Trang chính » Chụp và Chép, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Con châu chấu trong thành phố

Bette Davis eyes

 Đôi mắt của Bette Davis 

Tôi gặp người phụ nữ Mỹ vô gia cư đó vào một chiều cuối thu
Trời lạnh và lất phất mưa
Tôi đang chờ sửa xe thì cô bước tới mời tôi mua hoa hồng
Cô bảo tôi:
Anh làm ơn mua cho tôi những bông hồng cuối cùng này
Tôi nói với cô:
Rất tiếc tôi không thể mua hoa dù tôi rất thích hoa hồng
Cô biết không mẹ tôi trồng cả một vườn hồng, hồng tím hồng đỏ
hồng trắng hồng vàng hoa còn thừa để mẹ tôi nuôi một con rùa sa mạc đi lạc vào
vườn
Thấy tôi không mua hoa  cô lại xin tôi tiền cô bảo tôi cô đang đói
Tôi đề nghị cô sang cái quán bên kia đường gần trạm xe bus bán đồ ăn Mễ Tây Cơ
có tên Tequeria cô đồng ý ngay

Nhạc trong quán vui nhộn với nhịp Paso và luân vũ
Trên tường được trang trí bằng một tấm poster
với những  nhạc sĩ Mễ râu rậm đội mũ sombrero rộng vành dạo lục huyền cầm
những cây xương rồng tủa gai đang đâm hoa  những cô gái ngực căng tình
đang nhẩy múa với xiêm y loè loẹt trong nắng nhiệt đới
Cô cho tôi biết tên cô là Betty  cô gọi hai cái taco và một ly Coke cỡ lớn 
Tôi bảo cô:
Trông cô hơi giống nữ tài tử Betty Davis nhất là đôi mắt
Cô trả lời cụt:
Tôi không biết Betty Davis là ai.
Mắt cô khá đẹp nhưng chỉ mở hờ mệt mỏi như đôi mắt của một con mèo
cái ngái ngủ trưa hè

Tôi hỏi cô:
Xin lỗi Betty có chơi ma túy hay hút cần sa không?
Không  tôi chỉ nghiện rượu thôi
Cậu hầu bàn mang taco và Coke ra Betty vừa ăn vừa kể:
Cách đây vài năm tôi ở miền Đông sang California
lúc đó tôi nghiền ma túy  bị vào sà lim mấy lần sợ qúa rồi tôi cai luôn
rất khó anh ạ
Tôi hỏi Betty:
Cô còn mẹ không?
Tôi còn mẹ  mẹ tôi năm nay hơn tám mươi rồi mẹ đã lẫn chẳng còn
nhớ gì    mẹ vẫn sống một mình với cô tôi ở miền đông     thật tội nghiệp
nhưng tôi chẳng có thể giúp mẹ tôi cái gì
Tôi hỏi cô tiếp:
Cô thích mẹ cô điều gì nhất?
Mẹ tôi luôn luôn đứng về phía tôi anh biết không  năm tôi 22  cần tiền qúa
tôi đã lén gia đình đi làm điếm sau bố tôi biết nện cho một trận  nhừ tử  thế
mà mẹ tôi vẫn bênh tôi dù tôi biết mẹ tôi còn đau lòng hơn bố tôi nhiều sau đó
tôi bỏ nhà ra đi tôi dã làm điếm chuyên nghiệp hồi đó còn xuân sắc kiếm khá
bộn bạc shopping thả cửa  đâu có thân tàn ma dại như bây giờ
Tôi hỏi Betty:
Thế cô có thực sự yêu một người đàn ông nào chưa?
Có chứ  có một gã đản ông khá điển trai yêu tôi thực sự  anh ta yêu cả cái lăng
loàn của tôi nhưng  sau hai năm chung sống tôi đã phải bỏ anh anh ta rất được
chỉ tội nát rượu và rất nóng tính có điều tức cười là bây giờ chính tôi cũng
bí tỉ như anh mới chết

Chợt có một vật gì nhúc nhích trên vai tôi. Betty kêu lên thật vui
kià anh có con châu chấu đậu trên vai anh!
Tôi đưa tay lên vai thì con châu chấu bay vù ra khỏi quán
Betty bảo tôi
Tôi y hệt như con châu chấu  đó nhẩy lách tách nay đây mai đó chẳng biết
nơi nào là nhà
Để đánh lạc câu chuyện buồn tôi bảo cô;
Con châu chấu làm tôi nghĩ tới tuổi thơ của tôi những năm chạy loạn
ở thôn quê tôi thường đi bắt cào cào châu chấu bắt dế bắt chim rong chơi ngày
tháng chẳng được học hành như cháutôi bây giờ
Betty bảo tôi:
Còn tuổi thơ của tôi thì cũng chẳng hào hứng gì

Tôi hỏi Betty:
Ăn xong cô đi đâu?
Tôi phảI bán xong mấy bông hồng còn lại rồi có thể tôi tới một
công viên nào đó rửa mặt và gội đầu tôi cảm thấy hạnh phúc khi tôi sạch
Chợt cô hỏi tôi:
Anh làm nghề gì?
Tôi làm thầy giáo phụ  dậy con nít lớp ba và bốn ít tiền nhưng khá vui thỉnh
thoảng viết truyện ngắn không ai kiếm sống bằng
nghề viết văn tôi nói đa số thôi cô biết đấy
Tôi hỏi Betty:
Cô có ước muốn điều gì bây giờ không?
Có chứ giản dị lắm anh ạ  tôi chỉ muốn được rửa mặt bằng tuyết và ném tuyết
Như bọn con nít Big Bear thì có tuyết về mùa đông và cũng gần đây thôi  thế mà
mình chẳng thể đi xe nhờ như nước Mỹ thời xưa  thời này chẳng ai tin ai  buồn
thật anh nhỉ  tôi còn giữ được một tấm ảnh chụp chung với mẹ tôi với một cây
táo phủ đầy tuyết trước nhà  thời chúng tôi còn rất hạnh phúc

Uống xong ly Coke Betty chìa tay ra bắt tay tôi tạm biệt tay cô thô kệch như bàn tay
của một người đàn ông  cô chỉ còn đôi mắt mầu xanh xám mệt mỏi nửa tỉnh nửa say
là đẹp cô cảm ơn tôi về bữa ăn trưa
Tôi bảo Betty; Tôi cũng phải cám ơn cô vì tôi có thể viết một truyện ngắn rất thật
Betty cười bảo tôi:
Thế thì rất tuyệt  anh tiếp tục viết nhé
Nói chuyện với  Betty cũng tuyệt lắm xin Chúa phù hộ cho cô tạm biệt Betty!

Betty kéo zipper lên đến cổ chiếc áo gió mầu hoa cà đã phai.  Betty và tôi rời quán.
Trời lạnh hơn và vẫn mưa lất phất.  Betty lẫn vào đám đông ở một góc phố…..

 

chú thích ảnh: ảnh của Bette Davis trong All About Eve

bài đã đăng của Nguyễn Tiến Đức


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)