Lahsa 2008
Trước cổng chùa Đại Chiêu, Lahsa (Tây Tạng)
Vọng ký
Tôi viết về Lahsa bên khung cửa sổ tưng bừng bông giấy miền nhiệt đới
Trong cái tiết đông xuân ấm áp nơi đây tôi chắc rằng chẳng có đồng bào nào của tôi đang có mặt ở thành phố lạnh giá ấy
Tôi nhớ Lahsa với cái rét nhẹ nhàng của mùa thu hai năm về trước, màu đỏ ấm áp bất tận trước cổng chùa Đại Chiêu, làn khói hương mang mùi bơ hăng hắc bay quanh chợ Barkhor
Chợ Barkhor, Lahsa (gần chùa Đại Chiêu)
Những nhà sư áo đỏ, những người dân Tạng mặc đồ sặc sỡ…họ đang làm gì
Dưới chân núi Dược sư, một Thầy châm bơ vào ngọn đèn trong sự im lìm lặng lẽ của tôi, Thầy còn rất trẻ, đôi mắt thông minh và hiền hậu, Thầy đang làm gì
Tôi nhớ đỉnh Hồng sơn chói chang ánh sớm mai của mùa thu, tôi tưởng tượng đỉnh Hồng sơn hôm nay, chắc còn ít sương mù cuối đông
Hai màu trắng đỏ của vách tường điện Potala có còn như thế không
Cả một quyền uy của quá khứ im lặng trong những hành lang lặng im đầy châu báu và kinh sách
Kinh sách truyền đạt Đại từ bi của Đức Phật cho chúng sinh, cho tăng lữ
Châu báu củng cố thế quyền và thần quyền
Bao nỗi oan khiên nghiệp chướng chằng chịt và sụp đổ, bùng lên leo lét và âm ỉ năm mươi năm
Lahsa đang bốc cháy, những khuôn mặt Tây Tạng hiền lành bùng lên giận dữ
Tôi cố hình dung ra họ những ngày này, trên đường phố Lahsa đầy lính tráng, họ có còn nằm rạp xuống đất để cầu nguyện không
Những nhà sư chạy khắp nơi, như những vệt đỏ tung tóe màu máu chảy dài từ bức tường Potala xuống quảng trường
Điện Potala trên đồi Marpo-Ri
Nơi cái quảng trường ấy ngày xưa là một hồ nước mênh mông, bị lấp đi thay bằng sự hoành tráng của quyền uy mới và đằng sau là vài ý nghĩ hoang đường về phong thủy
Nhưng chẳng hoang đường chút nào các cửa hàng của những người Khách, bên ngoài xây bằng gặch ốp toalet, bên trong đầy ắp tiền bạc
Những cửa hàng ấy cũng đang bốc cháy, hàng hóa bị lấy ra vứt vào lửa, người Tây Tạng không cần chúng chăng
Trẻ em Tây Tạng ngồi vỉa hè nhìn khách du lịch
Tôi nhớ những đứa trẻ ăn xin người Tạng lì lợm ở khắp nơi
Người Khách muốn cứu chúng nó hay người Khách đã tạo ra chúng nó
Duyên nghiệp trùng trùng, những người Khách bị nạn ngày hôm nay
Tôi nghĩ về công chúa Văn Thành cái ngày đầu tiên nàng về xứ Tạng mây trắng, chắc chắn với cơn đau đầu của người Khách miền xuôi
Nàng chắc chắn là không giống những phi tần Hồi Cương trong cung vua Càn Long
Nàng được kính trọng, nàng cố gắng tiếp bước Liên Hoa Sinh với một Ngã Phật từ bi không cầm cây trủy thủ
Hồn nàng còn đó ở quanh quẩn chùa Đại Chiêu hay đã hóa thân Bồ Tát ở cõi Ta bà
Những lưỡi trủy thủ vẫn còn, và còn thêm cả hơi cay và vòi rồng
Đức Quán Thế Âm vẫn còn ngự trên đỉnh Potala hay đã vân du cùng nhục thân của Ngài khắp năm châu
Những người Tây Tạng khắp năm châu (bị) đánh mất sự yên tĩnh
Họ ngóng về Lahsa lửa đang cháy, và rồi lửa sẽ tắt
Lòng người chắc hẳn vẫn không yên dù là mục dân hay Tiết độ sứ
Đức Quán Thế Âm, xin Ngài ban cho sự bình yên như biển cả bao la của Ngài
Tâm Vọng ở Lahsa, Thân ở Sài gòn, xuân 2008
Khi viết xong, tôi ngoảnh nhìn chiếc vòng mani mang về từ Tây Tạng hai năm trước được đặt cạnh pho tượng Phật Di lặc mang hình hài Trung Quốc, viên ngọc đỏ lấp lánh trên chiếc vòng như nhìn tôi, soi xuống trang sách đang đọc dở «Thế nhưng những con người khác nhau lại đòi hỏi các điều kiện khác nhau cho sự phát triển tinh thần của họ; họ không thể nào tồn tại một cách lành mạnh trong cùng một thứ đạo đức giống như mọi thứ cây cỏ khác nhau có thể cùng chung một điều kiện vật lý, khí quyển và khí hậu», Bàn về tự do, John Stuart Mill.
bài đã đăng của Trần Đăng Khoa
- Tui Coi Đá Banh - 09.07.2010
- Áo Vàng, Áo Đỏ và Sinh Nhật Đức Phật - 31.05.2010
- Hội An và Volendam - 28.07.2009
- Ảo ảnh Vân Nam - 20.07.2009
- Lahsa 2008 - 03.07.2009

Trong vọng ký Lahsa, nhà thơ viết như chính mình mang tâm trạng người bị trị
Người đọc bất giác nghĩ bao lâu nữa ngọn lửa Lahsa sẽ cháy ở Hà thành
Có những miền đất mà từng viên đá cũng biết suy nghĩ
Đấy là Tây Tạng, phải vậy không?
Có những miền đất khác hẳn đất nước tôi
Chốn cung đình vàng son người ta chỉ biết ăn mà không nghĩ ngợi gì
LH
Tôi chưa có dịp đến Lahsa bao giờ, nhưng đọc bài thơ/ký này, như thấy mình đã từng ở đó, tương tự cảm tưởng tôi có khi đọc cuốn Đường Mây Qua Xứ Tuyết do Nguyên Phong dịch trước đây đã lâu.
Nguyễn Đức Tùng.
Gửi Lan Hương
Chốn cung đình vàng son người ta chỉ biết ăn mà không nghĩ ngợi gì
Xin bổ sung là khi nghĩ ngợi thì quá muộn màng.
Và tôi muốn nói có những điều không hề khác.
TĐK
Tây Tạng Mạn-đà-la lưới bồ đề bủa khắp,
Không ngăn được lòng tham Vô minh,
Không ngăn được súng & lưỡi lê khát máu.
Người tu hành cần chi đất-nước…
Ma vương đầy đường nhại tiếng Nam mô…
Người tu hành cần chi Mặt trận với Ủy ban
với ghế bàn nghênh ngang giăng đầu khẩu hiệu
- Sống làm việc theo gương ai?
- Bồ tát hay bác tô, bác tác..
Đọc vọng ký của Anh Khoa
đau lòng phật từ quê mẹ
ai chia bè xâu xé
ai ghế bàn, ai tù ngục búa đe.
nguyenda
Phần Góp Ý/Bình Luận