Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

collage biển

 

 

1.

em dẫm lên cát ướt
dẫm lên những trang thơ anh nhoè nước
chỉ còn lại những vần vô nghĩa
bi bô lời con trẻ
em dẫm lên những cánh bướm đêm
bay tít ở độ cao không cho phép
bị gió bẻ gẫy cánh
rơi xuống bỉên một đêm trăng
cánh bướm nát dính bọt biển
trắng như hoa ren thêu
nịt ngực em nới lỏng
một đêm trăng trên biển
một mình
em…

 

2.

anh rất yêu chiếc chong chóng
gấp bằng mảnh giấy vuông
lem mực tím học trò
với chiếc que kem tre
và chiếc ghim của mẹ
quay tít trong chiều hè lộng gió
anh cũng rất yêu chiếc chong chóng
cắm trên mộ cô bé Jennifer
ở nghĩa trang cuối đường Manchester
Jennifer đã tham dự
cuộc hành trình hoàng hôn buồn
bia mộ đá đen ghi:
too small too sweet too soon
quá bé bỏng quá dịu dàng quá sớm
cạnh bia mộ là một ly sữa nguội
mấy con búp bê nhựa bé tí ti
kể cả con Barbie với mái tóc tơ óng
chiếc chong chóng mầu loáng bạc
quay tít trong nắng chiều hấp hối
mùa thu rồi mà cỏ vẫn xanh non
anh muốn cắm hàng vạn chiếc chong chóng
cho những trẻ thơ Việt Nam
chết oan trên biển cả
những đứa trẻ chưa một lần
nhìn thấy bóng Nữ Thần Tự Do
giơ cao đuốc đón những người tơi tả
qua bão tố đen mù tìm đất hứa
nhưng làm sao anh có thể
cắm hàng vạn chiếc chong chóng bạc
trên mặt nước biển đông
cho những Jennifer Việt Nam.

 

3.

em bỏ quê hương và thường hát cho anh
những bài ca đứt đoạn của một thời rất vui
chiều nay ở thư viện em ngồi đọc thơ anh
giữa tiếng chim lạ hót róc rách trên tóc em
từ những khoảng lá xanh mùa hạ
em mặc váy đen in hoa cúc trắng
anh hỏi em làm thế nào
để anh có một cuộc hẹn hò với em
trên đồng hoa marguerite trắng
em bảo anh đó là điều vô vọng
vì chính em cũng muốn trở lại đồng hoa đó
trở lại thời bước chân em nhẹ gió
và mỗi lời của gió mang theo bản tình ca
đầy ngẫu hứng ngọt ngào
mắt em hai vòng đen xưng tội
lửa nến thánh rực tình
và em nói với những nhà thơ chưa chết trẻ
về những giấc mơ đầy tiếng thì thầm
trong lùm cỏ tối
bây giờ thì những nhà thơ đã chết
em chỉ còn có thể bước về phía trước
đầy hỗn mang và cô đơn
anh bảo em dù sao trong mắt em
anh vẫn thấy biển quê hương em
xanh veo và mềm lặng…

 

(trích Thành Phố Pha Lê Đen)

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Tiến Đức


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)