<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
		>
<channel>
	<title>Comments on: L&#244;ng ngỗng trắng</title>
	<atom:link href="http://damau.org/archives/7152/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://damau.org/archives/7152</link>
	<description>Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật ♦ Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions</description>
	<lastBuildDate>Tue, 22 May 2012 09:33:31 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.1</generator>
	<item>
		<title>By: My Khanh</title>
		<link>http://damau.org/archives/7152/comment-page-1#comment-2761</link>
		<dc:creator>My Khanh</dc:creator>
		<pubDate>Tue, 14 Jul 2009 14:17:26 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/7152#comment-2761</guid>
		<description>Rất vui khi được bạn hiền Trần Đăng Khoa nhắc đến tên. 

&quot;Lông Ngỗng Trắng&quot; là tác phẩm hay anh nhỉ? Tôi còn cho nó vào loại hiếm qúy nữa đó anh. 

Ít khi nào gặp được đóa hoa đẹp trong vườn văn học. Được thưởng lãm một tác phẩm tuyệt vời như được nhấp một hớp rượu ngon, lòng lâng lâng say, nhớ mãi hương nồng. Bù lại cho những ngày thấy cỏ mọc um tùm, chẳng biết đường nào để dò bước, lòng ngán ngẩm. Chán!!!!

Ước mong website Da Màu sẽ là mảnh vườn văn học với nhiều đóa hoa đẹp.</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Rất vui khi được bạn hiền Trần Đăng Khoa nhắc đến tên. </p>
<p>&#8220;Lông Ngỗng Trắng&#8221; là tác phẩm hay anh nhỉ? Tôi còn cho nó vào loại hiếm qúy nữa đó anh. </p>
<p>Ít khi nào gặp được đóa hoa đẹp trong vườn văn học. Được thưởng lãm một tác phẩm tuyệt vời như được nhấp một hớp rượu ngon, lòng lâng lâng say, nhớ mãi hương nồng. Bù lại cho những ngày thấy cỏ mọc um tùm, chẳng biết đường nào để dò bước, lòng ngán ngẩm. Chán!!!!</p>
<p>Ước mong website Da Màu sẽ là mảnh vườn văn học với nhiều đóa hoa đẹp.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: trần đăng khoa</title>
		<link>http://damau.org/archives/7152/comment-page-1#comment-2717</link>
		<dc:creator>trần đăng khoa</dc:creator>
		<pubDate>Tue, 07 Jul 2009 23:02:51 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/7152#comment-2717</guid>
		<description>Gửi My Khanh

Tôi nghĩ rằng nhân vật Tôi chỉ là cái tường trắng để dán cô Hằng lên đó, thật sự chỉ là nhân vật phụ, rất phụ.

Ít có bài viết hay truyện ngắn nào về VN đương đại lại súc tích như thế này, mô tả một thực thể nhân cách, dù nó là sản phẩm của sự tha hoá (tôi cũng tin thế)thì cũng rất đáng mô tả lắm chứ.</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Gửi My Khanh</p>
<p>Tôi nghĩ rằng nhân vật Tôi chỉ là cái tường trắng để dán cô Hằng lên đó, thật sự chỉ là nhân vật phụ, rất phụ.</p>
<p>Ít có bài viết hay truyện ngắn nào về VN đương đại lại súc tích như thế này, mô tả một thực thể nhân cách, dù nó là sản phẩm của sự tha hoá (tôi cũng tin thế)thì cũng rất đáng mô tả lắm chứ.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: My Khanh</title>
		<link>http://damau.org/archives/7152/comment-page-1#comment-2708</link>
		<dc:creator>My Khanh</dc:creator>
		<pubDate>Mon, 06 Jul 2009 15:24:48 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/7152#comment-2708</guid>
		<description>Câu chuyện được trình bày rất mạch lạc, bố cục chặt chẽ, mạch văn trôi chảy. Hiếm thấy.

Tuy nhiên nội dung câu chuyện có một chút gì khiến người đọc vấn vương. Là bởi: Hình như cái nhìn của nhân vật &quot;Tôi&quot; khá nghiêm khắc thì phải? Dưới cái nhìn đạo đức, Nói dối là một cái tội, tội ít hay tội nhiều thì tội vẫn là tội. Và có ai chưa từng phạm tội nói dối? (Thông thường, hình phạt cho người nói dối là chẳng còn ai tín nhiệm họ cả.)

Nhưng hãy gác qua sự trừng phạt người nói dối, trở về với nhân vật Nữ &quot;Hằng&quot;, cô đã bị sốc, khóc lóc hối hận lỗi lầm &#039;nói dối&#039; mà cô đã phạm. Biết nhận lỗi lầm, biết hối tiếc là dẫn đến sự ăn năn sám hối. (Có bao nhiêu người biết nhận lỗi và ăn năn, hứa không tái phạm?)

Tiếc cho nhân vật &quot;Tôi&quot; đã không tha thứ cho người có lòng hối hận ăn năn. Nhân vật &quot;Tôi&quot; đã để những &quot;lông ngỗng&quot; bay bay trong tâm tưởng, để rồi đánh mất tình yêu thương. Nói cách khác, nhân vật &quot;Tôi&quot; đang yêu chính &#039;cái tôi&#039; để phán xét và đòi hỏi  sự hoàn hảo nơi người mình yêu. Thế thì &quot;Tôi&quot; đang yêu người hay yêu chính mình? 

Thiện tai, thiện tai !!!!Không có lòng tha thứ cho Người thì mình trở thành kẻ nghiệt ngã. Trước sau gì cũng bị đoán xét và xử phạt, bởi không tha tội cho người thì Ai sẽ tha tội cho mình? (xin tác giả tha thứ cho cái tội phát biểu linh tinh của tui.) 

Và xin giới Văn sỹ hiểu cho: Một tác phẩm lưu lại ấn tượng trong lòng độc giả khiến người đọc phải gỏ máy lên tiếng thì đã là sự thành công lớn của người viết (đừng nghĩ đây là lời phê bình, tội nghiệp tui lắm.) Rất mong được đọc nhiều tác phẩm khác cua Nguyen thi Tu.</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Câu chuyện được trình bày rất mạch lạc, bố cục chặt chẽ, mạch văn trôi chảy. Hiếm thấy.</p>
<p>Tuy nhiên nội dung câu chuyện có một chút gì khiến người đọc vấn vương. Là bởi: Hình như cái nhìn của nhân vật &#8220;Tôi&#8221; khá nghiêm khắc thì phải? Dưới cái nhìn đạo đức, Nói dối là một cái tội, tội ít hay tội nhiều thì tội vẫn là tội. Và có ai chưa từng phạm tội nói dối? (Thông thường, hình phạt cho người nói dối là chẳng còn ai tín nhiệm họ cả.)</p>
<p>Nhưng hãy gác qua sự trừng phạt người nói dối, trở về với nhân vật Nữ &#8220;Hằng&#8221;, cô đã bị sốc, khóc lóc hối hận lỗi lầm &#8216;nói dối&#8217; mà cô đã phạm. Biết nhận lỗi lầm, biết hối tiếc là dẫn đến sự ăn năn sám hối. (Có bao nhiêu người biết nhận lỗi và ăn năn, hứa không tái phạm?)</p>
<p>Tiếc cho nhân vật &#8220;Tôi&#8221; đã không tha thứ cho người có lòng hối hận ăn năn. Nhân vật &#8220;Tôi&#8221; đã để những &#8220;lông ngỗng&#8221; bay bay trong tâm tưởng, để rồi đánh mất tình yêu thương. Nói cách khác, nhân vật &#8220;Tôi&#8221; đang yêu chính &#8216;cái tôi&#8217; để phán xét và đòi hỏi  sự hoàn hảo nơi người mình yêu. Thế thì &#8220;Tôi&#8221; đang yêu người hay yêu chính mình? </p>
<p>Thiện tai, thiện tai !!!!Không có lòng tha thứ cho Người thì mình trở thành kẻ nghiệt ngã. Trước sau gì cũng bị đoán xét và xử phạt, bởi không tha tội cho người thì Ai sẽ tha tội cho mình? (xin tác giả tha thứ cho cái tội phát biểu linh tinh của tui.) </p>
<p>Và xin giới Văn sỹ hiểu cho: Một tác phẩm lưu lại ấn tượng trong lòng độc giả khiến người đọc phải gỏ máy lên tiếng thì đã là sự thành công lớn của người viết (đừng nghĩ đây là lời phê bình, tội nghiệp tui lắm.) Rất mong được đọc nhiều tác phẩm khác cua Nguyen thi Tu.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: nhatdiep</title>
		<link>http://damau.org/archives/7152/comment-page-1#comment-2702</link>
		<dc:creator>nhatdiep</dc:creator>
		<pubDate>Sun, 05 Jul 2009 10:12:19 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/7152#comment-2702</guid>
		<description>Một Truyện Ngắn khá hay!

Tự nó đã biến thể, từ một xã hội đã băng hoại, về mọi loại trình độ văn hóa, bắt nguồn từ một sự giáo dục không có nền văn hóa giáo dục từ trong trứng nước, khi còn là từ lớp Mẫu giáo.

Cả một xã hội, từ trên Cao xuống dưới Thấp, toàn &quot;một lũ&quot; gian dối, thì làm sao trách được!

Ở miền Nam trước 1975, chúng ta &quot;Bị bắt học&quot; học về &quot;Công Dân Giáo Dục&quot;, nên may mắn còn biết Thẹn khi đọc &quot;Lông ngỗng trắng&quot; này!

Đây không là &quot;Bản Chất Việt&quot; (như Tác Giả viết - mà tôi cho cho là sơ sót!). Nó là &quot;Bản Chất Xã Hội Đương Thời&quot; tạo nên!

Bản chất Việt có nền tảng vững chắc hơn - khi đã là: có hơn 4000 năm Văn hiến, thì không đến nổi nào tồi. Nó chỉ tồi, khi hội nhập Xã Hội: L, S, M, HCM...Ít, sau gần 1 thế kỷ nhập môn Tà Đạo!

Vì thế, &quot;Nó&quot; cần đặc biệt triệt tiêu!

Nhất Diệp.</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Một Truyện Ngắn khá hay!</p>
<p>Tự nó đã biến thể, từ một xã hội đã băng hoại, về mọi loại trình độ văn hóa, bắt nguồn từ một sự giáo dục không có nền văn hóa giáo dục từ trong trứng nước, khi còn là từ lớp Mẫu giáo.</p>
<p>Cả một xã hội, từ trên Cao xuống dưới Thấp, toàn &#8220;một lũ&#8221; gian dối, thì làm sao trách được!</p>
<p>Ở miền Nam trước 1975, chúng ta &#8220;Bị bắt học&#8221; học về &#8220;Công Dân Giáo Dục&#8221;, nên may mắn còn biết Thẹn khi đọc &#8220;Lông ngỗng trắng&#8221; này!</p>
<p>Đây không là &#8220;Bản Chất Việt&#8221; (như Tác Giả viết &#8211; mà tôi cho cho là sơ sót!). Nó là &#8220;Bản Chất Xã Hội Đương Thời&#8221; tạo nên!</p>
<p>Bản chất Việt có nền tảng vững chắc hơn &#8211; khi đã là: có hơn 4000 năm Văn hiến, thì không đến nổi nào tồi. Nó chỉ tồi, khi hội nhập Xã Hội: L, S, M, HCM&#8230;Ít, sau gần 1 thế kỷ nhập môn Tà Đạo!</p>
<p>Vì thế, &#8220;Nó&#8221; cần đặc biệt triệt tiêu!</p>
<p>Nhất Diệp.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
</channel>
</rss>

