Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Có Mỗi Mình Nhẹ Dạ

 

 

 

đứng giữa đường dang tay
em dụ dỗ tôi đi
em gạt gẫm tôi đi

đám con gái vẫn đi ngang không thèm ngó lại

cỏ mặc nhiên xanh

trùng trùng Tam Điệp

đã qua mùa
con sâu già hóa bướm

ngồi ca lại bài ca chỏng chảnh già

thu gởi lại lòng trên cỏ

người đi qua chiều như gió

mây như nỗi buồn đánh rơi

ngồi lại đây chuyện trò với đá
câu chuyện Đền Chín Giếng
mấy trăm năm rồi chiêng trống Quang Trung

nói với em mai có về với rừng
mắc lòng trên nôi ký ức
người dỗ người
tiếng hát rưng rưng

nói với em mai có về với nhau
buồn vui hôm nào thành rượu
rót đãi người
dụ dỗ một mai sau

tìm một người nhẹ dạ
gởi một lời đường mật
ở ven đường
còn mình hát mình nghe
mới hay ra

có mỗi mình nhẹ dạ

bài đã đăng của Trần Thiên Thị


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)