Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

thơ đánh số

5
nằm dài xuống đất tôi ăn đất
ba năm ba mươi năm no cành hông
nước xanh tự bịt miệng
con quạ bơi trong tiềm thức
chặt đứt ngôn ngữ của lửa

6
đêm không giấc mơ
trôi trên những khoái cảm của chuột
những chiếc đầu bị cắt cụt
những cái miệng hư vô khản đầy
khoảnh khắc ấy là cái tát vào đức phật

7
nhốt khuôn mặt em
một vực thẳm dốc ngược
quá ngắn ngủi để đợi bất cứ điều gì
như bản lề thế giới
đã hóa đá

8
hít thở và hít thở những điều bí mật
trương nở đêm tối chiếc vú vĩ đại
tôi có thể bị xóa
tôi thích những cái bị xóa
bằng sợi lông cá chép
cấu trúc chảy
cuộc sống luôn tự băng bó lấy vết nứt

bài đã đăng của Phạm Mạnh Hiên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)