Trang chính » Chụp và Chép, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ cuốn iii- do đó, nó lại đến/ phần 6

 

                   81

buổi tối đầy, dài
ông ta hỏi tôi đang viết gì,
thì vẫn câu chuyện đấy thôi
cái chết lãng nhách
của tôi
strada.T6.16.7.04

 

                    82

ra về đi, một lũ điếc
chẳng nghe được câu chuyện của gã ta

 

                    83

Vào những năm chín mươi, ngay ven đô thị người ta bắt đầu xóa bỏ những đầm rau muống, chuồng heo, chuồng gà, những bãi đất trống, kể cả xóa đi nấm mộ đồ sộ xây bằng đá ong mọc rải rác khắp các quốc lộ, biến những thứ đó thành nhà máy, thành lập hãng xưởng, xen kẽ vào không khí đô thị mới là các quán café sân vườn, nhạc bật xập xình, người ngồi đông kịt chỉ để ngó vào chiếc ti vi bé tí, đánh đấm kịch liệt.
Thoát ra khỏi ồn ào đó, ngay một bãi đất tập trung những chiếc ô tô cũ kĩ, cần cẩu, máy cày, người ta kéo khoảng ba toa tàu nằm chễm chệ chính giữa. Sau khoảng hai tháng, người quanh vùng chiếm nó và biến toa tàu thành quán café kiểu mới, tránh bụi bặm, tránh luôn cả những đồng chí công an khu vực.
Hắn ta hẹn tôi ngay đó.
Khi tôi đến, trời nhá nhem tối, không gian im lặng hoàn toàn, chỉ có hắn ngồi vắt vẻo ở hàng ghế cuối, cả phin café và chỗ ngồi đều đánh số bốn mươi lăm.
Tôi và hắn dành ba mươi phút để ngắm nhìn nhau, gương mặt hắn nhỏ hơn tôi tưởng, hầu như không có xương hàm, cả con người hắn có thể nhét vào một khung hình chữ nhật, hẹp, dài. Chỉ có đôi mắt to nhìn thẳng, vằn tia máu.
Hắn bảo, phải mất sáu tháng trời mới kéo được toa tàu vào đây, thêm một tháng loay hoay để đặt nó đúng chỗ, vị chi là bảy tháng, thế mà chỉ mỗi cô thường xuyên đến đây.
Thế ông định làm gì với nó?
Chẳng làm gì, để chơi thôi rồi lại kéo đi tiếp.
Đi đâu?
Hắn vẫn ngồi im, nhìn qua ô cửa sổ, một chiếc cần cẩu từ từ rời bãi.
Chúng tôi ngồi cho đến khi tôi thấy từng cánh tay trôi ngang mặt, vài cành cây lướt qua, chạm vào ô kính, tiếng còi xe bên ngoài bấm loe toe. Đến lúc này tôi mới nhận ra, đoàn tàu đang di chuyển.
Ông định làm gì vậy, đưa tôi đi đâu?
Chẳng đi đâu, nhìn kìa, tiếng còi hụ.
Tôi bấu chặt những ngón tay, bậm môi, tôi đang bị bắt cóc.
Đoàn tàu đi vào thành phố, tôi bị lôi trên chiếc hộp làm bằng sắt tây số bốn mươi lăm.
Tôi đi đâu thế nhỉ? Không biết được, lâu lắm, tôi thấy trên toa xe, đồng hồ điện tử báo đã sang tháng mới, thời tiết ôn hoà, không có gió. Giọng cô nhân viên lè nhè “chúng ta đang bước tới một địa danh nổi tiếng, phía trước là….”
Hắn khẽ liếc mắt, đi được một năm rồi, đồng hồ nhảy sai đấy. Chúng ta đang đi trên những thanh sắt nhọn, bên dưới toàn là đá.
Tôi ngửi được gió mặn, lúc này, vài con cá nhỏ nhảy qua khỏi cửa sổ, nằm quẫy trên sàn. Hắn bắt một con, thảy ra cửa sổ, nước bắn lên tung toé. Chúng ta băng ngang vùng nước lũ, đừng lo, nước sẽ rút trong vòng một tiếng nữa.
Đồng hồ khẽ tạch một tiếng, báo hiệu một năm nữa vừa trôi qua.
Không, bốn năm rồi đấy, hắn lại lên tiếng,
Tôi ngồi đối diện hắn, vẫn mang đôi giày đỏ, chiếc còi tu huýt máng ngay cổ, chẳng biết làm gì.
Nhưng, ông hẹn tôi ra đây để làm gì?
Tôi chẳng hẹn hò gì với cô. Chính cô bỗng nhảy phắt lên đây, rồi chúng ta buộc di chuyển.
Hắn mỉm cười chua chát, cô không thấy gì sao?
Đến lúc này, tôi mới thấy nó. Nó ướt đẫm mồ hôi.
Toa tàu bỗng lắc nhẹ, bây giờ là đêm, từng mái nhà lụp xụp trôi qua cửa sổ, vài ánh đèn, rồi nhiều ánh đèn mọc lên, tiếng còi xe lại vang lên, người đông nghìn nghịt, khói xe khét lẹt, trắng xoá. Người ta đang dừng lại chờ đoàn tàu đi qua
vì mình vừa bơi trong vùng lũ.
Strada.T2.19.7.04

 

                        84

    Đàn bò bước đi trong bốn chân ngắn cũn cỡn của mình. Trông bọn nó liến thoắng, đầy nghịch ngợm.
-    Lũ chúng ta đang ở đâu thế?
-    Kia là cây xanh, nhưng vượt qua đám cây đó có lẽ một vùng đất khác.
-    Sao cậu am hiểu thế nhỉ?
-    Vậy mới nói, tớ đoán thôi.
Những chú bò vừa đi vừa trao đổi với nhau, mũi chúng liên tục hít hà không khí màu đỏ bao quanh.
-    Chà, tớ chưa bao giờ ngửi được mùi vị như thế này.
-    Coi chừng cậu bị đánh lừa đấy. Tớ thấy người ta hay xịt một thứ thuốc đủ màu vào không khí, làm cho chúng màu mè loạn cả lên. Y như cái tên hôm qua chúng ta thấy đấy, hắn có những một hộp màu đủ loại, hắn bơm màu vào cái ống dài ngoẵng, xịt ra rồi bảo mọi người “đây là loại không khí mới”, hắn thật đểu.
-    Nhưng rõ ràng khi hắn ngủ chúng ta thấy hắn có hơi thở màu vàng đục cơ mà?
-    À, hắn sắp sửa bị toi!
-    Sao thế nhỉ?
-    Chán chường.
Bỗng trước mặt chúng là một lão già râu ria xồm xoàm, mang đôi giày to quá khổ. Lão quát: lũ chúng mày ở đâu ra?
Lũ bò đồng thanh đáp: từ nồi cơm điện!
-    Thảo nào, dị hợm.
Lão khinh khỉnh trả lời, nhưng sau đó lại xếp chúng tôi vào chiếc hộp nhỏ, đậy nắp lại rồi thì thầm khe khẽ với chúng tôi, “về nhà, về với tôi nhé, lũ bạn nhỏ”.
    Chúng tôi đã sống với ông ta nhiều năm sau, ông đi đâu, chúng tôi đi theo đó. Giữa chúng tôi luôn có mẩu chuyện thú vị, một đời sống khác hẳn bình thường. Chúng tôi luôn biết vì sao ông lại có mối liên hệ mật thiết với chúng tôi đến thế: những mảnh thịt chết bước ra từ nồi cơm điện.
Đặc điểm nhận dạng: nhỏ bé, trước và sau lưng luôn có không khí màu đỏ bao quanh.
      Vì vậy, không một tia nhìn nào đục thủng chúng tôi.

 

                   85

tối nay, tôi đã nhìn ông
cái chết của hướng dương
tháng sáu,
bức vẽ thở trong quan tài

 

                    86

ở đâu là bốn móng tay

 

                    87

tại sao phải chờ những con sếu có đôi chân dài bước qua tận tháng tám

 

                    88

người đi ngang hàng rào
vội vã không thấy mặt
sao không dừng lại để tôi mô tả đôi chân ông

 

                    89

đi chậm lại, cũng không cần biết tôi đang nói đến vấn đề gì đâu

 

                    90

-    Có thể tôi đã chạy đua đường dài. Có thể tôi sau một đêm mơ nơi đất khách hạ sinh một đứa con. Đứa bé lớn lên vì ăn nhiều suy nghĩ của tôi và của xung quanh.
Tôi nấp sau thằng bé giương cao cơ thể gầy nhom của tôi
Phía dưới nhiều người vỗ tay
Một người lại thầm thì nói:
Giá mà tôi có một sợi chỉ thật dài, tôi sẽ treo tôi lên cho thế giới cùng chiêm ngưỡng. Loài sâu bọ có bốn móng chân

                    91
    – càng ngày, càng có nhiều người không đầu / sục sạo giấc mơ đan xen vứt bỏ mặt nạ lễ hội làm người để thấy mình dịch thành hỗn hợp gồm đá, cát, sơn dầu, mà bên trong đang trình diễn tiết mục trái tim bị chó cắn. Ta bay xiên xiên như giấc mộng đông lạnh ánh sáng kềm (và vì ta cảm thấy rồi đây mình sẽ ngủ một giấc dài, dài và không dậy nữa)

 

                    92

Sang ngày hôm sau, chút giọng nói lềnh bềnh trôi tuột cống rãnh, nằm dưới đáy sâu nó biến thành lời nguyền rủa, cổ họng bỗng chật chội
(Thật sự sau hồi di chuyển giọng nói thành thứ dễ nghiền nát nhưng khó nuốt, mà suy cho cùng họ cũng chẳng muốn ăn nó nữa).

 

                    93

            chế tạo ô tô
-    Dùng bộ máy cũ, còn chạy được của xe hơi (xe tải càng tốt).
-    Ra nghĩa địa xe để lấy những thứ cần dùng như sau: vô lăng, đài radio cũ, băng ghế ngồi bọc da, bánh xe còn chạy được.
-    Lấy hẳn một đầu xe, kể cả vỏ bên ngoài càng tốt. Phần còn lại chỉ làm thân xe.
·    Phần thân xe được ghép bằng những cánh cửa hình chữ nhật, cũ. Có thể mua những cánh cửa này ở Bến Hàm Tử, chỗ bán màu bột, xi măng, đồ trang trí nội thất hoặc dọc theo đường Nơ Trang Long, quận Bình Thạnh (gần chỗ đăng kí bằng lái xe). (Riêng ở US có thể tìm ở garage sale cuối tuần hoặc ở các góc ngã tư người ta hay vứt đồ cũ).
·    Phần đẹp nhất là những cánh cửa này là để nguyên hiện trạng số nhà, chữ viết, kể cả chữ viết bậy, chửi thề (nếu có), tận dụng những chi tiết này để có phần thân xe đặc biệt.( Tôi hình dung nó màu xanh, tróc sơn, kiểu Pháp)
·    Sau đó ghép chúng bằng bản lề, tính sao cho cánh cửa nằm ngang hay nằm dọc đều phù hợp, vừa đủ rộng cần thiết. Theo tôi thì làm thân xe có diện tích vừa đủ căn phòng ngủ, thêm vài ba mét dài ra để các đồ dùng, bếp núc cá nhân, nếu muốn biến nó thành một studio cũng được.
·    Riêng tôi, vốn mong muốn chế tạo một chiếc xe như ý thích, sau khi hoàn tất phần thân xe, lắp ghép với bộ phận điều khiển buồng xe phía trước xong xuôi tôi sẽ kê một chiếc giường nhỏ trong đó, một cái bàn vừa làm việc, vừa café, vừa làm bàn ăn. Không gian còn lại tôi dùng để chứa những thứ mà tôi sẽ nhặt được trên đường đi.

 

mhmuc96

 

Hẳn, đến đây bạn đã biết mục đích vì sao phải chế tạo chiếc xe này, tôi muốn làm một chuyến du hành vừa ăn vừa ngủ vừa lượm lặt những thứ cần thiết. Nhân tiện đây cũng nói, có nhiều người hay vứt đồ đạc ra đường lắm, và đó là điều tôi muốn nhặt (ồ, có thể nó là những mẩu chuyện tiếp theo đây chăng?). Tôi sẽ máng bao nhiêu khung ảnh, hình chụp tôi từ nhỏ đến lớn, và hình bạn bè, người quen, người không quen, cả bạn nữa nếu tôi tình cờ gặp. Tôi sẽ máng tất cả thứ đó vào những cánh cửa của tôi, trò chuyện với chúng.
Nào, bây giờ ta bắt đầu chu du.

bài đã đăng của Nguyễn Thúy Hằng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch