Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

những bài thơ rời giữa các trường ca – 13

1 bình luận ♦ 17.04.2009

 

 

 

Thi pháp trong thơ và văn hiến trên giường

 

Trong thơ
    em cởi hết mình

Kể cả những kỹ xảo cuối cùng của thi pháp

Trên giường
        em kín vô cùng

Bảo toàn dòng văn hiến tới tận từng sợi tóc

 
1/4

 

 

 

Lời của những cô gái ba mắt

 

Mùa xuân về rồi
Em bắt đầu lại được thiên hạ nhìn vào ba con mắt
Ba tháng mùa đông khiến mắt em chỉ còn hai
Cám ơn mùa xuân
Đã cho mắt rốn em được nhìn trở lại

 
9/4

 

 

 

Sớm xuân vợ nhà thơ

 

gặp ở hàng rào mấy nụ hoa
                     đứng khóc
hỏi và biết
nửa đêm
trốn vợ
ra vườn
nhà thơ
            rủ rê các nụ đó nở thành hoa

 
11/4

 

 

 

Mỹ nhân thi sĩ bác tài

 

Ánh mắt cô rất thẳng
Nếu queo nó đã chạy sang phía nhà thơ
Hay lướt qua đôi vú mẩy
   thảy xuống sàn xe ngay

Nhà thơ không ưa nhìn thẳng
Mà cúi xuống nội tâm
Trên bàn văn đơn độc
Trên xe buýt kề bên người đẹp

Vì thế thi sĩ mỹ nhân
Suốt đường không nhìn ra nhau
Bác tài nhìn ra hết
Bác nhìn khi thẳng khi queo

 
27/2

 

 

 

Ông lão ngã chết vì những nụ hôn xuân

 

Buổi sớm chủ nhật
Phố đường rực nắng xuân
Chim muông tưng bừng
   la hót

Ra ngõ
lò dò vấp phải       
               những nụ hôn của đám trẻ đêm trước
Ngã cái đùng
              ông lão chết 

 
29/3

 

 

Trích bản thảo Những bài thơ rời giữa các trường ca
Vancouver – 2009

 

 

.

bài đã đăng của Đỗ Quyên


1 bình luận »

  • linh vũ viết:

    Đỗ Quyên, một cái tên rất hay và ấn tượng. Tôi đã nghe, thấy đâu đó. Nhưng thơ thì lần đầu mới đọc. Thơ rất Tây nhưng cũng rất Việt. ít cảm xúc, nhưng có ý tưởng, từ ngữ sáng chói. Thi pháp trong thơ và văn hiến trên giường, quả là bài thơ đọc thích. Chữ cởi, không phải áo quần, mà khám phá và sáng tạo, phải luôn tìm tòi, và đổi mới khi sáng tác, phải hình dung ra những điều chưa ai nói, nói những gì người ta biết nhưng không viết thành thơ.Chữ kín trong câu: trên giường em kín vô cùng, nhưng không phải vậy, ấy đúng là thi nhân.
    Cô gái mà có ba mắt nghe cũng lạ. Bùi Giáng từng viết, sau này Trịnh Công Sơn phổ nhạc: còn hai con mắt khóc người một con, nghe lạ lẫm, rất thích, nhưng với Đỗ Quyên, khám phá ba con mắt quả là tài, vì chỉ có nhà thơ mới có cái nhìn phi thường, như Chế Lan Viên đã tuyên bố khi công bố tập thơ Điêu tàn: Làm thơ là làm sự phi thường.
    Thơ viết ngắn rất khó, giống như thơ Đường-đỉnh cao của thi ca. Quyên có những bài thơ viết ngắn, giàu ý tưởng, xùm xoè vào cuối, bất ngờ cho người đọc, nhưng dễ cảm thụ. Luôn luôn có cái nhìn mới về thế giới chung quanh: nhà thơ rủ rê các nụ đó nở thành hoa.
    Có câu thơ hay: nhà thơ không ưa nhìn thẳng, mà cúi xuống nội tâm, đọc nhớ.
    Nhưng vẫn có những câu nghe khó vào: Hay lướt qua đôi vú mẩy. Thơ là tiếng nói của thần linh nhưng mang bộ mặt đời thường, và không phải vì thế mà thần linh hóa thi ca hoặc dung tục hóa thơ bằng những từ như: đôi vú mẩy, ngã cái đùng, Ông lão chết-thật quá thì là lời nói, không còn thơ, phải không Quyên?

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)