Trang chính » Chụp và Chép, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ cuốn iii – do đó, nó lại đến/ phần 9

 

                  106

Strada, 3h30 T3.3.8.04

Cũng vào trưa, tôi, đầu quấn trong mũ len nhỏ, lầm lũi như con chuột chết bước ra ngôi trường “free school” dành cho các bà nội trợ, những người mới nhập cư, những cô vợ mới cưới theo chồng sang đây, những người làm giấy kết hôn giả, tị nạn chính trị, những người cần việc làm, những người bập bẹ nói pha trộn tiếng Anh, Ðức, Tây Ban Nha và đủ thứ tiếng trên thế giới. Vì vậy mà lớp học phả ra mùi thức ăn, mùi đi làm thêm ngoài giờ, mùi sang trọng tỉnh lẻ cộng thêm con cái, bếp núc, chi tiêu, dành dụm, chờ đợi giấy tờ nhà nước…Tôi lọt thỏm giữa khối đen sì đó, tự nhận mình là trường hợp đặc biệt.

Tôi đã đi bọc quanh nhà thờ làm bằng đá lớn nhất Minneapolis để tìm ra lối đi tắt hướng về công viên.

Từ xa đã thấy vài nấm mộ đóng băng cứng trên nền xi măng. Chẳng hiểu vì sao nó lại nằm vuông vắn giữa công viên, mà đối diện là nhà thờ, bên trái là công trình xây dựng, bên phải là chiếc cầu ba tầng vắt ngang thành phố. Họ trông có vẻ già nua, yên ổn bởi sự bao bọc này. Họ nằm lặng lẽ, bốn hàng dọc với nhau, người nào cũng ngăn nắp với mộ phần của mình. Vài bó hoa đã thối rữa, ngả nâu, nén chặt trong lớp băng cứng.

Hình như không phải tôi đi ngang họ mỗi ngày.

Hình như tôi cũng không lầm rầm khấn cầu gì đó cho người đã khuất và cũng không sợ khi trời đông ủ ê, tôi lội tuyết sền sệt đi ngang họ, tránh làm bắn những tia nước lên thành bia.

Tôi chỉ hỏi, họ nói chuyện gì trong công viên này

Phía bên phải, khuất sau cây cầu gỗ là một căn nhà nhỏ. Tôi luôn vội vã đi qua nó. Tôi nghĩ đó là căn nhà dành cho người trông coi công viên. Nhìn nó có vẻ buồn và chẳng bao giờ mở cửa. Cái màu vôi trắng của ngôi nhà càng chết dần trong mùa đông. Tuyết càng ngày càng đục.

Chính trong thời gian này tôi thấy một người chết chắn ngang đường đi

Người chết mặc áo thun đỏ, sọc ngang trắng, mặc quần jean, chân mang giày xám, nón xám. Cô ta nhỏ nhắn, khoảng hai lăm hoặc hai sáu. Nhưng tôi nghĩ cô ta có thể trẻ hơn nữa, hai hai. Người chết được đặt nằm ngay cây cầu, chỉ vừa đủ thân hình. Khi tôi đi ngang và đọc tấm bảng thì được biết cô ta chết cách đây hai ngày, vì trượt xuống cái hồ đóng băng nằm trong công viên.

Người ta thấy, cô lội bì bõm trong đó. Tay bị băng cứa đến chảy máu. Thế mà cô ta vẫn cười. Một vài người đi qua lại tưởng cô đang nghịch. Nhưng rồi một ngày sau họ thấy giữa lòng hồ một tảng băng nứt đôi, nó tan dần để lộ thân hình cô bên dưới. Ðám tang diễn ra ngay sau đó. Chẳng có gì đáng buồn hơn là họ đành sắp xếp cô nằm ngay cây cầu, một nơi khô ráo nhất.

Vả lại, cũng chẳng biết cô từ đâu tới.

Tôi không đi trên cầu nữa mà rẽ sang lối khác, đi về nơi mà tôi muốn đến. Sau năm phút mệt nhọc vì phải bước trên những viên đá xấu, dơ bẩn. Tôi băng qua bãi đậu xe, đứng ngắm cửa hàng sản xuất kẹo và bán tại chỗ. Những viên kẹo được xếp vào hũ có nắp màu xanh dương. Hình như cửa hàng thu hút được nhiều người đến nhất, chỉ vì xung quanh chẳng tồn tại màu sắc nào. Cái máy sản xuất kẹo chạy bằng điện nên êm như ru, chỉ có âm thanh rào rạo của những viên kẹo vẫn đều đặn đổ ra máng, bọn chúng sẽ khô ráo hoàn toàn trước khi tự động chui vào hũ thuỷ tinh nắp màu xanh dương đó.

Tôi đang đứng nhìn, không phải vì thèm ngọt, mà thèm những khối hình tròn, đủ màu sắc để xua đi sự tưởng tượng về bầu trời phủ đầy mạt cưa.

Cô gái chạm tay vào lớp băng. Bên phải cô, tiếng động của công trình vẫn dộng lên đinh tai nhức óc. Chính cái máy nện đất đã làm vỡ tung tảng băng này. Rồi cưa kéo soàn soạt, vỏ gỗ bay toé lên trời, chính cái máy cưa này làm băng nẻ đứt tay cô. Những quả thông nằm vón cục trong tuyết, chúng cứng như sắt. Có một đứa đi ngang đây và đứng nhìn cô chìm xuống.

Tôi rời cửa hàng kẹo, lướt qua một nhà hàng buồn tẻ trồng đầy chuối, rồi dừng lại ngay Joe’s garage. Vẫn hiu quạnh và sạch sẽ. Robert, mắt to, đầu hói, nhỏ nhắn vẫn siêng năng lau khô các ly và sắp chúng lên quầy bar, những chai rượu mạnh đã vơi đi một nửa. Robert cứ sợ tôi không yên tâm với chỗ ngồi vì nó quá vắng vẻ. Từ góc này, nhìn qua công viên, vẫn thấy vài chấm đen lẻ tẻ đi qua lại. Tôi không thấy cây cầu vì quá xa, nhưng tôi vẫn biết có bà cụ già dừng bên cô, nhìn gương mặt xám vì nước. Bà đặt trước mặt cô một hộp kẹo nắp xanh dương. Bà nói với mọi người đã trông thấy cô hay đến cửa hàng kẹo phía bên kia đường, nhìn màu xanh dương như muốn nuốt chửng chúng. Robert bỗng lên tiếng, “vào mùa hè, nơi đây vui hơn, người ta hay nhảy múa và dựng các bức tranh đầy công viên. Chỗ cô đang ngồi chật cứng người. Mấy nghệ sĩ Canada cũng vượt sang, khề khà nói chuyện tranh ảnh và thú săn chim. Có người còn nhảy tỏm vào hồ dựng một tảng đá cao ngất. Nói chung, tôi chỉ sợ không đem cà phê kịp thời cho cô nữa”. Tôi chẳng bao giờ hỏi anh ta làm gì với cái quán này, anh ta vừa có vẻ là chủ mà cũng có thể là làm công. Nhưng sự nhiệt tình làm lẫn lộn vị trí của Robert. “Thôi chúc một ngày vui vẻ”. “Cám ơn”, tôi nói với Robert, “tôi chẳng biết anh có thấy tôi trong lúc đó không nữa”.

Sau một tuần nấn ná và đến Joe’s garage theo nhiều giờ khác nhau để nhìn đôi mắt to của Robert, nhưng anh ta luôn có một số chuyện phải làm nên chúng tôi không có dịp nói chuyện. Tối hôm thứ sáu người ta mượn được một chiếc xe đem tôi đi, ra đến phi trường vẫn còn ngơ ngác không biết sẽ đi đâu.

Tôi đã đi ngang mặt đất xôm xốp, đầy nước đó, một mình ngay công viên, dò hỏi những gì đang tiếp xúc với bàn chân.

Một sự mới lạ, đầy ngạc nhiên

 

                  107

 

mhmuc111

 

một con mắt

đã đong đưa từ nửa địa cầu này, một bán đảo xa xôi

hắn nhặt lấy con mắt còn sót lại

ném

mù trời ẩm ướt

hãy tha lỗi cho

những kẻ không còn thở, ở đây, nữa

T7.2.9.03

bài đã đăng của Nguyễn Thúy Hằng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch