Trang chính » Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

Đời thêm tươi…

0 bình luận ♦ 27.06.2009

 

trích Vu Quy

 

 

LTG: Đôi lời cho hai tiểu thuyết

Cõi Tình và Vu Quy là hai tiểu thuyết khác hẳn nhau, về số phận và về bút pháp. Tiền thân của Cõi Tình là Trăng Nguyên Sơ, có phép xuất bản, in ra và chỉ tháng sau là bị thu hồi và cấm phát hành ở Việt Nam. Lý do : cuốn tiểu thuyết này không chỉ biết đi trên một lề, lề bên phải, để mua vui cho những câu chuyện chính trị nhất thời. So với Trăng Nguyên Sơ, Cõi Tình bố cục khác, kết hợp thêm thể Kịch vào một cấu trúc thể nghiệm gồm cả Ký, Phóng Sự, và cả chưởng Kim Dung… Vu Quy kể chuyện bán con đi làm dâu xứ Đài. Với văn phong hiện thực Nam bộ, Vu Quy tạo ra một huyền thoại thời đại về những con trai biển đơm ngọc. Biết phận văn chương không uốn lưng, tác giả không hy vọng khả năng in nó ở quê hương ngôn ngữ gốc là Việt Nam, và nay xin trân trọng ra mắt với cộng đồng hải ngoại.

Nam Dao

18-03-2009

BiaCT_VQ

 

Đời thêm tươi…

(trích đoạn tiểu thuyết Vu Quy*)

Sẩm tối, dì Sáu mừng rơn khi ông Choỏng tươi cười co chân bước qua ngưỡng cửa. Tên là Sanh, con đầu nên nhà kêu bằng Hai Sanh, nhưng hồi nhỏ xíu theo cha tập kết năm 54 thì Sanh thành Sinh, và chữ Hai đệm đầu biến mất vì không hạp thủy thổ và văn hoá miền Bắc anh hùng. Nhưng khi giải phóng xong miền Nam thành đồng đi sau về trước, cán bộ địa phương nào về địa phương nấy thì Sinh lại tức thì trở thành Hai Sanh, và cố sửa cái giọng Hà Nội đã thành nếp trong cổ họng thời Sinh đi học trường Đại Học Kinh Tế đào tạo những kẻ vừa hồng vừa chuyên để xây dựng xã hội chủ nghĩa. Những năm đầu, các đồng chí xưa ‘’nằm vùng’’ nắm quyền, nhưng chỉ mấy năm sau cán bộ được đào tạo chính qui từ miền Bắc hồi hương chuyển thế thượng phong. Hai Sanh là cán bộ chuyên viên cho ban kinh tế Huyện Cái Nước, thường oang oang là ở chỗ nào mà phục vụ được nhân dân là có mình, nhưng trong lòng không phục những cán bộ chính trị chỉ hồng mà không chuyên, dùng chữ ‘’nòng cốt’’ như lá chắn mỗi khi gật gù vì không nắm chi hết. Rất nhanh, Hai Sanh hiểu ra chuyên là chuyện nói dzậy mà không phải dzậy. Kinh nghiệm miền Bắc dậy ‘’ nhất thân nhì thế’’. Nhìn quanh, Hai Sanh tìm cơ hội ‘’ hy sinh để phục vụ ‘’. Cơ hội đó thu gọn trong một cá nhân nặng 50 kí, hơi xấu một chút nhưng cũng ‘’trình độ’’, là đồng chí gái Minh Thu, ái nữ của Chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh, hiện công tác phụ nữ trong Mặt Trận. Dịp lễ thành hôn, ông Chủ tịch khi trước là chiến hữu của cha Hai Sanh nâng ly tưởng nhớ người bạn đã chết cho tổ quốc. Nước mắt rưng rưng, giọng nghẹn ngào, ổng nói Hai Sanh không chỉ là rể mà cũng là con ông dù ông không đẻ, vì đó là con đồng chí của ông đã cống hiến đời mình cho Cách Mạng.

Đêm động phòng, Minh Thu hỏi, anh có biết thế nào là đàn bà chưa. Dĩ nhiên, Hai Sanh gật, giọng mã thượng yên hùng, ôi ba cái chuyện qua đường lặt vặt ấy mà! Minh Thu cười xòa, thủ thỉ ‘’nam nữ bình đẳng, như dzậy là huề, nhưng từ nay đã nên vợ nên chồng thì cấm lăng băng, nghe chưa !’’ Choáng váng như bị tát tai, Hai Sanh chưa phản ứng thì người vợ tân hôn thò tay xuống, nắm lấy, giọng lạnh băng, rành rọt ‘’ lộn xộn thì tui cắt đó!’’. Hai Sanh xỉu đi. Nhưng nỗi sợ đó được đền bù xứng đáng. Hai tháng sau, Hai Sanh được chỉ định đặc trách Kinh Tế huyện Ngọc Hiến. Năm sau, khi đứa con gái đầu lòng ra đời, Hai Sanh thăng ủy viên phó ban Kinh Tế tỉnh, trực tiếp phối hợp vận chuyển hàng hóa trên quốc lộ 1-A từ huyện Ngọc Hiến xuyên qua huyện Cái Nước trên con đường về thành phố Cà Mau. Má Minh Thu nhắc : ‘’…hai vợ chồng bay phát tài thì đừng quên ơn sanh thành nghen!’’.

Hai Sanh nghe dì Sáu kêu mình bằng cái tên chế Lềnh kêu, khoa tay: ‘’ Gọi qua bằng Sanh, chớ Choỏng thì thôi, nghen em. Kiểu mấy người Hoa nói ngọng, bắt chước làm chi ’’. Chữ em được phát âm khá rành mạch khiến muốn hay không, dì Sáu nghe chắc rõ. Hai Sanh nhìn, nháy mắt, giọng đĩ thõa :

‘’ Công chuyện xong, em Sáu thưởng công cho anh chi đây! ‘’

Lần này, là chữ anh. Nói rõ như dzậy mà nó không hiểu thì, Hai Sanh nhìn bàn tay mình, tự nhủ, chỉ còn cách nói bằng bạo lực cách mạng. Nhưng dì Sáu là người cơ trí. Dì nhớ trước khi đi lên thành phố chế Lềnh lách tay vào vuốt ve bụng dì, miệng ghé tai, dặn: ‘’ Nẩy nhớ chiều ổng, lấy được cái giấy…Còn nhân đó mà có đứa con, thì cột ổng lại, phát sồi lớn lớn à !’’. Dì cười, nhìn Hai Sanh, xởn lởn :

‘’ Anh Hai ăn miếng cơm nghen…Có canh cá bông lau như bữa hổm. Kỳ này cá trứng, ăn bùi lắm. Vừa ăn vừa nhậu, có đế quốc lủi thứ xịn. Ngồi đi anh!’’

Chữ anh được phát âm tuy chút chút ngượng ngùng nhưng cũng khá rõ. Ngôn ngữ, đúng là một nhịp cảm thông, ít là nhịp đầu. Hai Sanh kéo ghế, lại nháy mắt. Nháy, theo hắn, là nhịp hai, quan trọng không kém, lại tăng cường độ giao tiếp bằng cách tạo ra một sự đồng lõa không lời. Nhìn dì Sáu cười ỏn ẻn, Hai Sanh quên hẳn lời vợ dọa, tự mình rót một ly rượu, nâng lên ực trăm phần trăm. Dì Sáu đi ra sau, miệng nói : ‘’ Tự nhiên nghe anh Hai, em dọn cơm lên liền…’’. Lần này, chữ em rất rành mạch khiến Hai Sanh vỗ đùi, hát nho nhỏ ‘’ Bác vẫn cùng chúng cháu hành quân’’.

 

&

Dì Sáu bắc nồi canh lên bếp, nhóm lại mớ củi cháy dở, lui cui bầy mấy cái tô, rót chén nước mắm. Cay sè vì khói bếp, dì quệt nước mắt và bỗng tủi thân mình, cố kìm nhưng vẫn ừng ực nấc lên như mắc nghẹn. Từ ngày Sáu Nhêm qua đời, đây là lần đầu dì tiếp một người đàn ông mà không có sắp nhỏ bu quanh, chộn rộn ra vô, không để một điều tiếng nào. Chẳng phải dì theo ông bà kêu thủ tiết, bởi góa bụa ở tuổi dì thì cũng có những người đi thêm một bước, nhưng nhìn quanh, tình thiệt, không mấy ai có vẻ hạnh phúc gì cho cam. Khi còn bé Út, dì tự nhủ, thôi thì sống với nó. Có mẹ có con, nó sẽ là cây gậy chống cho dì lúc tuổi già, rồi chị Hai, chị Tư nó giúp vô thì chắc hẳn chẳng đến độ bị bỏ đói. Sau, tụi nhỏ cũng con cái đùm đề, dì đâu sợ chi cô đơn chiếc bóng, sẽ lo cho đàn cháu chớ đâu phải chỉ ngồi ăn bám. Còn thằng Thẻo. Nó với con Tư xứng đôi vừa lứa, Tám Hớn lại là bạn chí cốt của Sáu Nhêm, hẳn môn đăng hộ đối, và dưới suối vàng chắc ai nấy an lòng theo như cách sắp xếp của dì. Nhưng đùng một cái, bé Út chết, con Hai bỏ đi nay chẳng biết ở đâu. Vốn liếng không còn, may có con Tư, và chế Lềnh hiện ra như cứu tinh. Chế chỉ đường đi nước bước cho dì, lại bày ra chuyện sang cửa tiệm, móc ngoặc với Hai Sanh. Cho dì mượn vốn làm ăn, chế cười hềnh hệch, bảo chị em mình có con Tư ‘’ đặt cọc’’ thì sau này chế chẳng những lấy lại vốn mà còn có lời nữa.

Dì Sáu bưng đồ ăn bày lên bàn, ngượng ngùng không nhìn Hai Sanh, mặt đỏ ửng, tay quýu quáu. Cha cha, Hai Sanh tự nhủ, chắc người đàn bà góa chồng này mà bén hơi đàn ông còn hơn lửa bén rơm, cháy như bom xăng thời còn giặc. Rót thêm một ly, Hai Sanh giúi vào tay dì, giọng cải lương :

‘’ Uống miếng đi em, cho đời thêm tươi mà! ‘’

Dì Sáu đỡ lấy ly rượu, nhưng để xuống bàn. Hai Sanh làm mặt giận :

‘’ Trời, em Sáu. Không uống là tui phạt, nghe hông! Phạt nặng à, nghen…’’

Đứng lên, Hai Sanh lại giúi ly rượu vào tay dì, vòng tay qua tay dì, nâng ly chúm môi, kêu một trăm phần trăm rồi nốc cạn. Dì Sáu cũng uống, nhưng ho sặc sụa. Hai Sanh ôm dì, giọng mùi mẫn :

‘’ Tội nghiệp…Trời, thiệt tội nghiệp! ’’

Ngoảnh đầu tránh hơi rượu sực vào mũi, dì khẽ gỡ tay Hai Sanh, lùi lại. Hai Sanh chồm theo, kẹp cứng lấy, miệng lắp bắp: ‘’ … ngoan đi cưng, rồi muốn chi qua cũng chiều, cũng cho mà! ’’ Dì Sáu nghĩ đến cái giấy phép của sở Thương nghiệp, đến tờ đơn xin chuyển hộ khẩu, đến dự định dì đổi đời từ ruộng đồng lên chợ Huyện, có cái cửa tiệm mặt tiền nhận hàng từ Cà Mau xuống bán lẻ cho dân chợ Năm Căn…Dì trườn người như muốn gỡ vòng tay Sanh, thều thào : ‘’ Thiệt không? Thiệt không?’’. Hai Sanh đẩy cho dì ngã xuống mặt bộ ván, đầu vục vào ngực, miệng kêu ‘’ Thiệt mà em…’’.

Dì Sáu nhắm mắt, môi mím, răng nghiến lại. Hai Sanh thọc tay xuống, tuột quần, kéo áo, miệng điệp ‘’ Thiệt, thiệt!’’. Dì Sáu không chống cự, nhưng trong đầu dì tưởng đến Sáu Nhêm. Chồng dì không vội vàng hấp tấp như Hai Sanh, bởi phải dè chừng, lúc không còn nhịn được thì biết mà rút kịp, để ở trong lỡ ôm bầu sanh con thì sau biết lấy chi mà ăn. Hai Sanh thúc vào, dập dềnh, quai hàm bạnh ra như hổ mang, thở phì phì, chẳng như Sáu Nhêm xưa nhắp vô nhắp ra như du kích. Đưa tay che mặt, chân co lên, dì không cảm thấy gì ngoài sự bầm giập thể xác khô queo như một giòng nước cạn. Ao ước có một bé Út khác bỗng quay về thôi thúc. Phải, cái tuổi già có người để trông cậy vẫn ở trước mặt, nhưng không bao xa. Năm mười năm, vù như cánh những con chim biển đến mùa lại ghé đất Mũi, bay từng đàn trắng xoá những đường chân mây tít tắp. Phải, đừng rút, cứ thế. Trời thương, hãy cho tui một đứa con, với bất cứ ai, dì thầm khấn. Rồi hai tay ôm cứng lấy mông Hai Sanh, dì đẩy lui kéo tới như đánh nhịp, hổn hển, van xin : ‘’ Nữa, nữa…Ra đi mà! ‘’. Khi dòng sinh lực người đàn ông òa vỡ, dì Sáu đón lấy tựa đón lời chúc phúc, quặp chân kẹp Hai Sanh như một con cua vừa lọt rọ. Lúc cực khoái, Hai Sanh quên mất tiếng miền Nam tập tành nói lại từ ngày giải phóng, thốt lên bằng giọng Hà Nội thuở còn đi học : ‘’ Địt mẹ! cực kỳ! ‘’. Dì Sáu mỉm cười, không cần hỏi nhưng hiểu ngay. Dì cũng thì thào ‘’cực kỳ’’, đồng thanh cộng hưởng dẫu phải phấn đấu đôi chút.

Sau giây phút hoan lạc thần tiên chắp nối những giấc mộng khác nhau là thời gian của những âu lo và nhu cầu thực tiễn. Nhìn qua giấy tờ dì Sáu đưa vào tay, Hai Sanh uể oải :

‘’ Được rồi, để đó anh tính, chuyện đâu còn đó! ‘’

Dì Sáu ngắt, giọng thôi thúc :

‘’ Nhưng bao giờ, anh? Tin anh thì tin rồi, nhưng anh đâu chỉ một mình, còn người này người kia ở cơ quan chớ!’’.

Hai Sanh đứng phắt dậy, kéo quần, nghiêm giọng:

’’ Thiệt em Sáu hổng có lãnh hội đường lối…Anh là lãnh đạo cơ quan, trên biểu dưới không nghe thì sao mà bảo đảm cơ chế được! ’’.

Nói vừa dứt lời, Hai Sanh lại rót rượu vào ly, nốc cạn rồi rầu rầu :

‘’ Anh có chút chuyện riêng muốn tâm tình với Sáu…’’

Không đợi dì đáp, Hai Sanh kể liền một mạch chuyện gia đình, rằng mình phải sống với vợ vì chữ nghĩa truyền thống, vì mình là cán bộ lãnh đạo không thể để điều tiếng, và vì thương hai đứa con còn thơ. Giọng ngùi ngùi, Hai Sanh kết :

‘’ Nên thương em thiệt lòng mà anh đành chịu, nhớ thì anh kín đáo ráng xuống đây thăm em, kiếm chuyện công tác này nọ ở một hai ngày…Em thông cảm cho nghen! ‘’

bài đã đăng của Nam Dao


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)