình sẽ cản trở tôi, và tôi, cũng sẽ phải thật thanh tao và trữ tình vượt qua nó. Nhưng bỗng tôi bị hút vào với sức mạnh của lũ ống. Không có sức cản nào. Màng trinh không còn. Âm vang của một giọng cười chế nhạo bỗng vang lên khe khẽ rồi nhanh chóng khuếch đại âm lượng đến tột đỉnh.

Lối rẽ 3:

Tôi nhanh chóng trấn tĩnh và thực hiện cú làm tình điệu nghệ nhưng cũng đầy yêu thương và trách nhiệm. Nàng cũng nhanh chóng vượt qua phút lúng túng đáng yêu ban đầu để hòa hợp với tôi.

Chúng tôi sống bên nhau hạnh phúc trọn đời.

Happy ending

(*) Khi viết đến đoạn cuối của câu chuyện này, tôi (LAH) chợt nghĩ đến những thị hiếu khác nhau của các nhà biên tập nói riêng và các loại công chúng nói chung. Vậy là tôi quyết định viết ra ba cái kết mà tôi gọi là “lối rẽ”. Người đọc có thể chọn lựa cho mình cái kết ưa thích, còn những phần kết khác có thể coi là gợi ý hoặc bị chú.

Ở đây có thể xuất hiện tranh cãi, rằng đường đời một con người thì chỉ  à đơn tuyến. Tôi nghĩ không hẳn thế, suy nghĩ này có vẻ phù hợp với nhân vật của tôi mà thôi.

LAH

(Đầu tháng 5 đến 16-5-09, viết tiếp một bản thảo cũ từ hai năm trước)

bài đã đăng của Lê Anh Hoài


1 bình luận »

  • Phong viết:

    Mới đọc 1/2 truyện, tôi cười thầm: lại một trò giăng bẫy của công nghệ thông tin với con người. Lệ thuộc đến mức biến mình thành công cụ của thiết bị kỹ thuật. Mất tự tin đến mức thoát ly khỏi máy móc là hoang mang hoảng hốt…Và nghĩ: thế này thì người ta viết đầy ra, có gì mà phải dài dòng lịêt kê cho phí chữ.
    Nhưng câu chuyện lại rẽ về hướng khác sau những con chữ lơ đãng kia. Sự cô đơn tận cùng của cá nhân, khi không tìm thấy được nơi cất giữ linh hồn mình, nơi trú ngụ của trái tim mình…
    Tôi thích lối rẽ 1.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)