Trang chính » Chụp và Chép, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ cuốn iii- do đó, nó lại đến/ phần 3

26

“Chicago đi San Francisco, 6h chiều.

Chúng bị rượt đuổi đến tận cùng rồi, T ạ! Chạy cùng ngõ ngách. Cuối cùng dừng lại nơi đây, bên cạnh phi cơ phì phà khói. Chúng đang bay trên một đám mây. Chúng là khối thịt cằn cỗi.

Chúng đã đi và tiếp tục phá hết những gì cản trở trước mặt. Ðầu óc lú lẫn không minh bạch được điều gì.

Thay đổi? Hài lòng?

Cắn phập vào da, chảy máu. Chúng không dứt ra khỏi nó, không thể. Không bước ra nổi phòng ngủ. Tanh tưởi.

Máy bay gần đáp xuống, nó làm chúng vui và hứng khởi. Chúng không bao giờ chịu ngồi mà không có gì trong đầu, hoặc chẳng có ai đánh chúng. Ðâu thể để máu chảy lênh láng máy bay, mà cũng đâu mời chúng tham gia vũ hội màu đỏ này được? Chạy vòng quanh một hình tròn, chúng thành kẻ ham vui quá mức.

Những hầm rượu sâu hun hút chắc nuốt chửng chúng ? Dạo này, chúng chỉ uống rượu đỏ nhưng lại uống hàng ngày, đều đặn cho say say rồi đi ngủ, không nghiện rượu nhưng nghiện cái mùi tanh tanh. Lúc đó thấy cũng đau, nhưng rồi quen.

Giống như đã định sẵn, chỉ toàn thấy ra đi, ra đi và ngủ bờ bụi. Chúng thèm có một chiếc xe vừa ăn vừa nằm ngủ, cứ thế kéo nó lê la khắp nơi. Mấy cây mận nhà Thư chắc chết hết rồi, thật tiếc không được đái ở đó nữa.

Nhất định, chúng sẽ tậu một chiếc.

Ðường đi tít mù.

3/2/04”

27

…. “Nhiều xe bus ngang qua như bầy kiến. Lúc nhúc âm thanh, sít sao. Cổ họng chát,

hay có kẻ nào đã chui vào ta ???”

28

Những con ma men

xinh đẹp

môi đỏ và tóc xù

29

  • Chất liệu: bánh tráng hiệu Mékong hoặc Bông Hồng. Bên ngoài có dòng chữ:

ÐẶC BIỆT

ÐỂ LÀM GỎI CUỐN

VÀ CHẢ GIÒ VIỆT NAM

  • Thành phần: gạo, tinh bột sắn, muối, nước.
  • Size: 22cm
  • Sản xuất tại : Việt Nam
  • Nghiên cứu :

- Có thể nhuộm màu trên bánh tráng. Làm mọi cách giữ lại chất ban đầu của bánh tráng mà không bị ướt, nhão.

- Vẽ bằng bột khô lên bánh tráng. Chú ý tránh làm vỡ bánh.

- Có thể in chữ hoặc dán giấy lên bánh tráng.

  • Sắp đặt: Làm 100 cái bánh tráng chia đều cho 3 mảng tường. Trong 3 mảng tường đó giữ lại một nguyên bản của bánh tráng, từ hình dáng đến màu sắc. Mỗi chiếc đều xỏ một lỗ vừa đủ luồn sợi chỉ để treo lên. Ánh sáng vừa đủ.

- Tương tự như vậy ta cũng có chất liệu bánh tráng mè, tất nhiên quán nhậu nào cũng có.

Ðể biết thêm chi tiết, xin vui lòng la cà quán sá.

30

  • Ý tưởng: mô hình cafe

Quán nhỏ, khoảng 20 người ngồi.

Bàn hình vuông hoặc tròn, nhỏ, diện tích đủ cho một người. Ghế và bàn tự tay đóng lấy. Bằng gỗ. Thấp.

20 chiếc bàn đặt dọc theo tường, mỗi bàn có ổ cắm điện để khách sử dụng lap top.

Tường treo tranh và liên tục có triển lãm mới.

Phin cafe bên ngoài được làm bằng gỗ hoặc sắt tây. 20 phin kiểu dáng và màu sắc khác nhau.

Ly cũng có nhiều dạng:

- cafe đá + sữa đá : loại ly thủy tinh đục. Không hoa văn, không chi tiết, sần sùi.

- capucino( hoặc các loại khác) : ly bằng sứ, tách nhỏ, bên ngoài có thể cẩn các loại đá, sỏi, bi ve hoặc kim loại.

Bình trà đơn giản, sần sùi.

Quán có thể chia làm nhiều không gian nhỏ: phía trước sẽ đặt một quầy bán kem chiên, biểu diễn tại chỗ.

Bên trong quán, có thể đặt nằm cuối quán, nhưng tôi nghĩ đây là chỗ hấp dẫn để mọi người có thể ngồi lâu là một thư viện nhỏ. Sách chủ yếu bao gồm về văn chương, hội họa, chính trị (bản Anh và Việt)

Ánh sáng vừa đủ tối.

Cafe chủ yếu 3 loại: Pháp, Ý, Việt Nam

  • Những điều ưu tiên dành cho khách:

- Nếu khách là nhà sưu tập (bất cứ cái gì), tuỳ theo loại hình sưu tập mà tổ chức miễn phí cho việc trưng bày.

- Ưu tiên cafe free dài hạn cho khách tặng thư viện các loại sách quí hoặc lạ (dù là bản photo).

- Một vài ngày trong năm sẽ cafe free cho tất cả khách.

- Có chỗ dành cho quảng cáo, tự giới thiệu của các nhà sưu tập trẻ (già cũng được, miễn chịu chơi).

  • Tương tự như vậy tôi sẽ nói tiếp những ý tưởng khác cho dạng cafe_ngồi đồng ở những mục kế tiếp.

31

Vâng, tôi sắp chết, và đang sửa soạn cho mình một cái chết

32

….Tao lại thấy lũ chim bay loạn xạ trên trời, trong khi con người dừng ngăn nắp bên đèn đỏ.

Chỉ có tao là xỉn

33

Ăn cắp được 7 nắp cống

1 và 2 3 và 4 5 6 và 7: mở nắp lên thấy tôi nằm dưới lỗ

mhmuc35

34

café xanh

35

Những thứ cần mua cho “Tĩnh vật mùa hè”:

bột sắn, bột gạo, bột mì, hạt mè, đậu tương, đậu nành, bột cà ri, gạo đỏ, gạo ấn độ, bột nghệ, trà, diêm sinh, bột café, muối, bột me, đậu đen xay nhuyễn, gừng, tiêu, ớt bột, lá giang, bột sắn dây, đinh thép, khoen sắt, căm xe đạp,tay, niềng bánh xe hơi, dao cạo râu, kem đánh răng, dây cao su, kem nghệ, bột cam, vỏ quít khô, mắt, bột cóc, trà bắc, bột bánh lọc, mắt kính, nắp chai, hoa tai, các loại son, bồ hóng, than củi, lông mi, quai dép, linh kiện điện tử, trấu, vỏ đồng hồ, cát, chân, các loại kèn, trống.

T5/23/6/04

….rồi thì mùa hè nhảy vọt lên với nhiều cành cây to, khẳng khiu. Bấu chặt lấy mái nhà, bức tường nhiều dây leo là cái bóng của nó: sự pha trộn giữa e dè, nhút nhát lẫn ham muốn, tò mò tọc mạch vào từng ngóc ngách, cứ thế, màu xanh len lỏi kiên nhẫn vào bầu trời đen đen. Tôi đang lạc vào bán đảo nào vậy?

Giờ này là tháng sáu, các chú sóc đuôi vàng không ngần ngại cướp bánh mì trên tay Vị thần màu đen*, chúng mổ liên tiếp vào khối bánh im lìm ấy, mặc dù vậy, những chú chim sẻ lại là địch thủ đáng gờm, đã xếp cánh thật gọn lao tới hớt trên tay vị thần mẩu bánh cuối cùng. Bọn chúng đâu biết rằng vị thần ấy sau nhiều năm khóc toạc cả mắt, đến nay mù loà, gió mặc tình làm vị thần gầy nhom lại, ống tay giơ ra khẳng khiu như một cành non yếu ớt nhất.

36

Buồn, buồn rũ người.

37

Tôi phải ngồi đây chờ đợi tháng sáu qua, rồi đến tháng bảy, rồi bước qua trung tuần tháng tám mới được vào học. Chấm dứt thời tiết thoắt nắng thoắt gió của Vị thần màu đen này. Chính tôi đã đặt bánh mì trên thân ông để lũ sóc và chim tha hồ moi móc. Chính tôi xui khiến mưa phùn gió xối cuốn bao nhiêu bùn đất phủ lên mặt ông. Vị thần cao mười mét người lấm tấm những lỗ đá ong khóc sướt mướt như thế suốt mùa hè dài. Tôi chẳng thèm lấy khăn giấy thấm cho ông, mà cũng không muốn buông tha cho những cành cây loà xoà bên trên nữa. Tôi sẽ ra sức lay nó đến trụi lá, bằng mọi cách nó sẽ quất vào mặt ông. Tôi không ưa mùa đông mùa mưa mùa thu mùa xuân gì cả. Tôi cũng ghét ông lắm, Vị thần màu đen ạ, như tất cả mùa màng và những hiện tượng thiên nhiên người ta có thể gọi thành tên. Chẳng có điều gì làm xoa dịu cơn giận dữ và thờ ơ của tôi đâu.

Chẳng có cái gì chán ngán bằng. Chờ dài cổ tháng sáu, bước một bước dài mong vượt qua nó, đi trên đầu ngọn cây, đi bằng hai tay, hai con mắt, một lỗ mũi viêm xoang (mọi thứ còn lại đều hỏng bét) của ta nữa.

38

Thế mà, thời tiết nặng trình trịch, trì hoãn tất cả.

Xem nào, tôi đang cố nghĩ ra một chất dẻo hỗn hợp có thể thình lình co cứng giận dữ khi đụng chạm vào thời tiết. Dựng khối chất dẻo lên đối diện Vị thần màu đen, tôi trát những thứ bột gia vị tha về từ chợ. Từng gói bột nghệ đổ ra, hoà với hàng trăm kí đinh ốc thép, tôi nghiền cho tấm gương vỡ ra từng mảng nhỏ rồi trộn với chất dẻo ấy. Một tuần sau, Vị thần mùa hè của tôi ra đời, uốn éo và run bần bật trước những đợt gió và chảy nhão dướI cái nóng của địa ngục này. Tôi quyết định làm cho Vị thần mùa hè bốn bánh xe dướI chân. Tôi có thể kéo vị thần của mình lê la khắp xó. Vị thần cao hai mươi mét của tôi cứ ngật ngưỡng, nghễu nghện đi qua cánh rừng, đi qua quảng trường, đi qua tất cả mọi dòm ngó của thời tiết. Nhiều tháng sau, tôi nhận ra chỉ có bầy chim là vẫn kiên trì đi theo sau tôi và Vị thần mùa hè. Chốc chốc chúng mổ vào đầu của ông ta rồi cười ré lên, chúng đi thành đàn và xếp hàng chờ tấn công. Chỉ sau một tuần lang thang trong rừng, khi trở về nơi Vị thần màu đen đang ngự trị thì Vị thần mùa hè của tôi chỉ là một nhúm bột nghệ thảm thương, sọ mất hết một nữa, cánh tay lở lói, cặp môi trễ xuống, thịt thà văng đâu hết chỉ lòi ra đinh ốc đến tệ hại.

Tôi để ông ta đối diện Vị thần màu đen. Tuy Vị thần mùa hè với vóc dáng khổng lồ nhưng trông bạc nhược hơn. Hai ông châu đầu vào nhau, một ông cao một ông thấp. cứ thế giơ lưng cho lũ chim rỉa rói. Tôi nằm dưới chân hai ông, mút ngón tay và ngắm lại bầu trời đen đen.

39

Từng đoàn học sinh diễu hành qua, chúng đi tham quan ngôi trường lớn để về nhà chuẩn bị cho mình một cú nhảy.

Tôi vẫn nằm thế cho đến khi trời chuyển về chỗ cũ, trắng.

Tôi hỏi một đứa học sinh đi ngang, nó trả lời bây giờ còn mười lăm phút nữa là hết mùa hè. Thế thì ngủ nốt số phút còn lại cho thời tiết này vậy.

Lũ chim và bộ xương người, từ xa.

40

*Vị thần màu đen: không biết vị này có thật hay không, nhưng tôi thấy ông ta thường đứng một mình nơi bìa rừng, trong khuôn viên Berkeley University, Cal.

41

Tiếng thét trong lòng microwave

Tôi viết câu chuyện này không nhằm đả phá những đặc tính thông dụng của microwave (chuyên hâm nóng thức ăn). Mà tôi chỉ nói, trong một ngày không nồi không chảo, mà lại sống trong căn hộ chỉ trơ mình tôi với bốn bức tường đó, dĩ nhiên tôi sẽ tìm mọi cách luộc trứng mà không cần những dụng cụ thông thường. Và sau đây là câu chuyện về nó, về những quả trứng bị ép buộc phải nhảy múa tự do trong lòng microwave,

rồi bọn chúng đồng loạt phản lại tôi

phát âm thanh kì lạ

Mới đầu, để có thể hình dung câu chuyện xảy ra như thế nào, tôi xin tường thuật lại những động tác thường ngày của mình.

Đập một quả trứng vào bát, đổ một ít nước sôi (nên nhớ, chỉ một ít, vì nếu nhiều quá, trứng sẽ nổ sớm hơn một phút). Sau đó dùng nắp nhựa hoặc ni-lông che kín lại. Chọn thời gian luộc chín là 2 phút rồi nhấn start.

Đầu tiên, tôi không chắc lắm về phương pháp của mình, tôi nghĩ rằng khó có thể luộc chín được nó bằng microwave nhưng rồi bỗng nhiên tôi nghe nhiều tiếng nổ lép bép và tiếp sau đó là tiếng nổ lớn, rồi tất cả dừng hẳn. Khi mở ra tôi thấy quả thật mình đã thất bại vì để trứng ở nhiệt độ quá nóng, nó đã vỡ và bắn lung tung trong microwave (tỏa mùi tanh, khét, tất nhiên). Tuy nhiên, vẫn còn lại lòng đỏ và tôi đã cho tất cả vào tô mì. Tôi nghĩ rằng mọi thứ đã xong, tôi có thể thành công hơn nếu như lần sau giảm thời gian lại còn một phút rưỡi.

Nhưng, cái kì lạ là sau đó, sau bảy giờ tối.

Tôi đang đọc sách (tất nhiên trong đầu vẫn liên tục nghĩ về nhiều phương pháp luộc trứng khác) thì nghe tiếng thì thầm và cựa quậy nhỏ phát ra từ chiếc microwave đặt trong góc bếp. Chúng rên rỉ và dường như có điều gì đang chuyển động bên trong. Tôi mở nó ra nhưng hoàn toàn không thấy gì ngoài sự trống không và mùi trứng còn thoảng lại. Bỗng nhiên, tôi muốn ăn thêm một quả trứng nữa. Lần này tôi nhấn đúng một phút rưỡi. Nhưng hình như thời gian chờ đợi có thể lâu hơn thế nữa, dai dẳng, tôi vừa đọc sách vừa xem chừng tiếng chuyển động đều đều của microwave. Đọc hết cuốn sách mà chiếc máy vẫn quay không ngừng. Dần dà, sự chờ đợi thời gian làm tôi quên bẵng mình cần kiểm tra lại chiếc máy. Tôi đi ngủ với tiếng máy chạy đều đều, đều đều, nho nhỏ.

Tôi không biết mình có nên viết những điều này khi nghiên cứu những hiện tượng xuất phát từ những điều vặt vãnh hay không. Nhưng tôi cần viết ra đúng sự thực công trình này trên văn bản, theo một lối kể chuyện xác thực nhất, tôi cũng không ngại dắt bạn đọc đến xem chiếc microwave hiện vẫn đang nằm trong bếp của tôi. Vì trong lúc chập chờn ngủ, tôi vẫn còn nghe tiếng xoay đều đặn của nó, cho đến khoảng bốn giờ sáng thì tôi bỗng nghe một tiếng thét lớn cùng tiếng quẫy mạnh. Tôi nghe tiếng khóc và bước chân nặng nhọc di chuyển xung quanh khu vực bếp ra phòng khách, rồi tôi nghe tiếng thở nặng nề, phả trong không khí mùi trứng tanh tanh, và hình như vật gì đó to lớn tiến gần đến cửa sổ, nó mở tấm rèm rồi nhảy ra ngoài, đi mất.

Bấy giờ tôi vẫn nằm im nghe từng âm thanh bên ngoài cho đến khi mọi thứ im ắng thật sự, tôi chạy ra bếp, ngó vào microwave của mình. Chỉ còn vương lại những sợi tơ nào đó, một tròng mắt nổ tung, nằm lăn lóc. Hầu hết sót lại bên trong là những cục máu vương vãi, sủi bọt.

Tôi nhìn những vệt máu mang vết chân người lê từng đoạn dài và kết thúc ngay cửa sổ. Tôi đoán rằng, có điều gì xảy ra với quả trứng luộc trong microwave của tôi, một hiện tưọng gì đó, sự biến thể của quả trứng hoặc sự kết hợp từ siêu nhiên chẳng hạn, mà vật thể đó, đã bước ra từ microwave.

Câu chuyện dừng tại đó.

Về sau này tôi cố gắng bỏ hầu như mọi thứ ăn được hoặc không ăn được vào chiếc microwave bé nhỏ này, với số phút đúng như thế. Nhưng không một điều nào xảy ra, tuyệt nhiên không có sự biến thể nào, cái còn lại trong đầu tôi là tiếng thét,

duy nhất hãi hùng, thình lình

bước ra từ quả trứng, khổng lồ

-ghi chép từ microwave, T7/26/6/04-

Kì sau: những con bò bước ra từ nồi cơm điện.

bài đã đăng của Nguyễn Thúy Hằng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)