Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » Cặp đôi Giáo Hoàng (4)
Trang chính » Bàn Tròn: Tôn Giáo & Chính Trị, Giới Tính, Kịch, Sáng Tác, Tôn Giáo Email bài này

Cặp đôi Giáo Hoàng (4)

Peter and Paul
El Greco, Thánh Phê Rô và Thánh Phao Lồ (1605-1608)

 

Benix:

– Tôi biết Ngài sẽ chấm dứt bữa ăn rất nhanh, không mất nhiều thì giờ như tôi.

Facisca:

– Cám ơn Ngài đã để ý. Bây giờ chúng ta lại có thể tiếp tục câu truyện còn bỏ dở.

Cả hai cùng tiến ra ngồi vào chỗ cũ. Vừa nói truyện, vùa uống cà phê.

Benix:

– Câu truyện của chúng ta vào trước giờ ăn, tới đâu rồi?

Facisca:

– Chúng ta đang nói về những khó khăn, xung khắc, chịu đựng lẫn nhau trong đời sống vợ chồng.

Benix:

– Sau gần nửa ngày sống chung, Ngài đã rút được những kinh nghiệm gì?

Facisca:

– Tôi thấy chúng ta, tôi muốn nói Giáo Hội, phải thay đổi nhiều.

Benix:

– Thay đổi như thế nào?

Facisca:

– Thưa Ngài, tôi nghĩ rằng, từ trước tới nay, hình như chúng ta mắc một lỗi lầm vô cùng quan trọng. Chúng ta tự mâu thuẫn trong việc hướng dẫn giáo dân.

Benix:

– Mâu thuẫn như thế nào?

Facisca:

– Một đằng, chúng ta rao giảng Thiên Chúa là đấng Toàn Năng, lòng lành vô cùng, Chúa thương yêu tất cả mọi người, lo cho mọi người tất cả mọi sự, và sẵn sàng tha mọi lỗi lầm. Trong khi ấy, chúng ta cũng mô tả một Thiên Chúa dữ dằn và khó tính vô cùng. Một Thiên Chúa luôn đòi được thờ lậy, tung hô, đa nghi, và sẵn sàng thẳng tay trừng phạt con cái mình rất nặng; kể cả hành hạ đời đời dưới Hoả Ngục, tất cả những ai làm phật lòng Người. Tóm lại, cùng lúc, chúng ta vẽ ra một Thiên Chúa vừa nhân từ, vừa dữ dằn như con ngáo ộp.

Benix:

– Ngài có thể nói một cách cụ thể hơn, được không?

Facisca:

– Tôi lấy ví dụ ngay trong lãnh vực mà chúng ta đang cần kinh nghiệm, là đời sống vợ chồng. Có những cặp vợ chồng không hạnh phúc vì khác biệt, vì xung khắc, không thể hoà hợp, chúng ta không cho họ ly dị, mà khuyên họ phải chịu khó nhịn nhục, để đẹp lòng Chúa. Nếu là Chúa nhân từ, tại sao Chúa đẹp lòng trước sự khổ đau của con cái Chúa? Ấy là chưa kể những trường hợp thương tâm khác. Ví dụ, một người lính bị mất tích, không ai biết anh ta sống hay chết. Cô vợ trẻ ở nhà không thể đi lấy chồng khác, vì không ai có thể làm chứng rằng chồng cô đã chết, bởi chỉ có sự chết mới tháo gỡ được ràng buộc qua phép hôn phối.

Benix:

– Vậy theo Ngài, nên thay đổi thế nào?

Facisca:

– Theo tôi, nên có sự cân bằng giữa thưởng và phạt. Từ trước tới nay, chúng ta chỉ nhấn mạnh tới cấm kỵ và trừng phạt, mà không có phần ghi công và tưởng thưởng đi kèm. Cấm phá thai là đúng, vì phá thai đồng nghĩa với giết người. Nhưng ngừa thai, và ly dị, thì khác. Cấm mà chẳng mấy người theo, chỉ làm Giáo Hội mất uy tín, và giáo dân xa lánh. Thay vì cấm, tại sao không khuyến khích người ta đừng ngừa thai, và đừng ly dị.

Benix:

– Khuyến khích như thế nào?

Facisca:

– Khuyến khích bằng cách không cấm ngừa thai và ly dị, nhưng tưởng thưởng những người không ngừa thai, và không ly dị. Như vậy, dù không cấm, giáo dân vẫn cố gắng không ngừa thai, và không ly dị, với hy vọng được đền bù, được tưởng thưởng; hơn là cấm mà người ta vẫn ngừa thai và ly dị.

Benix:

– Tưởng thưởng ra sao?

Facisca:

– Từ trước, Giáo Hội đã có quy định, cho các linh hồn dưới Luyện Ngục được phép rút ngắn thời gian đền tội, nếu được sự cầu nguyện của những người còn sống. Nếu người sống có nhiều tiền, xin nhiều lễ chỉ cho một linh hồn, thì linh hồn đó sẽ sớm lên Thiên Đàng. Có thể áp dụng nguyên tắc này để khuyến khích những ai không ngừa thai, và không ly dị.

Benix:

– Áp dụng như thế nào?

Facisca:

– Không ngừa thai, thì có con. Nuôi con là một hạnh phúc, nhưng đồng thời, nuôi con chu đáo, nên người, cũng vất vả. Những ai có nhiều con, nhất là những người nuôi con khuyết tật, càng vất vả. Phải cố gắng, hy sinh, và kiên trì như bậc thánh nhân, mới kham nổi. Có thể coi đây như một công đức góp phần vào việc đền tội. Hôn nhân cũng vậy. Một mặt là hạnh phúc lứa đôi, nhưng mặt khác, vợ chồng hy sinh cho nhau, chịu đựng nhau, cũng là một hình thức đền tội. Những đền tội ở cõi đời này, sẽ được Giáo Hội công nhận như “công đức”, như “merit”, được mang theo khi chết, để dùng ở đời sau.

Benix:

– Ý kiến của Ngài đặc biệt lắm! Xin nói rõ thêm.

Facisca:

– Ngày nay, người ta hay dùng con số để diễn tả mọi sự. Tôi cũng xin thử làm như vậy. Ví dụ, người có một con, được giảm đền tội 20%, hai con 40%, một con khuyết tật 50%… , có năm con bình thường, hay hai con khuyết tật, được giảm đền tội 100%; khi chết được lên Thiên Đàng ngay, khỏi phải qua thời gian đền tội nơi Luyện Ngục. Những người không ly dị cũng vậy, cứ mười năm đời sống hôn nhân, tất nhiên là với cùng một người phối ngẫu, sẽ được tính là 20% thời gian đền tội. Cặp nào sống với nhau nửa thế kỷ, được coi đã đền tội xong hoàn toàn, khi chết lên thẳng Thiên Đàng.

Benix:

– Thế còn những người có trên năm con, hoặc có cuộc sống hôn nhân kéo dài trên nửa thế kỷ?

Facisca:

– Đó là những trường hợp đặc biệt; đối với những ai có sáu con, hay sáu chục năm cuộc sống hôn nhân, có thể được phong lên hàng Chân Phước, ngay sau khi qua đời.

Benix:

– Thế còn những người có trên sáu con, hay cuộc sống hôn nhân trên sáu mươi năm?

Facisca:

– Họ đáng được phong Hiển Thánh, ngay sau khi qua đời.

Benix:

– Không cần phép lạ, và thời gian điều tra hay sao?

Facisca:

– Một đàn con, hoặc những thập niên dài sống với nhau. Đó là những phép lạ hiển nhiên, còn cần gì phải điều tra nữa.

Benix (xem đồng hồ):

– Bây giờ cũng đã khá muộn. Đến giờ chúng ta đi ngủ rồi. Xin mời Ngài.

Cả hai cùng đứng dậy. Benix đi trước, Facisca theo sau, ra khỏi phòng. Đèn mờ dần.

 

Hạ màn.

*

MÀN HAI

 

Cảnh một

 

________________________________________________________________

Benix, Facisca

 

Mở màn, hiện ra cả sân khấu là một phòng ngủ sang trọng, kiểu dành cho vua chúa. Nổi bật là cái giường lớn với bốn cột chạm trổ và phương du (canopy) che phía trên. Đầu giường bọc da mầu rượu chát, chung quanh và ngang dọc có những mũ đinh đóng trũng xuống, to bằng đầu ngón tay, mạ vàng. Đầu giường kê ở khoảng giữa gần bức tường sau sân khấu, đối diện với khán giả. Chung quanh phương du có màn bằng lụa mỏng mầu mỡ gà, cả bốn góc buộc vào cột giường bằng giải lụa thắt nơ. Sàn nhà bằng gỗ mầu đậm. Hai bên giường có thảm len đỏ. Cuối giường có Ottoman bench bọc da mầu nâu đậm.

 

Tường hai bên đều có cửa sổ lớn, với màn cửa nhung mầu đỏ treo từ trần tới sàn. Trên tường có những bức tranh vẽ theo sự tích trong Thánh Kinh, khung vàng. Nhìn từ phía khán giả vào, phía bên mặt, trước khi tới cửa sổ, có một ghế bành kiểu cổ (lounge chair), bên cạnh có bàn nhỏ (spot table). Phía trong cửa sổ, có chiếc bàn tiếp khách (parlor table), chạm trổ, mỗi bên có một ghế đầu sư tử La Mã (lion head Roman chair). Góc phòng có đèn đứng cao.

 

Phía tường bên trái, ngoài cùng là cửa vào. Gần cửa vào kê một ghế dài để nằm nghỉ (fainting couch), kiểu Victorian. Phía trong cửa sổ là một bàn viết trông giống như tủ đứng, chạm trổ theo kiểu cổ, gồm ba phần: trên cùng có kệ, trưng bầy ba tượng nhỏ bằng đá trắng: Chúa Giê Su, Thánh Gia, và Thánh Phê Rô. Phần giữa, khi đóng từ dưới lên là cánh tủ, mở ra là mặt bàn, phía trong có ngăn kéo nhỏ, và hộc đựng giấy tờ. Phần dưới là ba tầng ngăn kéo.

 

Benix và Facisca, kẻ trước người sau, từ cửa tiến vào. Mỗi người mặc một bộ quần áo ngủ mầu trắng, chân đi dép. Hai người dừng lại giữa phòng. Facisca nhìn chung quanh, quan sát căn phòng, trong khi Benix quan sát Facisca.

Facisca:

– Chỗ này khá yên tĩnh. Ngài ở một mình có buồn không?

Benix:

– Tôi quen rồi. Cần nơi yên tĩnh mới có thể làm việc, và cầu nguyện.

Facisca:

– Tôi thì khác. Sống cô độc không hợp với tôi. Lúc nào cũng cần có người ở chung quanh, mới cảm thấy mình cũng đang sống như người ta, và đủ sinh lực để làm việc.

Benix:

– Tôi nghĩ, sau khi lên giường, nếu chưa buồn ngủ, chúng ta vẫn có thể tiếp tục câu truyện. Ngài nghĩ thế nào?

Facisca:

– Vâng, đã đến giờ chúng ta lên gường. Mời Ngài!

Hai góc phía đầu tấm vải phủ giường đã được vén lên sẵn. Benix lên giường phía trái, Facisca phía tay phải. Cả hai cùng kéo tấm vải phủ giường đắp lên người, cùng nằm ngửa, đầu hơi nghiêng về phía nhau.

Facisca:

– Khi ngủ, Ngài để đèn sáng, hay tắt đèn?

Benix:

– Tôi chỉ có thể ngủ trong bóng tối.

Facisca:

– Tôi thì khác. Vì bận việc cả ngày, trước khi ngủ mới có chút thì giờ đọc sách, nên phải để đèn sáng. Khi mệt quá, ngủ luôn, thành ra quen ngủ dưới ánh đèn.

Benix:

– Hôm nay ngủ chung, mỗi người chúng ta phải hy sinh một chút. Để tôi điều chỉnh đèn vừa tối vừa sáng, xem chúng ta có ngủ được không.

Benix đưa tay lên đầu giường điều chỉnh nút điện. Ánh sáng trong phòng mờ dần, chỉ còn 50% so với mức bình thường.

Cả hai người cùng nhắm mắt, nằm yên chừng nửa phút, bỗng một người lên tiếng.

 

Facisca:

– Chúng ta được soi sáng, tập sống như vợ chồng để có kinh nghiệm sống về gia đình. Vậy, Ngài với tôi có phải làm công việc yêu đương của vợ chồng thường làm không?

Benix (có vẻ hốt hoảng, nằm quay hẳn sang phía Facisca):

– Có phải Ngài muốn hỏi, bây giờ chúng ta có làm tình không?

Facisca:

– Đó chính là thắc mắc của tôi. Ngài tính sao?

Benix:

– Chúng ta chỉ sống như vợ chồng trong một ngày, để học hỏi kinh nghiệm. Đâu phải vợ chồng thật, mà có chuyện làm tình.

Facisca:

– Không làm tình, là hôn nhân chay tịnh, hôn nhân giả, làm sao có kinh nghiệm vợ chồng thực?

Benix:

– Không thể được. Một là chúng ta không được kết hợp bằng bí tích hôn phối, làm chuyện đó là tội lỗi. Hai là chúng ta đã già rồi, dù muốn, cũng không làm gì được.

Facisca:

– Theo sự soi sáng của Chúa Thánh Thần, chúng ta sống như vợ chồng, vậy có thể làm tất cả những gì vợ chồng thường làm. Chúng ta không ngừa thai, không làm gì trái với chỉ dậy của Giáo Hội. Hơn nữa, là Giáo Hoàng, tha hay buộc là thẩm quyền của chúng ta. Từ giã các tông đồ trước khi về trời, chính Chúa đã phán rằng, những gì chúng ta tha, cũng được tha ở trên trời, những gì chúng ta buộc, cũng bị buộc trên trời. Để chắc ăn, nếu bây giờ chúng ta làm điều gì nghi ngờ là có tội, tôi có thể tha cho Ngài, và Ngài tha cho tôi. Về điều thứ hai, chúng ta tuy già, vẫn có thể yêu đương; trẻ yêu theo kiểu trẻ, già yêu theo kiểu già. Thiếu gì người bảy tám chục tuổi, vẫn lấy nhau…

Nói đến đây, Facisca di chuyển, nằm nghiêng sát thân thể Benix, và để tay mặt lên người Benix.

Benix (dẫy nảy, đẩy tay Facisca khỏi người mình):

– Ngài làm gì vậy? Tôi không đồng ý đâu!

Facisca:

– Tôi đâu cần sự đồng ý của Ngài.

Benix:

– Sao Ngài nói thế?

Facisca:

– Tôi nói thế là căn cứ vào thư gửi tín hữu thành Cô Rin Tô của Thánh Phao Lồ đã dậy rằng, “Vợ không có quyền trên thân xác mình, chồng; cũng vậy, chồng không có quyền trên thân xác mình, nhưng là vợ. Vợ chồng đừng từ chối nhau… “. Bây giờ, Ngài muốn làm gì với cơ thể của tôi, tôi cũng chiều. Đồng thời, tôi muốn làm gì trên cơ thể của Ngài cũng được, vì tôi có quyền làm chủ thân thể Ngài.

Benix (có vẻ lo sợ, e dè):

– Tôi không muốn làm gì với bất cứ bộ phận nào trên cơ thể Ngài. Bây giờ, Ngài định làm gì với cơ thể tôi?

Facisca:

– Ngài biết, tôi không phải là một người cổ hủ. Tôi chỉ nói theo nguyên tắc, không có ý ép buộc Ngài.

Benix:

– Cảm ơn Ngài đã không ép tôi.

(còn tiếp)

bài đã đăng của Đinh Từ Thức


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)