Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Chùm thơ

nhớ

một mảng trời khuất vào khung xanh
(tôi nhốt tôi quanh quẩn)
một bàn tay gầy với những sợi gân cũng xanh những khi em hụt hơi
bàn tay xao vùi trong tóc
những sợi tóc đổi màu theo chu kỳ của quá khứ
và bàn tay còn lại
nằm ngơ trên vùng bụng hoang vu
hơi thở khát hút ở từng ô ký ức
khung xanh vỡ ra từng mảnh trời đen
nụ cười em ánh mắt
cúi xuống
một tia buồn thân quen

chia cắt thời rất riêng
cuộc hành hương không điểm đến
tôi xoa mặt tìm tôi trong từng giọt nến
hóa sáp và điên ngây
ngày trở lại ngày
(đêm thì vẫn xua đêm quay quắt)
nụ cười em ánh mắt
cúi xuống
tôi mất rồi hơi ấm
một bàn tay
tôi mất tôi
từ ngày thiên tai

tôi mất tôi từ chỗ mốt mai
ở nghiêng còn chút rớt rơi
chiếc lá úa thiên tài

adios. Tôi!

Sept 08

 

ngày khâm liệm cho
những loài thơ

tên thi sĩ đã bị đuổi ra khỏi kinh thành
sau khi được trao cho chiếc vương miện gió
“hàng cột điện gục đầu”
trong tiếng reo hò của lũ giả hình
và những bàn tay mưa biết hát
những ưu khúc của lời kinh nghiêng

thở mắt mũi
hương mưa
hương mưa
khóc dầm chiều khô kiệt
trong hốc tối vòm mắt thiêu
những đóm lửa thì thầm lời úng thủy
“tên thi sĩ đã ra đi”
                                    về bên kia phía mặt trời
mặt trời mù nghiêng
lời nói thiêng phút chốc
lời thơ thiêng như lốc cuốn về vô căn

vô căn tính               bản thể của tình yêu và sự chết
nguồn gốc so le của cuộc tử sinh

mật đắng ai đo úp rồi ly tiễn biệt
vòm tay che sao điên những điều không thể nói
bằng Ngôn Ngữ Bình Thường

tiếng trống da người
tiếng tù và thời đẽo đá
gọi          oan khiên           về một bận
vãng lai

Dec  –  16 – 07

 

lịch sử hoang mang
Bữa rượu với Lan Anh, Đặng Dùng, Trần Thiên Thị

ngồi uống rượu bên lưng chừng núi
sông Cu Đê mọc ngược từ Ba Viên Bạch Mã
phới lá trúc rập cửa khe chiên đàn
cái hồ nước như con người mắc cạn
miếu thổ địa còn thiếu vác thịt quay
tàn hương xác xao trong lùm cây ngủ sắc
không hào khách trong tòa bát giác
chiếu rượu giang hồ mọc giữa non
vực đất ngâm nga cánh chuồn bứt rứt
hoa móng tay hồng lốm đốm sàn nước rửa chân
mấy cụm càng cua xanh rì trí nhớ
không ai ngờ dắt kỷ niệm lận lưng

không ai biết trong tàn tro vàng mã
(thời bây giờ thiên hạ đốt bằng đô la!)
thì giá trị vàng mã đô la ở bên kia thế giới
người chết sẽ đổi được gì trong cuộc mua bán dưới cõi ma?

ngồi nghĩ quẩn bỗng thành như hiền giả
người sống đô la, người chết đô la!
con sông Cu Đê  đổi tên nhiều bận
chảy tới đâu cá nhảy ngược về truông?
sóng nước ngập ngừng thiếu điều ngừng thở
rượu rót lưng lưng uống kiểu chìm xuồng
dái mít, đọt xoài, cọng ngò, hung quế…
mấy con khô nướng cháy bó rơm khô
thì cũng vậy cho nên bởi vậy
tình yêu đầu đời túi lủng rớt quanh co

gã giang hồ xuất thân từ Nam Bộ
bỗng lang thang tứ cố đến Trung Kỳ
đất Quảng Nam chập chờn banh càng khuyến dụ
rớt cú này, quy tụ một lần chơi
lên cú này, tao mát đời thi sĩ
làm thơ hay làm vua? hả? tao chọn làm thơ…
mấy thằng làm vua… thường ngu như cứt
vàng mã? đô la thì cũng giấy… mấy tờ!

người Việt thời nay chết không chịu nhắm mắt
cứ đòi đô la để bú khú dưới cõi âm
chứ bộ bây giờ ở bên kia… thế giới
cái tụi Hoa Kỳ cũng đã… ngoại xâm

mấy cây xoan còi cọc không chịu mướt
hoa trắng chập chờn nhảy nắng lung tung
mùi khói rác con đường lá mục
cây chổi tình yêu mấy bận quét sân rừng

bữa rượu bên non có tàu lá nghệ
gói con cá trê vàng nướng giữa khe mương
tóc thiên tai tao cười nửa miệng
còn nửa miệng kia dành khóc thiên đường

vạt đất nâu hốt chuyền quá khứ
kỷ niệm lận lưng rớt sàn nước rửa chân
mấy cụm càng cua ai đem bóp giấm
bữa nhậu xưa, sau – cũng chỉ có một lần

con đường đất, cát nhòa vết biển
sông Cu Đê thì cũng chỉ để….  Kê Đu
cái tên chi nghe chừng như kỳ cục!
nghe lại dăm lần bỗng thấy vi vu…

cái đất Quảng địa danh thường tên… chữ
vậy mà Cu Đê thì chữ cũng tan hoang
Vĩnh Điện, Điện Bàn… rồi nào là Điện Ngọc
thời Điện Lu, rồi Điện… Cúp cũng xênh xang!!!

tao gửi lại trần gian… chút điện tử!!!
con cá nướng nghiêng có chết muộng màng
lật ngửa bàn tay thấy toàn lịch sử!!!
mà úp bàn tay thì lịch sử hoang mang.

Bên sông Cu Đê, đầu tháng Tư 2008.

bài đã đăng của Trần Nghi Hoàng


2 bình luận »

  • quynh thi viết:

    Lâu rồi không đọc thơ Trần Nghi Hoàng
    Đọc xong rồi lại thấy nhớ vu vơ

    quynh thi

  • nguyễn Đức Tùng viết:

    Bài lịch sử hoang mang là một bài đọc rất thích.
    Vui tìm lại được chất giọng Trần Nghi Hoàng, thế mà cứ tưởng nó đã mất tiêu. Hihi.
    Nguyễn Đức Tùng.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch