Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Biện pháp của mối

1 bình luận ♦ 26.06.2009

  

Sáng hôm ấy, ở căn nhà nằm sâu trong hẻm một xóm lao động quận tư, anh tình cờ ngồi đối diện với một người lính miền Bắc. Anh ta mặc quân phục tề chỉnh, đội nón cối, mang giày bố, súng nơi dây nịt. Anh ta nói chuyện với bà chủ nhà là má vợ của ông anh anh. Bà là tổ trưởng dân phố. Bà tóc trắng nhiều hơn đen; còn râu anh lính thì tựa lông tơ. Anh ta gọi bà là má, xưng con. Anh, lần đầu tiên nghe cách xưng hô ấy, tưởng anh ta là con của bà, bấy lâu nay thoát ly theo cách mạng. Sau đó anh biết là không phải, từ “má” thiêng liêng được quân cách mạng sử dụng để lấy cảm tình của dân, ai cũng là má được.

Một lúc nào đó trong câu chuyện giữa họ, anh nghe anh lính nói, “Má cần động viên bà con giao nộp sách báo đồi trụy phản động, sản phẩm của nền văn hóa nô dịch cần xóa bỏ.”

Tự dưng anh nổi nóng; vì vẻ khúm núm của bà má vợ ông anh anh, vì cách xưng hô của người lính miền Bắc, hay vì biện pháp bắt phải nộp sách báo anh ta vừa nhắc đến? Anh không biết vì sao; có lẽ vì tất cả những điều ấy. Anh nói ngay những ý nghĩ anh có trong đầu với người lính miền Bắc, rằng có phải chính quyền cách mạng sẽ làm như Mao Trạch Đông không.

Anh ta quay sang bác anh, hỏi anh là ai. Bà nói anh là em của con rể của bà. Anh lính yêu cầu anh nói rõ ý câu vừa nói. Anh nói Mao Trạch Đông đã từng tuyên bố trí thức không bằng đống phân và ra lệnh đốt sách trong cách mạng văn hóa do ông ta phát động. Anh lính với nét mặt nghiêm nghị bảo anh, thứ nhất, không được gọi lãnh tụ nước bạn như thế, thứ hai, nói xấu cách mạng là phản động.

Anh không ngờ sự tình lại nghiêm trọng như vậy. Anh dè dặt hỏi vậy tôi phải gọi Mao Trạch Đông thế nào? Anh ta trả lời phải gọi là Mao chủ tịch. Anh định hỏi vậy tại sao các ông gọi tổng thống miền Nam bằng “thằng,” nhưng sực nhớ tình hình đất nước đang giao thời, anh đã quá khinh xuất, không nên thách thức, hơn nữa, có thể anh đang đối diện với tai họa, anh im lặng.

Anh lính quay ra ngoài, khẽ gật đầu, quay lại anh hỏi ai đã nói với anh như thế. Anh trả lời tôi đọc ở sách báo, đứng lên nói xin lỗi tôi phải đi, rồi đến chào bác anh ra về. Anh quyết định không ở lâu hơn, tránh bị chất vấn thêm, tránh tranh luận với anh ta.

Nhưng vừa dợm bước, anh chạm trán với một người lính miền Bắc khác đang đứng chặn ở cửa. Lúc đến nhà anh không nhìn thấy một người lính nào khác ngoài người đang ở trong nhà. Linh cảm bị bắt, anh quay nhìn về phía cửa sau. Ở đấy cũng có một người lính đang nhìn về phía anh, tay lăm lăm khẩu súng. Người lính ở cửa trước đi vào nhà, đến sau lưng anh, thúc mũi súng vào lưng anh nói gọn và sắc: “Đi!”

Ở chỗ quẹo của con hẻm dẫn vào nhà, hai người lính miền Bắc còn lại rảo bước theo. Người đã lên án anh bảo người áp giải hãy thả anh.

Anh biết nhờ má vợ ông anh anh nên anh được thả.

Về nhà, nhìn giá sách, anh chợt nhớ câu nói của Lichtenberg: “Quyển sách là một cái gương soi; nếu một con khỉ mà nhìn vào, dĩ nhiên không thể có cái ảnh của một bậc thánh hiện lên.”
 

*

 
Dường như có gì đấy trên da thịt anh. Phải, có thứ gì đấy. Chúng là những sinh vật, những sinh vật rất nhỏ di chuyển trên da, nhỏ như kiến, tuy nhiên, cảm giác không sắc nhọn, nhồn nhột mà rất nhẹ, êm, ươn ướt. Sự tiếp xúc phát khởi từ một diện tích nhỏ, lan rộng dần, từ dưới lên.

Đó là giòi. Một lũ giòi. Hàng ngàn con có lẽ, đang bò trên da thịt anh.

Anh không biết chúng từ đâu đến. Anh không biết mình đang ở đâu. Chung quanh anh tối đen. Anh không nghe được bất cứ một tiếng động nào. Anh không trông thấy bất cứ hình ảnh nào. Một cõi trống không, hư vô. Anh nhận biết những sinh vật đó bằng cảm giác.

Anh không biết mình còn thở hay không. Tuy nhiên, da thịt anh có cảm giác nghĩa là anh còn sống.

Lũ giòi càng ngày càng kéo đến lúc nhúc, đông đúc như một dòng suối chảy, tiến về phần trên của thân thể anh.

Đến ngực anh, một số quanh quẩn mưu toan điều gì. Số còn lại tiếp tục bò lên cổ anh, rồi mặt anh.

Anh gắng hết sức để cử động. Nhưng không thể. Phải chăng anh đã bị trói, anh tự hỏi. Không, anh không hề bị trói, ít nhất không phải bởi những sợi dây hữu hình. Anh không biết chuyện gì xảy đến cho mình, những sợi dây vô hình nào cột chặt thân thể anh.

Anh như một xác chết. Và sự hiện hữu của lũ giòi chúng tỏ thân thể anh đã trương phình lên?

Anh không ngửi thấy mùi thối.

Không, toàn bộ cơ thể anh còn rắn chắc. Màu da thịt anh còn hồng hào. (Điều này là vô lý, vì anh không trông thấy bất cứ thứ gì.)

Trong lúc lũ giòi phía trên tập trung ở đỉnh đầu anh, lũ giòi trên ngực tìm cách xâm nhập vào bên trong thân thể anh. Chúng đục hàng ngàn lỗ nhỏ kích thước vừa cơ thể chúng.

Lũ giòi trên đầu đang chui qua da.

Quả tim anh lúc này bị bao phủ bởi hàng ngàn con giòi, tựa như chúng là lớp da bao bọc. Quả tim ấy vẫn phập phồng co bóp lên xuống, không đều đặn nữa; mà oằn oại dẫy dụa.

Lũ giòi trên đầu đã xuyên thủng lớp xương sọ cứng cáp của anh.

Lũ giòi thi nhau rỉa rói tim và óc anh. Hình dáng hai cơ quan ấy mỗi lúc một biến dạng, nhỏ dần, méo mó, sụp đổ; cơn đau càng lúc càng tăng cường độ. Nhức, buốt nơi óc, xót xé nơi tim.

Anh cố hết sức vùng vẫy.

Anh há hốc mồm hét lên: “Không! Không!”

Cả cảnh vật trong mơ lẫn cái tôi trong mơ đều là hóa thân của ta, theo tư tưởng Duy thức Đông phương.

Giấc mơ là những hình ảnh cuộc sống, những ước muốn, khát vọng không thỏa mãn lắng đọng xuống nơi sâu thẳm của cõi vô thức, trồi lên, đôi khi biến dạng vì bị dồn ép, theo Freud .

Anh tin họ, thu xếp hành trang lên đường về quê.

 

*

 

Tới nơi, anh gặp ông lão nhà bên đứng trước hiên.

“Chào bác Tư. Bác khỏe chứ ạ?”

“Chào anh Phong, nhờ ơn Bác… Ơ… nhờ Trời tôi vẫn mạnh, lâu quá không thấy anh về chơi?”

“Cháu bận. À, có ai đến nhà cháu không, bác Tư ?” Anh không muốn một người nào biết được bí mật của mình.

“Không,” ông lão đáp tự nhiên.

Anh mở khóa, đẩy chiếc cửa cây xiêu vẹo, bước vào nhà.

Trong nhà, chiếc võng giăng giữa hai cột, chiếc bàn, ghế cây cũ kỹ phủ một lớp bụi dầy. Mạng nhện giăng mắc nhiều nơi. Đã mấy năm anh không về, ngôi nhà nhỏ vách ván nền đất tồi tàn mục nát nhanh.

Phát hiện những đường hầm nổi nhỏ xíu chạy ngoằn ngoèo trên cột nhà, anh đưa tay ấn mạnh vào một chỗ. Đất vỡ ra, rơi xuống. Anh làm như thế ở một vài chỗ khác, cũng chỉ có đất. Chúng đã bỏ đi, anh nghĩ.

Anh khép cửa, bước vội vào buồng, bật diêm đốt cây đèn cầy. Những tia sáng rọi từ các lỗ thủng trên mái không đủ sáng cho anh thực hiện công việc của mình. Đến chỗ bồ lúa, anh kéo tấm phên sang bên, lấy cuốc, bắt đầu đào.

Một lát, anh ngửi thấy mùi ẩm mốc của giấy.

Anh nín thở, cào đất sang bên.

Hiện ra trước mắt anh, một đống lớn giấy nát vụn.

Vất những mảnh thùng các-tông sang bên, anh nhìn thấy lẫn trong đống bụi giấy, hàng ngàn mảnh vụn to nhỏ đủ cở, vô số mối.

Anh sững sờ.

Anh đưa tay hốt một nắm giấy, bóp nhẹ trong lòng bàn tay một lát, buông xuống. Rồi anh lại bốc lên một nắm khác. Lần này anh chăm chú nhìn những hình vẽ trên các mảnh to chừng lóng tay.

Nhìn thấy một con mắt trong trẻo, một phần mái tóc vàng, một chiếc mỏ hải âu, anh biết đó là Con Chim Trốn Tuyết.

Anh thả xuống, bốc lên một nắm khác.

Nhìn thấy chiếc mũi và con mắt thiếu nữ trên bờ vai chàng trai quàng khăn màu đỏ, mảng trời xanh, anh lẩm bẩm: “Đôi Bạn Chân Tình.”

Anh xòe bàn tay, nhìn thấy mảnh vụn hình ống khói, tàn cây, mây trắng, và nhận ra quyển Mật Khải.

Từ bàn tay anh, lũ mối đang di chuyển về phía ngực và đầu anh.

 

 

.

bài đã đăng của Thu Phong


1 bình luận »

  • Lan Huong viết:

    Trước mặt thơn thớt “Má…”
    Sau lưng “đ. má….” luôn
    Ngu xuẩn và lừa lọc
    Là cộng sản, chớ nhầm

    Truyện ngắn này hay, phần hai rất ám ảnh.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch