Trang chính » Đoản văn, Sáng Tác Email bài này

Phiến đoạn

0 bình luận ♦ 10.08.2009

 

 

1. Không ai thấy được loài cỏ ấy. Dù nó đã từng ngày cố rướn lên tới ánh mặt trời.

Nó cảm thấy đã chạm được tới ánh sáng. Nhưng không phải. Nó chạm phải một người anh em.

Nó cảm thấy đã chết cùng những giấc mơ vụn mảnh góc khuất sau loài cây. Hình như đã hy vọng quá nhiều.

Một ngày trong khu vườn tất cả đều trầm trồ về một loài cây lạ. Giống như cỏ nhưng cao vút như một nỗi buồn định mệnh. Loài cỏ ấy đã vươn lên khỏi mình làm một cuộc chạy đua, theo hướng mặt trời. Nhưng khi ấy, sắc màu đã mất, từng cọng lá đã tàn phai. Cả thân hình đã khô kiệt. Chỉ có một giọt sương mong manh đọng trên kẽ nhánh yếu gầy. Nhưng giọt sương nhanh chóng rơi tàn tan biến như một giọt nước mắt. Đó chỉ là câu chuyện của lãng quên.

2. Nàng khóc. Hắn hôn lên mi mắt nàng. Hắn cầm tay nàng nhưng đó là miền đất không bao giờ có dấu môi ấy. Miền đất khô cằn và gân guốc. Tay nàng chưa bao giờ phải chạm đến một việc gì nặng nhọc. Nhưng đó là bàn tay số phận.

Nàng khóc. Nàng ra đi để lại cho hắn bàn tay của mình. Hắn ướp bàn tay ấy. Bấy giờ, hắn mới hiểu bàn tay nàng là bảo vật cuối cùng mà hắn có trên cõi đời này.

3. Nàng vẽ quá nhiều tranh của hắn kể từ ngày hắn rời bỏ nàng. Nàng treo khắp căn phòng. Dần dần trở thành một không gian kín đặc. Nàng khao khát, nàng đam mê như một người tình. Như một niềm tin vào những linh hồn giấy.

Sau cơn mơ tỉnh dậy, bỗng chỉ thấy ngàn mặt nạ trơ tráo nhìn. Những kí tự rỗng. Vô nghĩa. Ngập ngụa, sặc sụa trước những gương mặt không phải mặt người.

4. Thằng bé ngày ngày quanh quẩn bên nghĩa địa. Đêm đến, nó nằm giữa những ánh lửa ma trơi lập loè. Nghĩa địa này đã chôn vùi xác tất cả những người thân của nó. Với nơi đây, nó được sống với kí ức thân yêu. Và tất cả những ánh ma trơi kia trở nên kì diệu như những gì đã mất. Sáng rực và tang tóc. Thế giới ngoài kia trở nên xa lạ.

Một ngày, thằng bé giật mình nhận ra xác mình nằm tận đáy mồ. Nó đã chết cùng ánh ma trơi mà chưa kịp lớn.

5. Dĩ nhiên cô ta là một cô gái da đỏ còn sót lại. Nhưng cô ta chưa bao giờ ý thức về vẻ đặc biệt của chính mình. Chỉ đến khi hắn tới. Hắn, một người da trắng, trắng như những đám mây trong thung lũng không pha tạp, trắng như những bông hoa nơi rừng chưa vẩy máu. Hắn vừa khinh bỉ, vừa sợ hãi, vừa đam mê một cách bí ẩn những gì nơi cô. Và cũng tất nhiên, bằng sự khinh bỉ và sợ hãi, hắn triệt hạ dân tộc cô, nhưng cũng bằng niềm đam mê, hắn muốn thuần hoá cô. Nhưng cô, là định mệnh, một người con gái da đỏ.

Cô, vừa thù ghét, vừa kính trọng ngấm ngầm. Mặc dù, đáng ra hắn, với cô, dân tộc cô, mang danh tội ác. Những cuộc làm tình được diễn ra triền miên, khổ đau, ê trề với những đối kháng và thoả thuận.

Câu chuyện sẽ kết thúc khi dòng máu da đỏ tìm được mình. Chính trong những cuộc làm tình ấy. Máu và nước mắt. Cô gái da đỏ sẽ còn sót lại. Như một anh hùng.

Nhưng nếu không có hắn, tên da trắng, liệu có lịch sử của cô gái da đỏ?

Và nếu không có cô…?

Hắn và cô phải đến với nhau. Đó là số phận. Số phận thì không có lịch sử.

6. Câu chuyện của những hạt mưa: Chúng tôi từ mặt đất, mơ lên thiên đường và ngã xuống đau đớn. Tất nhiên, người ta vẫn nghĩ chúng tôi êm dịu lắm. Thực ra chúng tôi đã phải trả giá đắt. Cho những giấc mơ. Những thế hệ này và thế hệ khác vẫn viết tiếp về giấc mơ ấy. Đó là vòng luân hồi.

Câu chuyện của gió: Chúng tôi phải lưu lac đến quá nhiều nơi. Đó vừa là sự cưỡng bách, vừa là sự lựa chọn. Sau là một sự tự nguyện của thân phận. Xét đến cùng, chúng tôi không có quê hương. Bầu trời, mặt đất này cũng chỉ là nơi dung thứ mà thôi. Người ta vẫn nghĩ chúng tôi có cuộc sống rất phóng túng. Có thể là tự do nữa. Đó chỉ là sự thật của ảo tưởng. Nếu dùng từ ngữ là lang thang, vô định thì đúng hơn. Điều cần nhất với chúng tôi bây giờ là gương mặt.

7. Nàng nhớ hắn đến mức có thể viết được tên hắn tràn mặt giấy. Những kí tự rỗng nghĩa đều trở nên có hồn, giống như nó mang hơi thở của nàng, giống như nó mang nỗi đợi chờ âm thầm của nàng, mang sự sống mỗi nụ cười buổi sớm khi nàng mỉm cười vì nhớ nhung. Mỗi kí tự là một hò hẹn vừa thực tế vừa tưởng tượng. Nó mang ánh sáng, như mỗi khi hắn nhìn nàng (sự thực thì nàng biết rằng ánh mắt hắn vẫn luôn sáng bừng như thế những khi trò chuyện), như những mắt sáng của ánh đèn bên kia hồ, bao giờ cũng ngầm chứa bí ẩn. Nó có sức dẫn dụ nàng trở về với kí ức, với từng hơi thở trẻ thơ phập phồng như cánh gió mùa thu. Chỉ với hắn, nàng cảm thấy một sức mạnh của niềm tin, đưa nàng qua những ngày tháng, khi khắc khoải, khi phấp phỏng, khi tịch mịch, âm u. Có những buổi tối, nàng ngồi đó, với cuốn sách trên tay, ru mình trong những bản nhạc xưa cũ, chỉ để thấy rằng như chưa có gì trôi qua, như là thời gian ngừng lặng, và từng ấy năm tháng qua đi, nàng vẫn chỉ làm một việc độc nhất: chờ đợi, cho một hò hẹn ngắn ngủi vội vã, trong sạch.

Hắn chưa một lần nắm tay nàng, chưa một lần buông một lời yêu thương hay chỉ một chút nhung nhớ. Hắn bỏ nàng trong đêm mưa, quay trở lại trong ngày mưa, và viết thêm nhiều cơn mưa nữa cho cuộc sống của nàng. Hắn không bao giờ tự diễn đạt mình, dù nàng có khiêu khích, kiệm những kí tự vì sợ những điểm chỉ. Hắn nhìn nàng hay nói chuyện, nhiều khi bằng con mắt nghề nghiệp. Có lẽ, hắn quá tỉnh táo và lý trí để có được một niềm rung động. Hắn là một bản tình ca nhạt nhẽo, kẻ dập lửa như nàng nói.

Nàng im lặng. Che giấu bản thân trước hắn. Một đôi lần khi để lộ ra cảm xúc, nàng chỉ thấy một sự hẫng hụt. Nàng, đôi khi, muốn giết chết những rung động của mình. Nhưng kẻ dập lửa tài tình nhất là kẻ luôn để lại một ít tàn lửa. Để có thể, khi cần, thắp lên một ngọn lửa mới, khi buồn chán lại quay lại với công việc của mình. Ngay cả khi, nghĩ đến cái tài rất ác nghiệt đó của hắn, nàng vẫn mỉm cười. Nàng, người con gái đội nón mê.

Hắn vẫn không nói một lời yêu thương với nàng. Ngần ấy thời gian trôi qua. Hắn vẫn thăm dò thế giới của nàng nhưng không thám hiểm. Thực sự, hắn đã qua tuổi mạo hiểm, nhất là mạo hiểm cho những giấc mơ. Hắn, điềm nhiên, không vồn vập, không cuồng nhiệt như bao kẻ khác, cũng có thể một sự điềm nhiên giả tạo của kẻ săn mồi sắp sửa giăng bẫy. Một sự giận hờn vu vơ, một đòi hỏi nào đó của nàng, theo giả định của hắn, sẽ được đáp trả bằng sự im lặng dài lâu hơn. Đến khi hắn quay lại, có thể vì một tối thứ bảy buồn chán mênh mông, có thể vì một định mệnh dòng họ, rằng những kẻ mang tuổi như hắn và nàng, thường lấy nhau, có thể vì một tình cảm nào đấy với nàng. Có thể hắn chẳng nghĩ nhiều đến vậy. Cuộc sống có quá nhiều nỗi bận tâm.

Nàng có thể là con thú biết là bẫy hay tự mình giăng một cái bẫy rồi sa vào. Cũng có khi nàng thoát được ra. Nhưng chỉ một sự gợi nhắc, nàng lại mềm lòng như lá cỏ. Nàng vẫn không biết hắn nghĩ gì. Phỏng đoán. Nàng chơi một bài toán với hắn. Cả hai cùng che giấu rất nhiều điều kiện để đi đến kết quả. Nàng luôn cảm giác hiểu hắn, một mối liên hệ bí ẩn, nhưng chỉ là cảm giác mà thôi. Nàng vẫn không biết gì về hắn nhiều hơn ngày đầu. Nàng thấy hắn là cộng hưởng của tất cả những gì đẹp đẽ và xấu xa, lành lặn và hoang phế, gần gụi và xa vời.

Hắn và nàng như muốn thử thách sự nhẫn nại của nhau, sức mạnh của những ảo tưởng. Vẫn không có gì bắt đầu nghĩa là không bao giờ có đổ vỡ. Có thể có một điều gì đó gần như nỗi đau nhưng chẳng bao giờ đủ lớn để trở thành một nỗi đau thực sự. Hình như theo thời gian, cả hai đã hoá thân thành những kí tự, phức tạp mà cũng quá đơn giản, bí ẩn mà rỗng rang đến mức chẳng thể giải mã nổi.

Đến một ngày, không thể hiểu tình yêu hay sự toan tính, ảo vọng hay thực tế đã gắn kết số phận của hắn và nàng. Sự sát nhập của hai kí tự làm nên một nghĩa mơ hồ nào đấy trên tờ giấy vốn đã chồng chéo nhiều nét vẽ. Ít ra cũng là một chuyện tình có hậu không nước mắt.

Bạn cũng có thể nghĩ theo một hướng khác. Rằng hắn và nàng sẽ lặng lẽ chia tay trong im lặng. Điều này có lẽ làm nên một nỗi buồn nhỏ? Hoặc không! Dẫu sao đó cũng chỉ là câu chuyện bão hòa cùng kí tự.

bài đã đăng của Vũ Uyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch