Trang chính » Chụp và Chép, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ cuốn iii– do đó, nó lại đến/ phần 2: thời kì đỏ/ thuốc ho- những đường gân thắt bím

 

 

Một ngày dài thê thảm. Cô ấy đã cởi áo khoác ngoài và vắt lên thành ghế. Căn phòng này ẩm ướt quá, cộng thêm một người ở và hơi nóng toát ra từ người ấy như lò kéo hơi, đặc sệt mùi đường phố. Có lẽ mình cần mua một lò sưởi và hong khô tất cả cùng một lúc, một mùa đông kỳ quặc, trên tường, tờ giấy bong ra một nửa, cô ta đã ghi chú liên tục nhưng không buồn tháo đi những dòng chữ cũ. Hãy đóng sập cửa sổ, luôn luôn có cảm giác một người lạ sẽ trườn vào nhà, chung chăn chung gối và ăn cắp suy nghĩ. Ngày hôm nay nó đã thành sự thật rồi.

Cô ta bị bệnh tiểu đường. Người ngứa ngáy liên tục, đêm gãi, ngáp ngắn ngáp dài, tóc thì thưa đi nhưng vẫn còn chải được và tiêu hao một khoản xà bông. Thêm một ly rượu đỏ nữa cho ngon miệng, mình chẳng cần sống lâu.

Tôi vừa bước ra từ con rắn khổng lồ và những khoang nặng nề chất đầy hành khách, ngay cổng xe lửa có ba người đàn ông, râu xoắn tít và hát rất hay. Thôi mình sẽ từ giã cô ta mà đứng đây vậy, tôi bị chôn chặt ngay thùng rác công cộng và xem họ hát, phải mất mấy năm tôi mới có thể rên như thế, nhảy múa vô tội vạ một cách có bài bản như thế? Vài đứa con nít đứng xem, đầu lắc lư nhè nhẹ, mồm nó rát bỏng vì lâu ngày không được uống nước tử tế, còn tôi thì nhổ nước bọt liên tục. Tất cả đều hắt lên mùi khăn khẳn, bắt chúng và kỳ cọ thế nào cũng ra một đống thứ ghét nhìn giống bột mì và thứ bột ấy sẽ mốc meo lên màu xanh kinh khủng. Chẳng có chủng loại nào thơm thật sự bằng sự phát hiện của tôi: cô ta có một mùi vị rất đặc biệt nằm ngay cổ, duy nhất chỗ ấy làm tôi có thể phân biệt được giọng nói, khả năng đi đứng, khả năng cãi nhau và đánh lộn của cô ta, càng làm tăng lên giá trị bệnh tiểu đường của cô ta nữa. Những cơn gãi cứ không ngừng chảy xiết dưới đôi cánh tay trần, có lẽ cần phải giật tung cửa trước khi tôi lao vào gãi phụ. Nhưng tôi vẫn nằm im đấy, chờ đợi một sự lây lan, giá mà căn bệnh tiểu đường được truyền sang tôi. Thế giới này hỗn độn quá, nhiều âm thanh quá, nhiều xe cộ quá. Cô ấy bắt đầu ra tay rồi. Và đây là câu chuyện kể về một thế giới toàn màu đỏ được gói trong bao ni lông nhỏ, cũng màu đỏ.

Thế giới của ăn cắp

Khi tôi còn ngồi ở Minnesota, trong một ngôi trường bé teo thì đã có cảm giác này rồi. Nó bắt đầu vặn nắm cửa, chui tọt vào căn phòng ấy đều đặn hàng ngày, sau khi già chuyện với bố mẹ và khuân một số lương thực về chỗ ở. Nó bật đèn hoặc tắm táp như thể đây là không gian riêng của nó, dùng xà bông của tôi, khăn tắm, bàn chải một năm mua hai lần của tôi. Chính nó là người trả tiền hàng tháng cho việc đi lại ăn ở trong ngôi nhà này, kể cả những lần hẹn hò nhau giữa đêm. Tự tiện bật nhạc, làm việc và đắm chìm trong sự lạnh lẽo, uống rượu rồi nhảy nhót một mình, mặc cho tôi có cảm giác khó chịu khi hằng đêm biết nó ngồi vào ghế của tôi, ngồi vào lòng tôi, xả nước và tắm, nó tắm cho tôi, kỳ cọ trên từng chi tiết một. Cuối cùng, nó ngồi vào bàn và suy nghĩ lung tung, nó đang xâm chiếm khoảng không tưởng tượng và tự do của tôi, một người đang đứng im bất động, nó tắt đèn rồi làm hành động cuối cùng êm ái dễ sợ nhất: bò lên giường, làm một hố sâu, trũng trên bề phẳng đó, nó đang nằm lên tôi, cựa quậy và thở mạnh trong vòng sáu tiếng. Tôi không đi đâu được như một con cá mắc cạn. Trong những lúc như thế điều làm tôi sợ nhất là nó mơ, tôi sẽ thấy một khoảng trống thật dài, lạ hoắc. Tôi đột nhiên mất trí nhớ và lâm vào tình trạng bắt chước khối thịt tươi biết nói cười hoặc trôi đâu đó trên đường phố cho đến khi nó gặp đôi giày đỏ.

Trên vỉa hè, một người đã từng thấy tôi đi lang thang với đôi giày đỏ, quờ quạng, cũ rích trong thời điểm mọi người yêu thích nhuộm tóc xanh, túi xanh, mỏ xanh. Tôi đang bấn loạn vì tự dưng nó lại bắt đầu chuyển qua sống chung với giai đoạn màu đỏ. Cả lũ bạn cũng biết rằng nó luôn đem theo trong mình một đôi giày đỏ, máng ngay cổ, luôn luôn mới và có thể mang ra hù dọa bất cứ người nào mà nó gặp. Đây là sự kiện vô cùng quan trọng vì lần đầu tiên nó có một thứ riêng biệt không đến từ tôi, không ăn cắp của tôi: một đôi giày được lau chùi cẩn thận, máng kiêu hãnh giữa cổ, trong tưởng tượng và đánh đu trên ghế.

– Thế mày thử mang nó cho tao xem nào, đôi giày này mày nhặt nó từ đâu trong khi tao lang thang ngoài kia?

Tôi thách thức, sẽ luôn luôn thách thức như thế để tìm ra nguyên nhân. Nó chẳng nói gì cả, lặng lẽ đem đôi giày cất vào một chỗ khác, dành cho ăn mặc và tiệc tùng với bạn bè, hành động tùy tiện, ngang nhiên như cách nó sử dụng căn phòng và đồ dùng của tôi vậy. Bên Minnesota và cái hố trước cửa nhà, tôi thở dài tức tối.

Thứ sáu, tuần trước, hai con vịt nói mãi không chịu câm khi tôi viết. Gà trống tơ, những con quỉ và bò bơi dưới nước.

Đêm qua, lần đầu tiên mơ thi thể một người đàn ông băng qua đường, màu xám ngoét và đầy vết xước ấy dừng ngay ngã tư. Ông ta giơ hai bàn tay cào cấu khắp cổ họng và moi ra bằng được thức ăn cùng dây thanh quản để vào lòng bàn tay, thắt bím chúng rồi chậm rãi ăn trở lại. Nó vỗ bồm bộp trên lưng tôi, sao thế, mơ gì thế. Tôi cáu quá, gắt, không phải tao mơ những điều xấu, mà chính đêm qua mày mở tủ lạnh, uống thuốc ho màu đỏ để ngủ, tao không thích trò ấy, say xỉn cũng dùng thuốc ho, công việc nhiều cũng dùng thuốc ho, bạn trai bạn gái cũng thuốc ho. Nó cũng nhảy dựng và gào lên, chỉ vì muốn sống trong căn phòng này tao phải dùng thuốc ho. Tủ lạnh bỗng ngập tràn một màu đỏ kì dị, trôi từ tảng thịt tới quả cà chua, người đàn ông xám ngoét tay bưng một màu đỏ ối gục xuống ngã tư, chiếc xe chở tôi lao nhanh, thế nhưng vẫn kịp cho một cái ngoái nhìn, giấc mơ.

Tôi vay mượn chỗ ngồi. Ngoài đường tệ nạn vẫn luôn diễn ra, những chiếc xe đạp dựng vào cột luôn bị tháo bánh, dọc đường đi là những thi thể sắt trơ ra đầy ốc vít và xương sườn, cột khoá thì lỏng lẻo, có đứa cẩn thận khóa luôn cả bánh nhưng sáng ra xương sườn lẫn cột trụ lại biến mất. Con nhỏ la ầm lên, có bữa mình trần truồng với thành phố này cho xem. Một văn hóa mới xuất hiện, người ta đi bên cạnh chiếc xe đạp thiếu thốn của mình, chìa khoá toòng teng, quần áo lỏng lẻo. Mọi thứ không thể vướng mắc vào nhau nữa, lơ thơ gió. Mỗi khi như thế con nhỏ chỉ muốn lấy bệnh tiểu đường của mình ra mà chữa trị cho bọn chúng, cần phải kết dính chúng với màu đỏ đông đặc, lợn cợn những viên bi đường, kết quả của bữa sáng và thuốc ho. Bây giờ nhìn thấy những thứ gì giàu chất đạm nó đều có thể tăng lượng đường trong máu, người ta hôn nhau nó cũng sởn hết da gà, thế này thì chết mất, nhìn đâu cũng thấy đường, nó cất đôi giày đỏ sâu trong áo, riêng mày thì không thể dính đường. Tôi vẫn tiếp tục ngồi một cách vay mượn, bỗng hiểu cảm giác cho nó khi đặt chân vào căn hộ của tôi, khó chịu để tìm ra một lối thoát. Tôi ngồi lỳ ở đây được bao lâu trong khi thời hạn không cho phép? Lại nhớ cuồng điên những thứ mình ăn cắp được, biến nó thành thói quen, rồi lại đi tới đi lui bên cạnh hồ, tại sao những con vịt lại chết cóng dưới kia trong khi chúng bay được?

Hôm nay gà trống tơ có quá nhiều con quỷ đến uống nước và trao đổi suy nghĩ cho nhau, chúng đánh đổi quả tim nhàu nát hoặc quả thận đã thối rữa chỉ dùng cho sáu ngày. Tôi ngồi giữa những con quỷ đó quan sát tuần hoàn máu của nó. Lại một lần nữa màu đỏ có sức quyến rũ dữ dội, bên dưới chiếc mông của nó, một màu đỏ cũng lặng lẽ chảy êm đềm, cuốn hút say mê, nệm ghế và quần lót cũng màu đỏ nốt. Tôi phải pha loại cà phê gì đây? Người đứng trong quầy hỏi, đến giờ này cà phê cũng có chung một màu đặc sệt. Tôi nói, cà phê dành cho tiểu đường, thật nhiều đường, máu. Những con bò trôi lượn lờ dưới chân bàn, thả tiếng kêu trong lỗ tai, bọn chúng lại hỏi: đối lập với bí mật là gì? Vào thời điểm này, trong thời kỳ lớn dậy của màu đỏ, tôi thấy chỉ có đôi giày đỏ có sức đối lập với bí mật nhất. Gật gù, những chiếc xe đạp dựa vào nhau, thành phố này vẫn kỳ quặc như thế, con nhỏ mượn tôi chìa khoá và chỗ nằm cho ba năm nữa, vậy cũng được, chẳng biết bao giờ tôi và nó trao trả lại cho nhau những thứ vay mượn được, từ đôi giày đỏ?

(ghi chép nhỏ, T4, 11,2,04)

 

 

               7

đã đọc

KVN_

               8

trời u ám, xám xịt. ngày lên Gỗ. tảng đá

ở đây, mọi con mắt đều biết nói cả

french crosf.

               9

một người thích bệnh, luôn tìm lí do để bệnh. từ bệnh này sang bệnh khác

 

               10

chim sâm cầm

sự tống khứ

 

               11

Những chiếc môi xám ngoét trôi nhanh qua cửa sổ, chúng thay đổi thái độ qua từng giây.

Tôi đã nhìn họ ở thế giới khác, khi mà một chiếc môi đã nói với tôi ngày hôm qua rằng: Làm ơn, lấy chiếc tàu của mày ra khỏi bộ nhớ tao đi, nó ồn ào và quấy nhiễu quá.

Một ý tưởng rất hay, nó đến thình lình, có khả năng lấy đi từng chuyến tàu đang đến từ đằng kia.

Vượt qua, vượt cả những cái đầu người bên trong.

Quả thật, mình giàu có.

Tiếp tục chạy trốn bộ mặt.

Không thích bị phiền nhiễu.

 

               12

không thể cưỡng bức ông,

kundera, ngoài kia, chậm rãi

bên dưới cần trục và xe cam nhông

tuyết nằm nhầy nhụa, bẹp dí

làm sao tâng chúng lên không trung?

tôi đã vạch giữa số hai và số bốn

cho nhiều rạn nứt trên da

ngày hôm qua trước khi rời phòng tắm quên sức lotion, nhét buồn phiền trở lại máu, nệm cũ lõm vài chỗ (thịt vụn, nó đang đi..)

hãy làm gì cho xung quanh

những viên tuyết thật sự nằm bẹp dí (cứ mãi ngắm nhìn chúng cho đến khi một người đến đá chúng lăn đi, màu trắng trên cây như con rắn nhỏ)

hãy bay ngay nơi ấy, nhẹ.

Minnesota.

T2,26,1,04

               13

Hôm nay con đã gào trong phòng của mình. Dập dềnh trên không khí,

những chú cừu bước lên máy chém thật rồi.

Uống rượu như nước vậy?

 

               14

Chất liệu: sơn dầu, nghiên cứu lại, xem xét, tò mò

– Lấy bất cứ màu nào trong số sơn dầu/của cải có sẵn. Nặn ra một cái nồi hoặc lon sữa bò. Nhóm lửa và nung chúng.

– Có chảy ra thành chất lỏng hay không? Màu có bị biến dạng?

– Nếu chảy thành chất lỏng, có pha chúng với muối, đường hoặc chất bột nào không? Và khi chúng khô, nhìn như thế nào?

Nhưng tôi cũng đồ rằng, có thể ngọn lửa sẽ cháy, qua các bảng màu

rụi hết nhà anh, cây cỏ, vườn tược, đồ đạc

kể cả cô gái cưỡi trên bụng anh nữa

 

               15

…do đó, nó lại đến khi tôi vừa lơ đãng một chút, lảng vảng trong đầu.

 

               16

chao ôi, chúng ta vẫn mắc tiểu khi cơ thể đã hết nước, chúng ta vẫn muốn có kinh khi chúng ta đã hết máu, chúng ta vẫn muốn có con khi chúng ta đập vỡ hết trứng, chúng ta muốn trở thành khủng long ngay khi dương vật tuyệt chủng, chúng ta vẫn phải nhảy nhót khi hơi thở tắc nghẽn trên computer

chúng ta là những nhà thơ lưu thông trên tàu điện ngầm hạng bét.

 

               17

  • ý tưởng : bìa sách
  • chất liệu: xi măng hoặc thạch cao trộn với bìa cứng và in tựa đề lên trên đó.
  • màu: xám
  • kích thước: 13+18cm, dày tối thiểu 2cm
  • nội dung: có thể là cuốn sách này.

 

               18

sáng T7,20,1,04

Chúng tôi đã kêu hai phần ăn thật giống nhau: trứng, khoai tây, thịt rán. Chính giữa là một nước suối, một ly cam, một da con báo.

 

               19

bọn chúng đã phanh ngực/hú

để trình diễn một trái tim

chó cắn.

 

               20

những mụ đàn bà vùi giấc mơ vào chai bia

 

               21

thành phố già nua, già như chiếc răng rụng vậy

 

               22

thứ sáu tôi đi bằng một ngón chân, di chuyển trong hành lang rộng và dài, những chiếc hộp xếp ngăn nắp, bọn chúng trố mắt nhìn tôi, nhưng kìa, thân thể nó bốc cháy.

 

               23

  • ý tưởng : mặt nạ.

– Ðúc 15 tấm mặt nạ bằng thạch cao (nếu có thể, đúc càng nhiều phiên bản càng tốt)

– Kích thước: 1m.

– Trong lúc thạch cao còn ướt rắc đinh (đinh mới, cũ lẫn lộn), hoặc giấy vệ sinh, giấy mã, hoặc bất cứ thứ gì có thể dính với thạch cao để tạo ma-che sần sùi và màu sắc.

– Tất cả mặt nạ đều ngả màu đen.

– Chọn phòng hình chữ nhật, hẹp. Trần nhà cao. Lối đi vừa đủ cho hai người xem.

– Dùng dây xích hoặc dây thừng treo lần lượt 15 mặt nạ lơ lửng giữa phòng. Ánh sáng vừa đủ, không sáng quá.

chú ý : có thể dùng những tấm gương lớn đặt phản chiếu khắp phòng, tạo không gian đa chiều. Người xem có thể nhìn thấy chính mình và tác phẩm trong gưong.

Dù sao, sự ra đi của cái bóng thật nặng nề khi tôi để lại chân mày, cho chúng mọc lại như cũ. Tôi sợ những sợi lông bao năm bị nhổ sẽ cùng một lúc mọc ồ ạt lấp kín khuôn mặt tôi.

Một gương mặt rừng lông lá, chảy qua mắt, mũi miệng. Còn lại là sự ra đi của ánh sáng.

 

               24

“Men, coffee, chocolate

The richer, the better”

Trên sườn dốc.

 

               25

một hồi tôi sẽ qua âu châu

 

mhmuc26

bài đã đăng của Nguyễn Thúy Hằng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch