Bác Hồ và Trung Quốc
LTS:
Theo lời tự giới thiệu của tác giả, ông là một cán bộ hơn 44 năm tuổi đảng, hiện đã về hưu và sống ẩn dật tại thành phố mang tên Bác. Điều này, tuy vậy, không giúp khẳng định được tác giả Nguyễn Tất Trung có hay không có quan hệ máu mủ gì với Nguyễn Tất Thành!
Trong mọi trường hợp, tạp chí Da Màu xin hân hạnh giới thiệu cùng bạn đọc bài “nhận định” thú vị của tác giả Nguyễn Tất Trung.
Gần đây, các thế lực thù địch của chế độ ta đã lợi dụng chủ nghĩa quốc gia cực đoan mù quáng để gây ra một phong trào chống Trung Quốc và cố tình tạo những mầm mống để suy giảm quyền lãnh đạo tối cao của Đảng và nhà nước. Để đối phó với bọn phản động, không gì hữu hiệu hơn là học tập kỹ càng lại tấm gương lịch sử của Bác Hồ vĩ đại, nhìn vào thực tại thế giới và chọn con đường đã do chính Bác di chúc lại.
Bác Hồ luôn luôn là một nhà quốc tế chủ nghĩa:
Trong suốt cuộc đời tận tụy hy sinh cho Đệ Tam Thế Giới của chủ nghĩa Cộng Sản, Bác Hồ luôn luôn đặt quyền lợi của nghĩa vụ quốc tế lên trên cái thiển cận hẹp hòi của quốc gia. Bác Hồ đã tích cực hoạt động cùng Cộng Sản Pháp để bành trướng cơ sở nơi đây, nhận huấn luyện ở Liên Xô để trở thành một cán bộ xuất sắc của Đệ Tam Quốc Tế, có mặt trong mọi chiến dịch diệt tư sản và phong kiến của Trung Quốc. Nhờ những công lao đóng góp không ngưng nghỉ này, một khi Cộng Sản Việt Nam phất cờ đứng dậy, các anh em Cộng Sản quốc tế đã sẵn sàng hỗ trợ đắc lực cho chiến thắng của chúng ta. Dù chúng ta đã hy sinh nhiều triệu người để dẹp tan bọn quốc gia miền Nam và quan thầy Pháp và Mỹ, không có Đệ Tam Quốc Tế, chúng ta đã không có ngày nay. Bác Hồ đã nhìn xa trông rộng, ngay khi còn là một thanh niên, để hiểu về yếu tố tất thắng tự nhiên của chủ nghĩa Cộng Sản theo đúng sách lược của Mác Lê. Để chủ nghĩa quốc gia bén rễ ở xứ sở này là đi ngược lại lời căn dặn của Bác Hồ. Ngay cả đồng chí Lê Duẩn cũng hiểu rõ nhiệm vụ thiêng liêng của dân tộc khi tuyên bố vào năm 1976 là “chúng ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc và chúng ta đã thành công trong việc cắm lá cờ quốc tế Mác Lê trên toàn cõi Việt Nam.”
Người Cộng Sản chân chính phải là một người của quốc tế:
Bản Tuyên Ngôn Của Cộng Sản do Mác viết vào 161 năm về trước (24.2.1848) nói rõ về mục tiêu tối hậu của mọi người cộng sản là xây dựng một xã hội vô sản chuyên chính, xóa bỏ mọi giai cấp bất công, mọi tài sản gây giàu nghèo. Tất cả đồng chí không phân biệt quốc gia chủng tộc cùng đoàn kết, dùng bạo lực để tận diệt bọn phát xít tư bản và trưởng giả.
Năm 1919, Komintern Đệ Tam Quốc Tế được thành lập để thống nhất đội binh vô sản quốc tế dưới sự chỉ huy của một bộ tư lệnh toàn quyền về cơ chế, mục tiêu và đường lối. Theo điều 17, các đảng thành phần của Đệ Tam Quốc Tế chỉ là những chi bộ của Komintern, một tổ chức quốc tế, không chấp nhận những khác biệt quốc gia. Đồng chí Lê Nin nói rõ rằng nhiệm vụ duy nhất của người cộng sản là thực hiện cách mạng vô sản quốc tế, thiết lập một Cộng Hòa Xô Viết quốc tế, và từ bỏ mọi tư tưởng cải lương, tinh thần quốc gia, cũng như chấp nhận bạo động và độc tài vô sản. Đồng chí Lê Nin còn đòi hỏi người cộng sản phải tuyệt đối tôn trọng kỷ luật vì vi phạm kỷ luật là phản bội giới công nhân vô sản.
Bác Hồ và toàn thể cán bộ lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam đã xác quyết không biết bao lần về sự trung thành tuyệt đối với đường lối và mục tiêu của Đệ Tam Quốc Tế. Chủ thuyết “Tam Vô” là nền tảng căn bản của mọi suy nghĩ của người Cộng Sản chân chính: vô tổ quốc, vô gia đình, vô tôn giáo.
Nguồn cội của dân tộc Việt là Trung Quốc:
Không hiểu rõ con người cộng sản, bọn quốc gia trưởng giả đã đem lá bài chống Trung Quốc mong làm sai lạc tầm nhìn của dân tộc. Họ quên rằng nguồn gốc của dân Việt khởi thủy ở sông Dương Tử của Trung Quốc. Xét cho kỹ, chúng ta thực sự là người Hán và tổ tiên chúng ta còn Trung Quốc hơn cả những sắc dân thiểu số của Trung Quốc như người Tây Tạng, người Tân Cương, người Hồi, người Mông. Như Bác Hồ đã tuyên bố, ta và Trung Quốc như môi và răng, sông liền sông, núi liền núi, hai mà một; chúng ta là một gia đình, một đảng bộ, một chí hướng, một con đường.
Bọn quốc gia trưởng giả đem chuyện Trường Sa, Tây Sa ra để gây chia rẽ. Bọn chúng quên rằng hơn 3 ngàn năm lịch sử, Việt Nam là một phần của Trung Quốc, không chia rời. Lá rụng về cội: một ngày nào đó không xa, anh em Việt Nam và Trung Quốc sẽ lại trùng phùng và gia đình lại sum họp vui vẻ bên nhau. Chúng ta sẽ cùng nhau hãnh diện là người Trung Quốc, chia xẻ nền văn hóa Trung Quốc và sát cánh tranh đấu cho chế độ vô sản chuyên chính. Tương lai của Việt Nam là tương lai của Trung Quốc, hay ngược lại.
Bác Hồ biết rất rõ ơn nghĩa của anh em Trung Quốc:
Trong hành trình đấu tranh cho Đệ Tam Quốc Tế, không lúc nào là Bác Hồ không yêu thương Trung Quốc. Bác học tiếng Quan Thoại thật thuần thục để viết những bài thơ đầu tiên trong tù tặng anh em Trung Quốc. Bác nói rằng người anh hùng thần tượng của Bác là Bác Mao. Trong chiến tranh chống Pháp và Mỹ, Bác cư xử rất khiêm tốn lễ độ với các cố vấn Trung Quốc, và nhờ thế, Trung Quốc đã giúp chúng ta thật nhiều, từ vũ khí binh lính, đến sách lược chiến trường. Tình yêu của Bác dành cho Trung Quốc là yếu tố quyết định trong chiến thắng vĩ đại. Không có sự chỉ huy tài tình của tướng Vệ Quốc Chinh thì làm sao chúng ta có được Điện Biên Phủ trong sử sách.
Tấm gương khiêm tốn lễ độ và yêu thương của Bác Hồ với các đồng chí Trung Quốc phải được truyền rộng khắp đất nước ta để toàn dân học tập và tuân thủ. Tấm gương này sẽ xóa tan mọi hiềm khích giữa hai bên để Việt Nam chóng trở về với Trung Quốc và thực sự thành một chi bộ tốt của Đệ Tam Quốc Tế, bên cạnh người anh cả Trung Quốc. Nhà thơ Chế Lan Viên đã tỏ rõ chân lý của trí tuệ sáng ngời khi ông giáng bút:
“Bác Mao không ở đâu xa
Bác Hồ ta đó chính là Bác Mao”.
Trung Quốc sẽ là một siêu cường trong 10 năm nữa:
Nhờ cơn khủng hoảng kinh tế toàn cầu hiện tại, siêu cường tư bản Mỹ đã suy thoái trầm trọng, đúng như lời tiên đoán của Mác Lê. Lãnh đạo đế chế Cộng Sản mới là người anh em đồng chí Trung Quốc của ta. Nhiều nhà kinh tế đã gọi thế kỷ 21 là thế kỷ của Trung Quốc. Ngay cả Liên Xô, sau khi bị tư bản xâm chiếm, đã bắt đầu chính sách mới, trở lại với Đệ Tam Quốc Tế. Ngọn cờ đỏ của Cộng Sản sẽ tràn ngập mọi ngả đường của thế giới. Gia nhập đế chế mới của Trung Quốc là một hành động thức thời không khác gì ngày Bác Hồ qua Liên Xô năm 1920 để trở thành một cán bộ tài ba của Đệ Tam Quốc Tế.
Không những về chính trị, Trung Quốc còn có thể đem lại cho Việt Nam những no ấm về kinh tế, như đã giúp đỡ người Tây Tạng nâng cao mức sống từ năm 1952 sau khi Tây Tạng gia nhập cộng đồng Trung Quốc. Vì nghĩa vụ quốc tế, trong 10 năm trở lại đây, Trung Quốc đã đầu tư tiền và người vào biết bao dự án lớn nhỏ của Việt Nam. Mới nhất là dự án bô xít ở Tây Nguyên, nơi Trung Quốc sẽ đầu tư hơn 15 tỷ đô la Mỹ và cung cấp toàn bộ khoa học công nghệ và chuyên gia cho dự án.
Nhìn lại lịch sử Việt Nam, văn hóa Khổng Mạnh là cột trụ của xã hội, từ triều đình đến thôn xóm. Văn hóa Việt Nam thực sự không hiện hữu, mà là một cóp nhặt hoàn toàn từ Trung Quốc. Ngay cả hiện tại, dù nằm dưới ách đô hộ của Pháp Mỹ cả trăm năm qua, người Việt cũng đã biết về nguồn và mọi chương trình văn hóa nghệ thuật phổ thông đều có xuất xứ từ Trung Quốc. Những tập tục cư xử của người Việt trong xã hội hiện tại cũng rập khuôn Trung Quốc.
Tóm lại, Việt Nam thực sự là Trung Quốc về mọi mặt: chính trị, kinh tế, xã hội, văn hóa, giáo dục. Bọn quốc gia cực đoan, theo Mỹ học làm trưởng giả kiểu kinh tế thị trường, không thể biến cải định lý này. Người Cộng Sản phải vạch mặt chỉ tên những lũ phản động này. Theo gương Bác Hồ vĩ đại, người Việt phải đứng trong hàng ngũ của đế chế mới do Trung Quốc lãnh đạo. Chúng ta sẽ hãnh diện về nguồn, làm một phần không thể tách rời của văn minh Trung Quốc.
Nguyễn Tất Trung
.
bài đã đăng của Nguyễn Tất Trung
- Bác Hồ và Trung Quốc - 26.05.2009

Qua bài viết này, không còn nghi ngờ gì nữa, tổ quốc VN đang gặp hiểm nguy vì nội gián cho phương Bắc. Họ đang sống ung dung trong lòng nước Việt, kêu đòi vận động An Nam về với đất mẹ Trung Hoa. Không còn nghi ngờ gì nữa Việt Nam có thể sẽ là một Tây Tạng thứ hai. Hỡi những người con của dân Việt, hãy cảnh giác và sẵn sàng ra trận. Mưu sâu của kẻ thù phương Bắc luôn muốn chiếm cứ và khuất phục Việt Nam là điều không bao giờ thay đổi.
Cả cuộc đời tôi chưa bao giờ đọc được một bài báo nào có thể phỉ báng lịch sử (“Việt Nam thực sự là Trung Quốc về mọi mặt”)và phản bội tổ quốc Việt Nam một cách hiểm độc như bài báo này đến thế (“Theo gương Bác Hồ vĩ đại, người Việt phải đứng trong hàng ngũ của đế chế mới do Trung Quốc lãnh đạo. Chúng ta sẽ hãnh diện về nguồn, làm một phần không thể tách rời của văn minh Trung Quốc”).
Nguyễn Tất Trung là ai? hãy lên tiếng.
Tổ quốc chúng ta dã chịu qúa nhiều đau thương. Tôi yêu chuộng hòa bình, không muốn chiến tranh. Nhưng tôi tin rằng, nếu cần một lần nữa, cả dân tộc này sẽ thích hai chữ SÁT THÁT lên trán và ra trận.
Tôi nhìn bàn tay phải tôi!
Ngón út và áp út, tôi xếp vào lòng bàn tay;
Tôi nhìn bàn tay tôi lần nữa!
Ngón cái và ngón trỏ, tôi cũng xếp vào lòng bàn bàn tay;
Chỉ ngón giữa vươn lên, thẳng thừng, phản đối!
Tôi quay ngược bàn tay, Chính là tên Hắn!
TT!!!
Nhất Diệp.
Hahaha, cám ơn tác giả NTT và Da Màu, chưa từng được đọc bài viết nào vể HCM hay như bài này.
Xin đề nghị chuyển ngay cho Bộ 4T để nghiên cứu làm tài liệu học tập về tư tưởng đạo đức Bác Hồ cho cả nưóc.
Đúng là ngòi viết nhiều khi còn mạnh hơn cả một sư đoàn. Thâm vô cùng,có thể được xếp vào loại hồ sơ tối mật của đảng CSVN.
Thứ nhất, tôi thấy Damau mang bài nay về đây với dụng ý gì ? Định tuyên truyền cho Việt Cộng !? Damau hay kiểm duyệt bài người viết lắm mà. Tại sao lại mang bài này về đây?
Thứ hai, Ông Nhất Diệp, bình bằng một bài thơ nhưng có lẻ loại người này không hiểu đâu .
Cuối cùng cho một bộ óc tự lừa dối Nguyễn Tất Trung
Từ 1954- 1975 Sài gòn đã phát triển rất nhiều mặt, dưới sự phá rối, tàn sát dân của Việc cộng . Nếu ông đang ở Saigòn như lời giới thiệu thì quả ô đã chứng kiến thành phố Sài gòn thăng hoa như thế nào từ 1975 đến nay . Và có lẻ ô cũng ít nhiều kinh qua về sự thay đổi củA Sài gòn từ 1954 đến 1975 . Ngày trươ’c khi Việt cộng chiếm Sài gòn . Miền nam đã có xí nghiệp xe hơi (ô tô ), xí nghiệp giấy, sữa v.v đời sống nâng cao, đồng tiền có ngân kim (vàng) bảo hộ nên có giá trên thị trường quốc tế . Nếu những kẽ ăn cướp không chực chờ cướp miền Nam thì miền nam sẽ không thua Nam Hàn ngày nay (các ông gọi một cách trịng trọng là Hàn quốc đấy) . Từ 1953 Bắc Hàn không gây chiến Nam Hàn để Nam hàn trở thành như thế đó . Còn Đảng (cướp) của các ộ, Việt cộng, thì sau khi chiếm miền nam như chiếm một nước văn mình tiến bộ gấp mấy lần mình . Việt cộng đã tự hào ? CÒn phải hỏi . Mang một sự tiến bộ lùi về thời trung cỗ thì đúng là cách mạng đấy chứ . Vì sao Việt cộng (Đảng) cứ phải tấn công miền nam ? Lời tôi không nhiều nhưng ô cũng đã thấy những sản phẩm ô đang dùng chứ . Từ máy truyền hình, tủ lạnh, xe gắn máy, xe hơi (ô tô), xe đò , v.v đều từ Hàn quốc ( sao Việt cộng không dám nói là từ Nam Hàn nhỉ, có lẻ nói thế nó quá rõ là nếu không chiếm miền nam thì miền Bắc Việt nam cũng như một Bắc Hàn nghèo đói chậm tiến)
Từ 1975 – 1995 Sài gòn dưới sự ăn cướp của Đảng đã cạn láng . Cái khối óc to bằng quả trứng của ô, có lẻ cám ơn Đảng rối rít vì đã chia cho ô một ít sự sản thừa thải của bọn lãnh đạo nên có lẻ ô không thấy gì là kỳ quái cả .
Từ 1995- nay thì bộ óc của ông (chỉ thị Đảng) chỉ thấy Sài gòn đổi mới phần nào mà có lẻ ô cho là bước nhảy vọt như Đảng cướp của ô đã nói nhem nhẻm . Ông hãy nhìn lại những sản phẩm Sài gòn và các nơi đang dùng rồi tự hỏi đi . Những sản phẩm đó có thể đã làm ra từ miền nma nếu Việt cộng không gây chiến như Bắc hàn . Và miền nam sẽ không thua Nam Hàn . Tại sao ? Sài gòn nằm giữa trung tâm mậu dịch nam Á châu : từ Úc, Singapor lên Nhật, từ Ấn qua Nhật, Đại hàn, Phi luật Tân . Điều này không phải chỉ là ươ’c lượng mà Sài gòn đã phát triển trước khi Việt Cộng cướp trọn .
Tội nghiệp cho những khối óc chỉ bằng quả trứng gà của những con người như Nguyễn Tất Trung . Sau khi chiếm miền nam làm trì trệ sự phát triển giờ có chút hưởng thụ thì lại nghĩ đến làm dân Tàu để hưởng hàng hoá của họ . Việt cộng không phát triển được chút nào mà nhìn vào túi của người khác .
Đọc bài này tôi thật vô cùng phẫn nộ. Không hiểu sao nước Việt ta lại sản sinh ra loại người như thế này.
“Bọn quốc gia trưởng giả đem chuyện Trường Sa, Tây Sa ra để gây chia rẽ. Bọn chúng quên rằng hơn 3 ngàn năm lịch sử, Việt Nam là một phần của Trung Quốc, không chia rời. Lá rụng về cội: một ngày nào đó không xa, anh em Việt Nam và Trung Quốc sẽ lại trùng phùng và gia đình lại sum họp vui vẻ bên nhau. Chúng ta sẽ cùng nhau hãnh diện là người Trung Quốc, chia xẻ nền văn hóa Trung Quốc và sát cánh tranh đấu cho chế độ vô sản chuyên chính. Tương lai của Việt Nam là tương lai của Trung Quốc, hay ngược lại.”
Nội xâm là đây.
ác mộng
mất trường sa mất hoàng sa
mồ hôi như tắm toát ra đầy mình
thấy nóc di tích ba đình
tung bay phất phới ngũ tinh hồng kỳ
bắc phong
Qua bài viết, tác giả muốn tìm thấy sự phẫn nộ của độc giả là như thế nào. Hãy thông cảm cho tác giả.
Quý vị tại đây phẫn nộ chính đáng, nhưng liệu quý vị có nghĩ ông NTT viết trong nước mắt không? Có lẽ ông NTT không có địa chỉ mục Talacu nên gởi đến Damau.org.
Tôi đồng ý với ý kiến của PHS: bài viết rất hay và cảm ơn Damau.org đã cho đăng.
Thật ra theo tôi nghĩ:đây là một bài viết chống cộng rất thú vị và cao kiến.
Hãy bình tĩnh đọc từng nhận xét của ông (Nguyễn tất Trung)mới thấy được tại sao chúng ta không thích người cộng sản và tại sao chúng ta không thích người cộng sản quốc tế.
Trong lúc đọc bài này tôi đã có ngay suy nghĩ giống như ông Phạm Hoàng Sa va Xin bình tĩnh.
Thật tội nghiệp cho ông NTT.
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
Phải là người có tấm lòng yêu nước, yêu dân tộc mới phân biệt được đâu chính đâu tà.
Câu thơ của cụ đồ Nguyễn Đình Chiểu trĩu nặng chữ Tâm:
Sự đời thà khuất đôi tròng thịt
Lòng đạo xin tròn một tấm gương
Ngòi bút sắc sảo của tác giả Nguyễn Tất Trung cũng vậy. Đọc bài viết thấy rõ sự thâm sâu của một người từng trãi. Đây là một bài viết theo lối “chứng minh ngược”. Hiệu quả của nó như cơn lốc xoáy. Phản ứng mạnh mẽ của độc giả là điều tác giả nhắm đến. Hy vọng bạn đọc hiểu được lối viết “phản đề” thú vị này.
Cảm ơn tác giả Nguyễn Tất Trung.
Đọc bài viết này của tác giả Nguyễn Tất Trung, tôi cũng như tất cả người dân Việt Nam quá phẫn nộ vì một tư tưởng phản quốc đến thế! Ông Nguyễn Tất Trung là người Việt Nam, từng này tuổi mà lại có những suy nghĩ cực kỳ u tối, mù quáng đến phản quốc như vậy. Tôi từ trạng thái phẫn nộ, bực tức rồi chuyển sang buồn cười cho cái bài viết của ông Nguyễn Tất Trung này. Nào là ông ta nhân danh Bác Hồ, nhân danh ĐCSVN, ĐCS TQ rồi tinh thần quốc tế Cộng sản ra để đánh đồng Việt Nam với Trung Quốc là một! Thật điên cuồng! Thật đúng là trò cười. Người Việt Nam chắc chắn khởi thuỷ từ chính đất Việt Nam mà ra, thế mà ông Tất Trung lại ép tổ tiên dân tộc Việt Nam là người Hán – buồn cười quá đi mất. Tuy rằng truyền thuyết về ông thuỷ tổ Kinh Dương Vương đến Lạc Long Quân, sử sách ghi như thế, nhưng truyền thuyết cũng chỉ là truyền thuyết hư tạo mà nên cả. Người Việt vốn khởi thuỷ từ chính đất nước Việt Nam và Việt Nam là quốc gia của người Việt Nam độc lập, sao lại có thể đánh đồng với Trung Quốc cơ chứ?! Tình hình thế giới ngày nay có nhiều biến đổi. Cái gọi là phong trào cách mạng vô sản và quốc tế thứ 3 đã lùi vào quá vãng. Sự thực thì chủ nghĩa tư bản luôn tồn tại vĩnh viễn và đó mới là chế độ vững chắc nhất, dân chủ nhất. Ngay cả Trung Quốc, dù là một nước đi con đường Chủ nghĩa xã hội, nhưng ngày nay đã trở thành một cường quốc vào hàng mạnh nhất châu Á, Trung Quốc cũng đang không giấu tham vọng trở thành một siêu cường số 1 thế giới, một đế quốc tham lam chẳng kém gì các nước tư bản phát triển. Trung Quốc luôn nằm mơ rằng vào một ngày, cả thế giới sẽ nói tiếng Trung, đâu đâu cũng gặp người Hoa, rằng Trung Quốc sẽ Trung Quốc hoá tất cả các nước trên thế giới, rằng người Hoa sẽ đồng hoá tất cả các dân tộc trên thế giới ( ngoại trừ người da đen châu Phi, ha ha!). Thật đúng là thâm như Tàu vậy. Tôi nghĩ nếu ông Nguyễn Tất Trung nếu là người thuần Việt, nếu ông còn thành kính với Bác Hồ thì ông cứ lẳng lặng mà học tập đạo đức Bác Hồ, chứ ông đừng có đưa hình tượng Bác Hồ ra mà chứng minh này nọ Việt Nam với Trung Quốc là một. Còn ông Tất Trung là người Hoa thì ông hãy về cội nguồn nước Trung Hoa quê hương ông mà sống. Người Việt Nam và những người sống ở Việt Nam chẳng có ai nghĩ như ông đâu.
Bài viết quá hay, chỉ có đầu óc u mê mới phẫn nộ…”lộng giả thành chơn”…văn phong xuất sắc như Mao Tôn Cương, Kim Thánh Thán… xếp vào thể loại nào nhỉ? Biên Khảo? Phiếm luận? TalaCu? Tuổi trẻ cười?….ha ha…Chỉ có những Trang Chu thời đại mới hiểu bài này “ta là bướm hay bướm là ta?” “ta là Trung quốc hay Trung quốc là ta?” siêu “thâm Nho”!
Nếu Da Màu ” tiết lộ” cái nguồn cuả bài này thì càng ” thú vị”. Chẳng hạn tác giả gửi đến hay Da Màu đăng lại từ một mạng khác, hoặc Da màu tự chế biến (chỉ có điên như tôi mới cả gan nghĩ như vậy).
Tôi tôn trọng TQ như là tôn trọng 1 nền văn hóa hơn 5000 năm lịch sử nhưng tôi cũng tôn trọng VN như là tôn trọng chính bộ mặt của mình. Kẻ viết bài này dường như đang chà đạp lên chính mình mà không biết nhục.
vâng, anh em Trung Quốc, cả ngàn năm nay vẫn có nuốt cái đất Việt Nam nhỏ bé ấy nhưng mà không nuốt được.
anh em thì nói hơi quá rồi bác tác giả ạ, hàng xóm thôi, mà hơn nữa là một tên hàng xóm xấu tính, chính phủ Trung Quốc, cậy thế nước lớn, dùng súng giết ngư dân ta đấy, lấn biển của ta đấy, lấn đất biên giới của ta đấy, năm 79 nó lấy lý do là tự vệ rồi vác cả mấy sư đoàn đi đánh biên giới của mình đấy, một cán bộ có 44 năm tuổi Đảng chắc chắn sẽ không viết ra những lời như thế này đâu.
p/s: văn cháu nông cạn không hiểu ý của bác nhatdiep, ai làm ơn chỉ dùm được không.
Trên Blog NguoiBuonGio đang ra đề thi năm 2009, Phân viện báo chí và tuyên truyền:
Bạn hãy phân tích đoạn tin sau của Thông Tấn Xã Việt Nam theo Lề bên trái:
Việt – Trung tích cực đàm phán các vấn đề trên biển
Ngày 25/5, bên lề Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao Á – Âu lần thứ 9, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Gia Khiêm đã có cuộc gặp với Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Dương Khiết Trì.
Hai bên vui mừng nhận thấy quan hệ hai nước thời gian vừa qua tiếp tục có những tiến triển quan trọng nhằm triển khai có hiệu quả quan hệ “đối tác hợp tác chiến lược toàn diện”.
Hai bên nhất trí sẽ phối hợp chặt chẽ để nhanh chóng hoàn tất những công việc còn lại trong công tác phân giới cắm mốc biên giới lãnh thổ, đồng thời tích cực đàm phán về các vấn đề trên biển.
Hai bên khẳng định sẽ phối hợp chuẩn bị tốt các hoạt động trong “năm Hữu nghị Việt – Trung 2010”, góp phần tăng cường tình đoàn kết hữu nghị giữa nhân dân hai nước; đồng thời tin tưởng rằng với cố gắng chung của cả hai bên, quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt – Trung nhất định sẽ tiếp tục phát triển mạnh mẽ hơn nữa trong thời gian tới.
Hai bên bày tỏ hài lòng về kết quả hợp tác giữa hai Bộ Ngoại giao thời gian qua và nhất trí sẽ phát huy hơn nữa vai trò đầu mối của Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt Nam – Trung Quốc trong việc thúc đẩy các bộ, ngành và địa phương hai nước triển khai thật tốt các nhận thức chung của lãnh đạo cấp cao hai nước.
Bài “Bác Hồ và Trung Quốc” của Nguyễn Tất Trung đem đi thi thế nào cũng được chấm điểm cao. Xin cóp về nhà nhá!
Tôi nghĩ đây là một bài viết “lộng giả thành chân”.Tên tác giả là tên con ông HCM(thật đậm nét), lý luận và trình bày tỏ ra có trình độ . Vấn đề đề cập mang tính thời sự cao .
Thay vì nói ” Nhà nuớc VN để TQ (sắp sửa) nuốt chững VN thì tác giả nói ngược lại để vừa, chưỡi xéo CSVN, vừa khơi dậy lòng tự ái dân tộc ả mà!
Vài lời nông cạn .
LCN
[...] Trong mọi trường hợp, tạp chí Da Màu xin hân hạnh giới thiệu cùng bạn đọc bài “nhận định” thú vị của tác giả Nguyễn Tất Trung. Nguồn: Da Màu http://damau.org/archives/6379 [...]
Bài viết rất hay. Lộng giả thành chân là nhận xét rất đúng. Bài viết “siêu thâm nho” vì đã núp dưới vỏ ngôn ngữ ca ngợi, nhưng kỳ thực lại là chửi rất sâu sắc bản chất “phản dân dân tộc, phản dân chủ, phản tiến bộ” của Quốc Tế III nói riêng và chủ nghĩa Mác-Lê Nin nói chung. Bài viết nhắc đến một điều cơ bản mà hầu hết chúng ta đã quên, đó là các Đảng mang tên Cộng Sản đều xuất phát từ sau khi thành lập Quốc Tế III ( tháng 3-1919) và đều không còn tính chất quốc gia. Chẳng hạn Đảng Cộng Sản Việt Nam (DCSVN) chỉ là “Chi bộ Việt Nam của Quốc Tế Cộng Sản”. Như vậy chiêu bài đấu tranh giải phóng Dân Tộc của DCSVN chỉ là một một phương tiện để giành quyền bính. Nói cách khác, không như các Đảng Quốc Gia khác, mục tiêu tối hậu của DCSCN không phải là Độc Lập Dân Tộc mà là Độc Quyền Chính Trị. Nhưng cũng chính vì Ý Thức Hệ Phản Dân Tộc đó mà DCSVN bị chỉ trích ngay từ đầu là “tay sai của Đệ III Quốc tế” nhằm nhuộm đỏ VN. Vì thế ngày 11-11-1945, Đảng này đãphải tuyên bố tự giải tán để “đoàn kết dân tộc” nhằm chống lại thực dân Pháp đang lăm le quay lại xâm lược. Dĩ nhiên đấy chỉ là biện pháp chiến thuật để thoát hiểm trong tình huống lịch sử lúc đó.
Suốt một thời gian dài “chủ nghĩa quốc tế vô sản” luôn là tư tưởng chiến lược của những người CSVN. Chính vì thế ông Hồ đã viết câu thơ “Quan San muôn dặm sơn hà, Bốn phương vô sản, đều là anh em” vào năm 1957. Tư tưởng này đã dẫn đến lập trường của chính phủ VNDCH công nhận HS, TS là của Trung Quốc, thể hiện qua bức Công Hàm ngày 14-9-1958 do ông Phạm Văn Đồng ký ( Công Hàm này “ghi nhận và tán thành” bản Tuyên Bố ngày 4-9-1958 của chính phủ CHND Trung Hoa về chủ quyền trên biển Đông bào gồm cả HS&TS).
Tóm lại bài viết trên, đã rất khéo léo Lộng Giả Thành Chân, vạch trần những bản chất tư tưởng Phản Dân Tộc, Phản Dân Chủ, Phản Tiến Bộ không thể bào chữa được của Quốc Tế III và Chủ Nghĩa Mác-Lê Nin.
Đọc bài này, trước hết tớ chí khoái ở Còm “lộng giả thành chân” và làm tớ trực nhớ lại lối viết tương tự của cán bộ văn nghệ Đoàn Giỏi trong Trăm Hoa Đua Nở Trên Đất Bắc của cụ Hoàng Văn Chí (trang 58), xin trích lục ra đây: Với mục đích giới thiệu Nắng Chiều, tác phẩm cuối cùng của cụ Phan Khôi, chưa ai biết vì bị đảng ngâm không cho xb, Đoàn Giỏi dựa vào bản thảo cuốn Nắng Chiều để đả kích, chửi bới cụ Phan Khôi trên báo Văn Nghệ số 15 – tháng 8 năm 1958, hầu qua mặt đảng, giới thiệu nội dung chính của Nắng Chiều cho bàn dân thiên hạ. Kết quả là sau bài “phê bình” này, Đoàn Giỏi phải làm bản tự kiểm điểm và biến mất trên mặt báo từ đó.
Tóm lại, nên xem ‘Nguyễn Tất Trung’ này như Đoàn Giỏi bis.
[...] Nguyễn Tất Trung [...]
Phần Góp Ý/Bình Luận
Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions