Trang chính » Chụp và Chép, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ cuốn iii- do đó, nó lại đến- phần 11

 

                    111

Tại bảo tàng con người
Hắn đã đi cùng trời cuối đất để tìm ra hai động vật cuối cùng còn sót lại của loài thú quí mà người gác cổng của Sở thú đã vô tình làm chúng chạy thoát.
Con thứ nhất bị bắt khi nó say rượu, ngã kềnh trong công viên rồi hét lên, kể lể dông dài về sự xuất hiện của nó trong quán cà phê. Người ta lẽ ra không tin nó lắm nếu như nó không vạch cơ thể cho người khác thấy. Thế là sau buổi sáng thức dậy, nó thấy mình nằm còng queo trong chuồng sắt, bên cạnh là ly nước cam, đĩa khoai tây. Nhưng nó giương con mắt đỏ và yêu cầu người ta cho một tô phở, cốc nước trà. Người gác cổng ngán ngẩm lắc đầu, có lẽ trong vòng năm năm thoát ra khỏi chuồng thì nó quen ăn thức ăn của con người, cũng thích nghi với những món khoái khẩu đó.
Nhiều lúc, trong những giờ rảnh rỗi, người gác cổng luôn quan sát, nhìn nó rồi nghĩ ngợi, phải khó khăn lắm ông mới thấy nó thật sự là con thú, vì hình dạng và tiếng nói cũng giống hệt ông, nhưng không hiểu sao, có một bí ẩn nào đó mà họ xếp nó vào loại động vật sắp tuyệt chủng, họ cần thời gian để nghiên cứu và tìm hiểu về đời sống của chúng.
Chốc chốc, bằng giọng kẻ cả và xử sự y như giới thượng lưu, nó quát tháo người gác cổng, sai đi lấy nước ngọt, lấy bộ cờ cho nó giải trí. Người gác cổng hết hồn vì ông tưởng nó xuất thân từ một gia đình quyền quí nào đấy, giọng điệu hệt ông lớn.
Nhưng khi trăng lên, nó lại tru một hồi dài, khiến mọi loài thú trong chuồng đều đồng loạt rống lên những âm thanh thảm thiết, tiếng vọng lại não nề, khiến người gác cổng cũng thở dài, ông cũng rên nho nhỏ nơi chòi gác. Thường thì sau những tuần trăng đó, con mắt của loài thú đang bị cầm nhốt này trở nên linh hoạt, có tình cảm hơn.
Một hôm nó còn hỏi ông bao nhiêu tuổi, làm ở đây được bao lâu. Ông chỉ nhìn nó im lặng, ông không biết phải trả lời sao cho nó hiểu, vì thực sự ông thấy nó cũng như ông thôi, nhưng giá nó được ra ngoài, ngồi trên ghế tử tế, uống trà và nói chuyện thì có lẽ sẽ dễ dàng cho ông hơn. Biết làm sao được, các nhà khoa học bảo nó là con thú. Ông đành chịu.
Khoảng một thời gian sau, chính xác là hai mươi năm sau đó con thứ hai của loài thú này cũng được phát hiện, bị bắt ngay tại chỗ. Nhưng nó tinh vi hơn con đầu, người ta vất vả lắm mới bắt được nó.
Lúc ấy là buổi tối, trong một buổi tiệc mà người được mời đều liên quan đến ngành nghiên cứu động vật học. Cả buổi nói chuyện đang diễn ra suôn sẻ thì bỗng một nhà khoa học trẻ, khuôn mặt sáng sủa, mặc áo xám bỗng đứng lên và đề nghị mọi người lắng nghe một phát hiện mới nhất của anh, mà do sự tình cờ may mắn anh có được, là ở một bệnh viện phụ sản thuộc vùng núi bỗng nhận được ca mổ đặc biệt, đứa bé ra đời nặng hơn đứa trẻ bình thường rất nhiều, quan trọng nhất là nó lại có một mẩu thịt dư ngay hậu môn, chính xác hơn là cái đuôi như kiểu đuôi lợn. Nhà khoa học trẻ này đã cất công đi đến đó và mang đứa bé về, sau một thời gian nuôi nấng và quan sát, anh khẳng định đây chính là hậu duệ của con thú thứ hai đã xổng chuồng. Anh nhấn mạnh nó là đứa con duy nhất của con thú đó.
Mọi người xôn xao, họ đoán rằng trong năm năm trốn ra ngoài, nó đã lang chạ với một phụ nữ và cho ra đứa con. Thông tin này vừa làm các nhà khoa học vui mừng, vì loài thú quí hiếm đã được gây giống, nhưng họ cũng lo sợ không biết nó có gây biến chứng gì cho đứa bé hoặc người phụ nữ kia không. Họ đòi nhà khoa học trẻ phải đưa ra bằng chứng. Hai tháng sau, anh ta đem đứa nhỏ tới với một yêu cầu: cho nó đi học tử tế và theo dõi quá trình hội nhập của nó với loài người.
Nhưng chuyện không dừng ngay tại đó, vì người ta vẫn chưa bắt được con thú thứ hai trong khi con đầu tiên bắt đầu già và có nguy cơ sẽ chết nay mai. Họ dành hết công sức để kiếm tìm, nhưng càng tìm, nó càng mất hút.
ghi chép tại bảo tàng con người, chương I.

CN/8/804.

                    112

x5

                    113           
       Từ hôm trước đã xuất hiện vài giọt máu nồng nặc vốt ka
       có thể cháy và soi rõ con đường trước mặt
       chẳng có ai sử dụng cái bóng
       mua một đêm
       bụi bặm, mèo kêu, khò khè hơi thở hắt từ móng tay đầy ghét

                    114

Có tiếng chân chạy thình thịch trên đám cỏ ấm. Hình như họ đang săn lùng ráo riết. Khắp nơi là tiếng hét hỗn loạn.

                   

                    115
trên đường đi
nhặt được tiếng khóc
trong chiếc xe chở đầy táo

T2/16/8/04

bài đã đăng của Nguyễn Thúy Hằng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch