Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Tiếng mèo kêu làm đất trời co thắt lại

0 bình luận ♦ 17.07.2009

buổi tối tôi thấy bình an vì tất cả đồ vật chung quanh đều thành quan hệ xương thịt

tôi có thể thấy mọi sự chuyển động cùng một lúc

thân thể như một quyển sách cũ và ngôn ngữ như một thảm thần

quyển sách cũ thì không bổ ích gì giữa thế giới ảo này và
thảm thần không thể cưu mang thân thể

tôi biến thành ngôi thứ 3
và treo đôi giày cũ
lên trên sợi dây đàn violin của Einstein

giữa cơn co thắt của vũ trụ
tôi chỉ như một dấu nối
không biết cách ngừng

buổi tối kéo dài cũng không làm thay đổi tốc độ ánh sáng
(Einstein cũng từng nói thế)
tôi cuốn những đường cong của tâm hồn
mà không biết vũ trụ này đang căng ra hay co lại
tôi chỉ cười một mình
cười rũ rượi
tất cả mọi chuyện đời mình đều chưa xảy ra

mọi đồ vật trong căn phòng này
không hề chuyển động

bài đã đăng của Lê An Thế


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)