Trang chính » Giới thiệu nghệ sĩ, Hội Họa, Nghệ Thuật, Phỏng vấn Email bài này

Hoạ sĩ Phạm Huy Thông: Nghệ thuật là nơi họa sĩ đấu tranh cho cái tốt hơn mà họ tin tưởng

1 bình luận ♦ 22.06.2009

Lời Giới Thiệu của Lê Anh Hoài:

Cập nhật – một từ thoạt nghe có vẻ thời thượng nhưng ẩn sâu trong đó là sự đổi thay, quá khứ – hiện tại, và cả tương lai. Họa sĩ trẻ Phạm Huy Thông – với cái nhìn soi chiếu vào sự phát triển xã hội – vừa đưa ra trước công chúng loạt tranh đầy biếm nhại lấy cảm hứng từ khái niệm trên. Rất nhiều tranh lần này sử dụng bố cục tranh in Đông Hồ truyền thống nhưng mô tả những câu chuyện của xã hội đương đại. Anh trao đổi với chúng tôi về nghệ thuật đương đại, về thái độ của nghệ sĩ trước đời sống và về chính cuộc sống và sáng tạo của mình.

PHẠM HUY THÔNG sinh năm 1981 tại Hà Tây. Tốt nghiệp trường Đại học Mỹ thuật công nghiệp Hà Nội 2004, hiện sống tại Hà Nội. Có tranh trong nhiều bộ sưu tập nghệ thuật đương đại trong và ngoài nước. Tham gia nhiều hoạt động nghệ thuật mới (trình diễn, sắp đặt, video art…). Anh nổi lên với tư cách một hoạ sĩ đương đại với quan niệm hoạ sĩ không chỉ có trách nhiệm về thẩm mỹ mà còn phải hành động, sáng tạo nhằm lưu giữ lại lịch sử theo cách của mình, và ở chừng mực nào đó, hành động để xã hội tốt đẹp hơn.

Cập nhật với 18 bức tranh acrylic trên toan, được sáng tác trong khoảng thời gian từ cuối 2008 – đầu năm 2009. Triển lãm từ 16-6 đến 15-7-2009, tại L’Espace – Trung tâm văn hoá Pháp, 24, Tràng Tiền, Hà nội.

Hiện thời, Phạm Huy Thông đang làm một loạt tranh khác đề cập tới những tác động của lịch sử xưa cũ đến tâm lý của người Việt hiện đại.

Lê Anh Hoài (LAH) – Anh nghĩ sao khi đặt ra sự đối nghịch xưa – nay trong một cuộc triển lãm? Anh có hoài cổ? Hoặc anh muốn phô bày sự trần trụi của hiện thực hàng ngày? Hoặc…?

 Daily Karaoke by PHT

Tranh "Daily Karaoke (2009), acrilic, của Phạm Huy Thông

Phạm Huy Thông (PHT)– Tôi không đặt mục tiêu tạo ra sự đối nghịch xưa nay khi bắt tay vào thực hiện loạt tranh này. Tuy nhiên đời sống sau hàng trăm năm cách biệt thì đương nhiên sẽ có sự đổi thay rõ rệt, thậm chí phần nào “đối nghịch”. Người dân làng Hồ xưa thường hay chọn khắc những cảnh thanh bình, thơ mộng, thể hiện ước mơ về cuộc sống trù phú. Về phía mình, tôi thường quan tâm tới những vướng mắc trong xã hội. Cuộc sống luôn có những điều tốt, điều xấu, nếu có ai đó tập trung lên án những bất cập, cũng là tìm cách để nó tốt đẹp hơn. Đó là sự lựa chọn của tôi, thể hiện ước mơ xã hội phát triển tốt hơn nữa.

Tôi không phải là người hoài cổ. Tôi biết, quá trình phát triển mà xã hội chúng ta đang trải qua (với tất cả hào quang và góc tối) là quá trình tất yếu. Tôi chấp nhận tiến trình này, nhưng chỉ cố gắng làm sao cho những mặt trái của sự phát triển xã hội sẽ ít gây hậu quả.

Qua việc phô bày trên tranh sự trần trụi của hiện thực hàng ngày, tôi muốn đưa ra những thông điệp, lên tiếng cảnh tỉnh cộng đồng.

LAH – Đặt một tác phẩm tranh dân gian (xưa, khá yên bình và thơ mộng) với một tác phẩm của anh (hiện thời, đầy chất mệt mỏi, khắc nghiệt) cùng bố cục, cùng sự việc, người xem không chỉ nghĩ về hai thái cực, mà còn nghĩ về khoảng giữa hai thái cực đó. Còn anh có ý nghĩ gì về khoảng thời gian giữa này?

PHT- Xin đừng nhìn tranh tôi mà nói rộng ra tất cả các góc cạnh khác của đời sống. Trong cuộc sống ồn ào sôi động này, vẫn có những phút thanh bình của không khí gia đình, những phút yêu thương của vợ chồng, những cảnh rực rỡ của cánh đồng hoa ngoại thành. Tuy nhiên có cả ngàn hoạ sĩ ngoài kia đang làm rất tốt việc mô tả những cảnh đó. Tôi không dại gì lẫn vào với họ. Tôi chọn cho mình một mảnh đất cằn nhưng riêng biệt, để tự tay mình cày xới.

Câu hỏi về “khoảng thời gian giữa” là một câu hỏi khó, vì nó động đến nhiều thứ. Tôi đơn giản quan niệm, mỗi người nghệ sĩ là chứng nhân lịch sử của giai đoạn mình đang sống, tốt nhất nên tập trung lưu giữ lại tinh thần, tâm thái của giai đoạn đó mà thôi. Tôi không ôm đồm nhận xét về những điều mình không trải nghiệm.

LAH- Xin anh nói rõ thêm ý niệm cập nhật – mà anh lấy làm tên triển lãm lần này? Nó là loại cập nhật nào? Anh nghĩ sao về sự cập nhật khá xô bồ trong mọi lĩnh vực, rõ nhất là trong văn hoá – nghệ thuật hiện nay?

Buffalo for sale

"Bán Trâu" (Buffalo for Sale) (2008), acrilic, của Phạm Huy Thông

PHT– Người nông dân cách đây hàng trăm năm khắc tranh về cuộc sống, ước mơ của họ. Giờ đây tôi lấy cái tinh thần đó, nhưng đưa vào những câu chuyện mới, những hơi thở mới của cuộc sống hiện đại. Tôi gọi việc này là “cập nhật”, giống như cập nhật tin tức hay cập nhật một phần mềm mới cho một chiếc máy tính đã cũ. Nhịp độ sống bây giờ khẩn trương. Luôn luôn có những vấn đề mới nảy sinh. Những người quan tâm lo lắng cho xã hội luôn có những trăn trở mới để “cập nhật” vào tâm trí.

Xã hội Việt Nam đang có tốc độ phát triển nhanh, mọi khía cạnh của xã hội đều bị tác động. Người Việt Nam du nhập mọi thứ từ bên ngoài để theo kịp tốc độ phát triển đó. Khi có quá nhiều điều mới mẻ từ vật chất đến văn hoá, đổ bộ vào một cộng đồng thì sự xô bồ, lai căng là điều không thể tránh khỏi. Tôi giữ thái độ lạc quan về điều này, bởi sau một khoảng thời gian tiêu hoá nhất định, tôi tin rằng những gì chướng tai gai mắt sẽ dần bị đào thải hoặc bị biến đổi để văn hoá Việt Nam trở thành đặc sắc hơn. Tất nhiên, cái “đặc sắc” đó sẽ rất khác với cái “truyền thống” mà chúng ta từng có.

LAH- Anh có vẻ là người hài hước. Người xem có thể nhận ra một sự diễu nhại nào đó ẩn hiện trong các tác phẩm của anh. Xin anh nói thêm về điều này? Anh nghĩ sao khi nhiều người mến chuộng sự “nghiêm túc” phản ứng kiểu vẽ của anh và cho rằng nó không phải là tác phẩm nghệ thuật “đích thực”?

PHT- Tôi là người sống hài hước. Khi tôi quan tâm nhiều đến mặt trái của vấn đề, tính hài hước giúp tôi cân bằng và có thể đưa ra được những đóng góp tích cực. Khi đọc văn, tôi thích đọc những giọng văn châm biếm của Vũ Trọng Phụng hay trẻ hơn là Nguyễn Việt Hà, Hồ Anh Thái… Tôi tìm thấy ở trong đó sự đồng cảm, họ viết văn châm biếm hài hước, nhưng đã có những đóng góp nhất định cho xã hội.

Nhiều người mến chuộng sự “nghiêm túc” phản ứng với tôi cũng đúng thôi. Bởi đã từ lâu rồi tôi cười nhạo sự cổ hủ của họ. Nhiều họa sĩ vẽ những đề tài rất “vĩnh cửu”, rất bác học và triết lý, nhưng khi triển lãm thì bẽn lẽn tuyên bố đây là “một cuộc chơi”. Rồi khi đi sâu vào xem tác phẩm, người ta thấy triển lãm đó cũng lờ nhờ như nhiều triển lãm khác, tức là chẳng có tư tưởng hay thông điệp gì mới, chỉ thấy lập loè tính hình thức lười nhác.

Tôi không coi nghệ thuật là một cuộc chơi. Nghệ thuật là nơi họa sĩ đấu tranh cho cái tốt hơn mà họ tin tưởng. Tôi không muốn “nghiêm túc” để nhốt mình trong tháp ngà nghệ thuật. Bởi một khi đã nhốt mình trong đó, không được tiếp dưỡng sinh khí từ cuộc sống, họa sĩ sẽ nhanh chóng đi vào lối mòn và tự “đóng hòm” cho nghệ thuật của mình.

LAH- Lại có ý cho rằng tranh của anh mang tính thời sự, trong khi nghệ thuật đòi hỏi “tính muôn đời”?

workers pushing car

"Lụt" (Flooding), acrilic (2008) của Phạm Huy Thông

PHT- Có những cơ sở mang tính hình thức để người này người kia ví tranh tôi với những minh hoạ mang tính nhất thời. Bởi tranh tôi đôi khi mang những hình ảnh thời sự, như trận lụt ở Hà Nội, đợt khuyến mãi đầu năm hay người nông dân ngồi bán trâu, bán đất… Có 2 điều họ đã sai lầm. Thứ nhất, tranh minh hoạ là tranh người hoạ sĩ mô tả lại một nội dung, hoặc một ý tưởng có sẵn. Tranh của tôi bản thân nó chứa đựng nhiều thông điệp cụ thể, thể hiện tư tưởng và thái độ sống của riêng tôi. Với nghệ thuật đương đại, điều quan trọng nhất trong mỗi tác phẩm là thông điệp mang tính sáng tạo. Thiếu nó, tác phẩm nghệ thuật chỉ là cái xác đẹp không hồn. Điều thứ hai, mỗi bức tranh có thể nói về một sự việc nhất thời, nhưng cái xúc cảm, tâm trạng là bền lâu và có thể nhân lên cho tất cả mọi người. Chẳng hạn tranh về người nông dân bán đất bán trâu khi thành phố tiến đến dần. Đấy không phải là một câu chuyện nhất thời về một bác nông dân nào, về riêng một thành phố đang phát triển nào. Chuyện người nông dân bán cơ nghiệp để trở thành dân cư thị thành không nghề ngỗng đã xuất hiện từ cách mạng công nghiệp Anh, hàng thế kỷ trước và được lặp lại ở tất cả các nước khác phát triển sau đó. Trước những sự việc như vậy, con người có thể đặt những câu hỏi lớn hơn về bản chất của mình. Không chỉ với công chúng trong nước, tôi đã thấy những bạn bè đến từ Anh, Pháp và nhất là Trung Quốc, cũng đứng lặng đầy đồng cảm trước bức tranh đó. Những trăn trở và xúc cảm được truyền từ tác giả đến đông đảo người xem, liệu đó có phải là nghệ thuật “đích thực” hay chưa?

Nghệ thuật là không giới hạn, nếu đưa ra một chuẩn mực nào đó để đánh giá (trong trường hợp này là “nghiêm túc” hay “diễu nhại”) thì nghệ thuật sẽ không thể phát triển được.

LAH- Trên đây cũng là một khía cạnh trong câu chuyện về nghệ thuật đương đại, anh có thể chia sẻ suy nghĩ của mình về nghệ thuật đương đại ở Việt Nam?

empty chairs

Ghế (Chairs) (2008), acrilic, của Phạm Huy Thông

PHT- Địa bàn của nghệ thuật đương đại ở Việt Nam rất hạn hẹp với lượng công chúng ít ỏi. Các triển lãm nghệ thuật chỉ đông những ngày khai mạc với khán giả gặp đi gặp lại. Có thể nói rằng so với thế giới, nghệ thuật đương đại ở Việt Nam xuất phát chậm nhưng công chúng thưởng thức nghệ thuật còn xuất phát chậm hơn. Tuy nhiên, muộn còn hơn không.

LAH-Nói chung công chúng hiện vẫn chưa quen với các tác phẩm đương đại, họ vẫn thích cái đẹp kiểu cũ, đồng nghĩa với việc họa sĩ mới khó bán tranh? Có phải vậy không và nếu phải thì tại sao anh lại quyết định đi vào con đường khó này?

PHT- Tôi tin với đà phát triển ổn định của kinh tế, nhu cầu mua sắm nghệ thuật để làm giầu cho cuộc sống sẽ là nhu cầu tất yếu trong tương lai. Khi bạn đã có nhà to, chất vào đó một đống tiện nghi, mua một chiếc xe đời mới xong, bạn sẽ chuyển sang mua nghệ thuật. Dù với bất cứ lý do gì, vì yêu nghệ thuật hay đơn giản không muốn bị gọi là trọc phú, thì đó cũng là một động thái tốt cho sự phát triển về văn hoá.

Khi đông đảo mọi người chỉ quen với cái đẹp kiểu xưa cũ, hoặc số ít trầm trồ trước nghệ thuật mới nhưng không đời nào chịu mua về treo trong nhà, đời sống của những nghệ sĩ có những thử nghiệm tiên tiến sẽ khó lòng được đảm bảo. Tôi biết rõ nhưng nguy cơ đó, nên luôn luôn thủ sẵn cho mình những nghề kiếm cơm để phòng khi lỡ vận. Khi mới ra trường, tôi làm nhiều việc, từ thiết kế đồ họa, vẽ truyện tranh, đi dạy học đến đầu tư chứng khoán, cốt để làm sao bán sức lực chứ không bán nghệ thuật cho đồng tiền. Tôi nghĩ đó là một chiến lược tốt cho những họa sĩ mới tốt nghiệp. Đến nay, tôi dành toàn bộ thời gian cho nghệ thuật cũng bởi vì tranh của tôi bắt đầu nuôi được tôi (đáng tiếc là những người mua tranh chưa có mấy ai là người Việt). “Cơm áo không đùa với khách thơ”, nếu anh đặt cược toàn bộ nguồn sống vào tác phẩm nghệ thuật, những tác phẩm đó rất dễ trở thành những món hàng thương mại rẻ tiền. Tôi nghĩ tôi đã tìm được cách tránh cái nguy cơ phũ phàng đó.

LAH– Xin cảm ơn anh.

 

 

pht portrait

Chân dung Phạm Huy Thông

bài đã đăng của Lê Anh Hoài


1 bình luận »

  • Trần Thị Hồng Sương viết:

    Cuộc tranh luận “nghệ thuật vị nghệ thuật hay nghệ thuật vị nhân sinh” đã kết thúc năm 2004 qua việc đa số chuyên gia công nhận ý tưởng của Marcel Duchamp khởi xứơng …từ 1917 qua hình thức nghệ thuật mới ‘The Readymades of Marcel Duchamp”.
    Mới đây 8. 7. 2010, Phạm Huy Thông đã dùng chính mình làm vật thể và ‘triễn lãm chính mình’ cúi rạp làm ‘con rùa …không ngóc cổ’, với tấm bảng “ Xin đừng sờ đầu rùa ! “ ở 31 A Văn Miếu. Cuộc triễn lãm lấy tên Sờ thấy Vinh quangvà cho rằng đi theo trường phái Marcel Duchamp, Ông Phạm Huy Thông dùng nghệ thuật gây sốc để thay đổi một ứng xử quen thuộc và có nhiều người đã bị sốc !
     

     
    “Readymades art”( Nghệ thuật trong vật thể được sản xuất hàng loạt) có vài nét tổng quan như sau .
     
    Năm 1917, trong thời gian Đức xâm chiếm Pháp, Marcel Duchamp đặt trong phòng triễn lãm một bồn tiểu Nam, chỉ ký lên đó một cái tên giả “R. Mutt”, làm cả thế giới mỹ thuật hoang mang không biết đâu mà lần.  Năm 2004 ý tưởng của Duchamp về “Readymades art”( Nghệ thuật trong vật thể được sản xuất hàng loạt) Duchamp dùng nghệ thuật gây sốc để thay đổi một ứng xử quen thuộc. Một bồn tiểu Nam trắng được xem như khuynh hướng nghệ thuật đương đại của mọi thời đại. (A white gentlemen’s urinal has been named the most influential modern art work of all time. BBC)

    Duchamp khởi đầu là họa sĩ vẽ tranh lập thể, nhưng sau khi đọc sách triết gia Max Stirner ông thay đổi quan điểm nghệ thuật. Trong tác phẩm The Ego and its owns Max Stirner không đưa ra những nguyên tắc lý thuyết mới nào mà cho rằng ý nghĩa luôn hiện hữu trong mọi sự vật
    Duchamp có hai ý niệm khác các nghệ sĩ đồng thời. Đó là giá trị dành cho các sản phẩm sản xuất công nghiệp hàng loạt cũng mangvẻ đạp và tính sáng tạo và nhất là, làm thay đổi tích cực giúp cuộc sống tốt đẹp hơn. Các sản phẩm gia dụng đủ loại ngày càng chứa đựng tính thẫm mỹ cao đến độ từ khi có bồn tiểu Nam không thấy có kiểu dáng nào khác .Cho nên tự thân chiếc bồn tiểu là sản phẩm đầy sáng tạo của công nghệ gốm sứ và nghệ thuật tạo hình đồng thời phục vụ sinh hoạt hữu hiệu, nâng sinh hoạt của con người lên một tầm cao văn minh.
     
    Readymades là sản phẩm sản xuất công nghiệp hàng loạt giống hệt nhau, khác với hand-made tức là sản phẩm thủ có khi duy nhất hay số ít và không cái nào hoàn toàn giống cái nào. Hand-made vẫn được cho là nghệ thuật thì sao Readymades sao không thể mang tính nghệ thuật?
    Duchamp muốn người xem phải “nghĩ” về vật trưng bày nhìn quá quen đến tầm thường không cần nhìn, nhưng phải nghĩ về nghệ thuật và ý nghĩa của vật đó chứ không phải chỉ “thấy” rồi mới nghĩ như trường phái “Retinal Art” từ trước đến nay !

    Duchamp cho “ý tưởng” chứ không phải “hình ảnh” trong nghệ thuật làm thay đổi cuộc sống khác trường phái “Retinal Art ”chỉ đáp ứng ngắm nhìn tranh triễn lãm như “vật thể lạ đẹp” thỏa mãn đôi mắt (appeal is mainly or exclusively to the eye rather than to the mind..)

    Và theo Duchamp “Hành vi sáng tạo không thể do nghệ sĩ làm một mình, người tìm tòi sáng tạo mang tác phẩm đi tiếp cận thế giới bên ngoài qua sự diễn đạt và diễn dịch giá trị nội hàm của vật thể và qua đó cộng thêm phần của mình vào trong hành vi sáng tạo đó .” (The creative act is not performed by the artist alone; the spectator brings the work in contact with the external world by deciphering and interpreting its inner qualifications and thus adds his contribution to the creative act. Marcel Duchamp) Trước đây một bức tranh chỉ hoàn toàn là do một nghệ sĩ vẽ !

    Tư tưởng này là khuynh hướng được gọi dưới tên ‘The Readymades of Marcel Duchamp”.
    Có ba điểm chính ở đây: Thứ nhất Ông Mutt có thật sự tạo ra chiếc bàn tiểu nam ấy hay không, không quan trọng mà hành vi chọn nó làm đề tà là sáng tạo, Thứ hai khi tách khỏi chức năng thường ngày vật thể biến thành tác phẩm nghệ thuật. Thứ ba khi được gán cho danh hiệu vật thể là tác giả đã tạo ra ý tưởng mới cho vật thể đó.” (There are three important points here: first, that the choice of object is itself a creative act. Secondly, that by cancelling the ‘useful’ function of an object it becomes art. Thirdly, that the presentation and addition of a title to the object have given it ‘a new thought’, a new meaning.)
    Còn về Andy Warhol là nghệ nhân Mỹ nổi danh với nghệ thuật quần chúng (Pop Art) với bức tranh Campbell’s Soup Cans (Những hộp súp của Công ty Campbell)

    Ở giải Turner năm 2004 Bồn tiểu Nam ký tên R.Mutt của tác giả Marcel Duchamp người Pháp dẫn đầu thăm dò ý kiến của 500 nhà nghiên cứu nghệ thuật trao giải Turner. Tác phẩm Les Demoiselles d’Avignon (1907) của Picasso thứ hai và tác phẩm Bàn viết đôi của Marilyn của Andy Warhol đứng thứ ba.
    Việc chọn lựa Duchamp’s Fountain qua vật dụng Bồn tiểu Nam như là ý tưởng về nghệ thuật đương đại có tầm ảnh hưởng mạnh mẻ nhất làm thay đổi sự vật, sự việc, nhất là thái độ đối xử của con người. Được bình chọn cao hơn cả tác phẩm của Picasso và Matisse là …hơi gây sốc. Phát biểu của chuyên gia nghiên cứu nghệ thuật Simon Wilson.

    Marcel Duchamp có ý tưởng muốn mang đến một giá trị đúng ngang tầm cho một vật dụng bị cho là thấp kém nhưng thật sự hữu ích và nghệ thuật có thể thể hiện dưới bất cứ hình thức nào như chiếc bồn tiểu để suy tư về cải thiện để có lối sống văn minh chứ không chỉ là tranh để ngắm nhìn. Như vậy đã khẳng định nghệ thuật vị nhân sinh !

    Từ cú sốc bồn tiểu nam Marcel Duchamp người ta cần suy xét lại nhiều quan niệm sống, nhiều cách ứng xử. Cũng có thể chấm dứt tranh luận “nghệ thuật vị nghệ thuật hay nghệ thuật vị nhân sinh” rõ ràng theo Marcel Duchamp kết luận là nghệ thật thiên về …vị nhân sinh và nghệ thuật kết hợp với kỷ thuật sản xuất hàng loạt để trở thành tiện ích cho mọi người !

    Duchamp muốn người xem thấy một vật dụng tầm thường đến nhàm chán không muốn nhìn như bồn tiểu, bỗng phải ngạc nhiên suy nghĩ vì chưa ai từng nghĩ về giá trị nghệ thuật và tác dụng xã hội của chiếc bồn tiểu, từ đó phát triễn việc xây dựng các Restroom từ một nơi luôn bẩn thỉu hôi hám thành như một nơi mang tính nghệ thuật như ở nhà nghỉ Madonna Inn ở California đã làm thành danh hiệu “Madonna of the restroom” vì đoạt giải “American best restroom Award “với Restroom nam được thiết kế mỹ thuật nhất hàng ngày có số người không ít đến tham quan restroom này …

    Restroom từ một nơi bẩn thỉu hôi hám thành như một nơi mang tính nghệ thuật như ở nhà nghỉ Madonna Inn. Hãy đến Madonna Inn tham quan Restroom Nam với cảnh dòng thác đổ làm bồn tiểu lớn nhất mang cả vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên vào nơi đi tiểu vừa ngắm nhìn cảnh đẹp. Nông dân VN cũng thích “đi đồng” vì vừa được ngắm nhìn ruộng luá vườn cây vừa có gió mát không hôi hám . Nhưng điều quá khác là ở Madonna Inn mọi thứ được một hệ thống xử lý vệ sinh còn “đi đồng” làm mọi thứ bị ô nhiễm !

    Hầu như không một ai chấp nhận bồn tiểu Nam của Marcel Duchamp là “tác phẩm nghệ thuật” của Duchamp. Nhưng tư duy Duchamp giúp người ta nghĩ ra nhiều điều về cuộc sống

    Bồn tiểu là tác phẩm của nghệ nhân gốm sứ và kỹ sư vẻ thiết kế . Hình mẫu bồn tiểu vốn gần đạt mức hoàn chỉnh khiến nó tồn tại đến ngày nay và kỷ thuật làm gốm sứ trắng sạch sẻ không bám bẩn không giữ mùi hôi ! Ý tưởng nghệ thuật của Duchamp là có nhiều cách biểu hiện nghệ thuật trong nhiều vật dụng rất tầm thường mà hữu dụng làm ra các thay đổi tích cực cho cuộc sống.

    Tôi cũng rất thích ý tưởng của Duchamp, và nếu hỏi tôi thích chiếc máy giặt hay tranh Picasso thì tôi sẽ nói rõ tôi thương và rất muốn cám ơn “chiếc máy giặt” đã làm cho cuộc sống gia đình thành… thần tiên. Đồ gia dụng ngày càng có tính thẫm mỹ cao, góc bếp thành chốn thư giản tuyệt vời, không còn là nơi khói bụi giúp đời người phụ nữ khắp hành tinh ..như Lọ Lem được biến thành Công nương vợ Thái tử !
    Hiện nay nhiều nước lấy việc xây dựng Nhà vệ sinh làm tiêu chí đánh giá mức văn minh đô thị của thành phố và ở Mỹ hàng năm có giải thưởng America’s Best Bathrooms . Restroom từ một nơi bẩn thỉu hôi hám thành một nơi thư giản mang tính nghệ thuật như ở nhà nghỉ Madonna Inn có Restroom Nam với cảnh dòng thác đổ làm bồn tiểu lớn nhất mang cả vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên vào sinh hoạt gia đình để vừa đi tiểu vừa được ngắm nhìn cảnh đẹp. Nông dân VN cũng thích “đi đồng” vì vừa được ngắm nhìn ruộng lúa vườn cây vừa có gió mát, không hôi hám. Nhưng điều quá khác là ở Madonna Inn mọi thứ được một hệ thống xử lý vệ sinh còn “đi đồng” làm mọi thứ bị ô nhiễm ! Giải thưởng America’s Best Bathrooms 2008 dành cho Bathroom được trang trí như một góc triễn lãm tác phẩm nghệ thuật sắp đặt các lavabo, bàn cầu, kính soi …

    Bồn tiểu của Duchamp được bán đấu giá tới 1,1 triệu, thấp hơn dự kiến là 1,7 triệu đô la. Chuyện bán đấu giá bồn tiểu là giá “chử ký” của một người nổi tiếng như Duchamp và người mua muốn cho tiền như nhà …từ thiện !

    Trần thị Hồng Sương

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)