Trang chính » Chụp và Chép, Sáng Tác, Đoản văn Email bài này

nhưng tôi sẽ phải đi ư?

0 bình luận ♦ 14.08.2009

 

 

clip_image001

 

Ôi căn phòng bị lãng quên!

Ông ấy ngồi xoay người ra hướng cửa sổ và nói rằng tôi nên rời khỏi nơi đây. Trong căn phòng này tất cả những âm thanh đã được lưu trữ lại. Tiếng lá rơi bên ngoài khu vườn, âm thanh của những giọt nước nhỏ  một cách đều đặn và chậm chạp từ cái vòi đã hoen rỉ bên trong nhà bếp, tiếng xột xoạt của những trang sách bị gió lật tung, tiếng thình thịch từ trong lồng ngực, tiếng còi cứu thương, tiếng saxo trong những ngày buồn dài trôi dọc theo hai bên đại lộ – từng thứ một được phân loại và tách riêng ra thật cẩn thận rồi  xếp vào những chiếc hộp nhỏ và chất ngăn nắp lên nhau ở sát những bức tường . Bây giờ thì xung quanh tôi sự im lìm đang hoàn toàn ngự trị. Tôi đã nghĩ rằng giả dụ mình mở cửa phòng để bước ra ngoài thì sẽ chẳng có tiếng kẽo kẹt vang lên, chẳng có tiếng gió lùa vào, chẳng có tiếng gót chân tôi gõ nhịp trên mặt đường loáng lên vì nắng ở phía bên kia vọng lại. Ừ thì giả dụ tôi tảng lờ đi yêu cầu đó và mãi đứng đây với lời kết tội âm thầm đến chính mình và một chút ân cần nhận lỗi thì ông cũng sẽ không bao giờ biết rằng tôi đã rời bước hay chưa. Trong ông tôi đã đi thật rồi, kể từ khi ông buông ra lời nói ấy.
Trong suốt những tháng cuối năm 2008 tôi đã giật mình và nhìn nhận lại những gì mà mình đang nghĩ suy theo một cách tỉnh táo nhất, tôi đã có hai con người, một vào buổi ngày và một vào đêm, một khi bắt gặp ánh nhìn của ai đó và một khi tôi nhìn nhận vào chính bản thân tôi. Nhưng trớ trêu thay vào những lúc ấy là lúc tôi thường quên mất sự hiện hữu của bản thân mình. Tôi đã loay hoay hồi lâu để tìm lại cái bật lửa có màu trắng sữa mà tôi đánh mất vào kỳ đầu hè, viết thư cho người bạn thân xưa cũ và gửi đến địa chỉ mà tôi không đoán chắc bạn có còn ở đó hay không, tôi đã lục lại cái rương để nhìn lại những món quà mà tôi đã cất trữ từ thời thơ ấu. Mọi người thường chỉ kiểm kê lại ký ức của mình khi họ biết rằng mình sẽ không thể nào hồi tưởng lại những ngày đã qua được nữa và cũng không thể cách nào những ký ức ấy đột ngột hiện về. Tôi thấy mình thất lạc ngay với cái thực đơn quen thuộc vào giữa đêm khuya.

Nhưng tôi sẽ phải đi ư? Tôi hoàn toàn hoang mang với ý nghĩ đó, với tôi ngay lúc này thì cái khung cửa cũng chính là đường biên giới chia đôi tôi ra giữa sự im ắng và ồn ã, giữa những thứ mà hàng ngày tôi đã hoàn toàn chìm đắm vào nó và những sự vật xa lạ phía ngoài kia. Tôi không màng đến những điều mới lạ tuy đã một thời gian rất dài chúng là một trong ít ỏi những niềm hứng khởi trong tôi. Tôi nhớ mình đã nhìn những đám mây quen thuộc xếp đặt những hình thể kỳ lạ phía trên bầu trời, khi là hình một con thuyền thời trung cổ với những cột buồm vĩ đại, khi là một ác thú với tua tủa răng và sừng chĩa nhọn ra bốn phía xung quanh, thật lạ lùng và kỳ vỹ. Nhưng tôi không thể nào diễn giải ra được những điều tạo nên những đám mây đó, tôi đã không hề gì biết được bản chất của sự vật mà ý nghĩa của chúng mới thực sự gợi được trong tôi sự hưng phấn để dõi tìm.
Tôi cảm giác được rằng mình luôn trĩu nặng mỗi khi thức giấc, bám đầy trên thân thể tôi là một lớp bụi dầy của thời gian đã đậu vào sau một hồi dài bồng bềnh ở khắp không trung. Tôi đã dần trôi vào quên lãng ư? nghĩ đến điều đó thực rằng đã gây cho tôi cảm giác không hề yên ổn, nó làm tôi e sợ và thấy mình bỗng dưng lạnh lẽo, những thứ xung quanh bỗng rõ ràng và đồng thời chúng cũng mất luôn đi sự hữu ích, chăn ấm kia nếu có đắp vào thì cũng được gì? Nếu phải tìm cho nó một sự hữu ích nào đó để tôi có thể phủi mình đứng dậy thì nó cũng chỉ như tấm khăn phủ trên cây đàn đã bị bỏ quên trong căn nhà hoang vắng mà thôi.

Tôi sẽ phải rời xa căn nhà này, để rồi khi quay lại trong một thời gian đằng đẵng tôi sẽ lại thấy mình vô cùng lạc lõng trước những đồ vật thân quen. Tôi sợ rằng mình sẽ phải nhìn vào ánh mắt của ông ấy khi xoay bức hình kia lại. Tôi sợ những cái hộp bị đánh đổ và âm thanh sẽ lại tản mác ra ngoài. Những bản thu âm xưa cũ – những tiếng nói của tôi.

 

19.05.2008.

bài đã đăng của phecaphe


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2010 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)