Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » Cặp đôi Giáo hoàng (kỳ 2)
Trang chính » Bàn Tròn: Tôn Giáo & Chính Trị, Giới Tính, Kịch, Sáng Tác, Tôn Giáo Email bài này

Cặp đôi Giáo hoàng (kỳ 2)

 


Triển Lãm “Thiên Thể” (Heavenly Bodies) về ảnh hưởng của lễ phục Công giáo trên thời trang Âu Mỹ
Metropolitan Museum, New York City (May 10 – October 8, 2018)

 

Benix:

– Còn chuyện ngừa thai, mà đám biểu tình đòi “make love not babies”, quan điểm của Ngài ra sao?

Facisca:

– Theo Ngài, make love và make babies, có gắn liền với nhau không?

Benix:

– Ngài đã thừa biết. Theo quan điểm Giáo Hội, hai chuyện này gắn liền với nhau. Làm tình để có con, giống như ăn để sống, không phải sống để ăn. Những ai làm tình mà trong ý nghĩ không nhằm mục đích sinh con, là có tội; là chiều theo xác thịt.

Facisca:

– Nếu ăn chỉ để sống, tại sao chúng ta có nhu cầu khoái khẩu: ăn nhiều, và ăn ngon? Nếu làm tình chỉ để có con, tại sao Chúa tạo ra cơ thể con người có thể làm tình nhiều hơn những lúc có thể có con? Người nam có thể làm bất cứ lúc nào, cả người nữ cũng gần như thế.

Benix:

– Sao Ngài biết?

Facisca:

– Tôi đã tính học y khoa, trước khi vào dòng tu.

Benix:

– Nếu Ngài đã biết rõ, sao còn hỏi ý kiến tôi?

Facisca:
– Vì Ngài cũng đã từng đứng đầu Giáo Hội, và đây là vấn đề quan trọng, có ảnh hưởng trực tiếp tới hạnh phúc của hàng tỉ giáo dân toàn cầu, tôi muốn chúng ta có một quan điểm chung.

Benix:

– Ngài thừa biết, Giáo Hội chúng ta đã cấm ngừa thai từ đầu.

Facisca:

– Chính vì thế mà đã đến lúc, nếu không nói là quá muộn, chúng ta phải nhìn thẳng vào vấn đề này. Ngài có biết lệnh cấm ngừa thai cuả Giáo Hội chẳng được mấy giáo dân tuân theo không?

Benix:

– Tôi biết chứ! Cả các vị tiền nhiệm của chúng ta cũng biết. Nhưng vẫn phải tiếp tục cấm. Thà chỉ có một số ít người theo, còn hơn cho thả dàn, chẳng còn ai theo. Nếu ai cũng ngừa thai, không sợ tội, rồi lấy đâu ra người tiếp tục mở mang Nước Chúa? Hồi Giáo ra đời sau chúng ta bảy thế kỷ, tín đồ của họ bây giờ đông ngang ngửa với ta. Đàn ông của họ được quyền lấy bốn vợ, con cháu đầy đàn. Chúng ta chỉ cho phép một vợ một chồng, nếu còn cho ngừa thai, chắc Ngài cũng thấy rõ tương lai đen tối.

Facisca:

– Tất nhiên, tôi cũng thấy những gì Ngài thấy. Nhưng nếu chúng ta tiếp tục cấm những gì đã biết rõ không mấy người theo, uy tín và lòng tin vào Giáo Hội còn suy giảm mau hơn giảm sút tín hữu, trong khi ấy, vẫn không ngăn chặn được chuyện ngừa thai. Một đằng, cho ngừa thai, chỉ giảm sút tín hữu. Một đằng cấm ngừa thai, giáo dân không theo, vẫn giảm sút tín hữu, và thêm vào đó là Giáo Hội bị giảm uy tín. Đằng nào nguy hại hơn?

Benix:

– Đó là trách nhiệm của Ngài. Chính Ngài phải tự quyết định. Ngài đã biết quan điểm của tôi, và tôi đã từ chức. Đừng lôi kéo tôi trở lại với những vấn đề quá sức mình..

Facisca:

– Ngài không nên thoái thác như vậy. Chuyện này, đáng lẽ Ngài và các vị tiền nhiệm phải giải quyết từ lâu. Chúng ta tin vào Thiên Chúa Toàn Năng. Từ sợi tóc trên đầu tới mọi sự trong vũ trụ, đều do bàn tay Thiên Chúa. Mọi tiến bộ, kể cả khám phá khoa học, cũng đều do Thiên Chúa. Ngày nay, nhờ khoa học và nhờ ơn Chúa, người ta có thể làm ra babies mà không cần làm tình. Vậy, ngược lại, cũng có thể cho làm tình mà không cần làm babies.

Benix:

– Tôi nhắc lại, đó là quan điểm và trách nhiệm của Ngài. Không phải chuyện của tôi. Và tôi cũng kính cẩn nhắc thêm Ngài rằng, là người lãnh đạo một Giáo Hội đã có trên hai ngàn năm lịch sử, xin Ngài đừng để hàng tỉ giáo dân hoang mang về quan điểm và đường lối của mình.

Facisca:

– Thưa Ngài, những gì đã diễn ra từ lâu đời, và chưa giải quyết, đó là trách nhiệm chung của Giáo Hội, không phải của riêng ai. Thánh Kinh Cựu Ước có mấy chỗ đề cập tới ngừa thai. Phúc Âm Tân Ước không cấm ngừa thai, trong khi chuyện này đã kéo dài vài ngàn năm, chỉ dựa theo quan điểm khắt khe của một vài thánh nhân, như Thánh Augustine. Mà thật ra, chính bản thân Thánh Augustine, cũng là người từng một thời theo phái ngừa thai, mãi đến khi nhập đạo Công Giáo, mới gắt gao lên án ngừa thai.

Benix:

– Theo Ngài, lý do gì khiến Ngài cho rằng cấm ngừa thai là không đúng?

Facisca:

– Lý do đầu tiên, Phúc Âm không cấm, mà Giáo Hội cấm, là không đúng. Thứ nhì, Chúa tạo ra người nam và người nữ, có sức thu hút lẫn nhau, tìm tới nhau để tạo thành một tổng thể toàn vẹn. Thánh Phao Lồ cũng nói, những ai không cầm cự được trước đòi hỏi của xác thịt, thì người nam nên lấy vợ, người nữ nên lấy chồng. Sự truyền giống chỉ là một yếu tố song hành với hoà hợp thể xác tự nhiên giữa nam và nữ, dựa trên sự ưng thuận hoàn toàn của đôi bên. Chọn cả hai hay một trong hai yếu tố, là quyết định tối thượng của vợ chồng. Giáo Hội cấm ngừa thai là không phù hợp với Phúc Âm. Cũng như nhà cầm quyền nào bắt buộc dân phải ngừa thai, là vi phạm quyền con người. Nếu lệnh cấm ngừa thai của Giáo Hội và lệnh bắt ngừa thai của Chính Quyền cùng được ban hành, người công dân giáo hữu bị đặt trong tình trạng bế tắc: theo đạo thì phạm luật, theo luật thì phạm tội.

Benix:

– Vậy, theo Ngài, Giáo Hội cần phải bỏ lệnh cấm ngừa thai, theo như đòi hỏi của người biểu tình?

Facisca:

– Có những đòi hỏi không thể chấp nhận được, như phá thai, vì trái với một trong Mười Điều Răn: “Chớ giết người” (Thou shall not kill), phá thai là giết người. Còn đòi được ngừa thai, theo tôi là chính đáng. Chúa tạo ra người nam và người nữ để họ yêu thương nhau, để qua hôn nhân, hai người trở thành một cặp phong phú hơn, giúp đỡ nhau, bổ túc cho nhau. Sự phối hợp thể xác giữa hai vợ chồng, dù nhằm mục đích sinh sản hay không, trước hết là tột đỉnh của tình yêu cao cả do Chúa đã xếp đặt. Thay vì chúc phúc, khuyến khích cho sự thể hiện tình yêu tự nhiên này của các cặp vợ chồng đạo hạnh, trong hàng ngàn năm, qua việc cấm ngừa thai, Giáo Hội đã gieo vào tâm hồn trong sáng của họ cảm tưởng phạm tội mỗi lần yêu nhau. Chúa xuống thế chịu chết chuộc tội, để con cái Chúa thoát khỏi tội lỗi, được sống hạnh phúc, trong khi Giáo Hội chúng ta tạo ra tội lỗi quàng vào cổ giáo dân. Yêu thương nhau một cách chính đáng, mà phải đi xưng tội và ăn năn đền tội để được tha thứ. Điều này, chẳng những vô lý, mà còn độc ác. Thánh Giáo Hoàng tiền nhiệm của chúng ta, đã nhân danh Giáo Hội xin lỗi về những đối xử bất công với các nhà khoa học thời Trung Cổ, như Galileo Galilei. Tôi nghĩ rằng Giáo Hội còn nợ, không chỉ một vài người hay một nhóm người, mà hàng tỉ cặp vợ chồng trong hai ngàn năm qua, một lời xin lỗi, hay nói đúng hơn, lời xin tha tội, vì đã buộc tội họ một cách sai lầm, khiến họ luôn sợ mất linh hồn, thay vì được sống hạnh phúc.

Benix:

– Làm tình mà không muốn sinh con, muốn vui sướng mà tránh hậu quả. Như thế là ích kỷ, là vô trách nhiệm, phạm lề luật Hội Thánh, thế mà Ngài còn bảo phải xin lỗi họ, và mắc nợ họ. Tôi nghĩ Ngài nói hơi quá.

Facisca:

– Thành thật xin lỗi, nếu Ngài nghĩ rằng tôi đã nói quá. Tôi không bao giờ có ý làm, hay nói điều gì khiến Ngài buồn. Thật ra, tôi chỉ muốn bầy tỏ sự khâm phục đối với vị Thánh tiền nhiệm của chúng ta. Ngài đã gánh lấy trách nhiệm về những sai lầm của Giáo Hội từ thời Trung Cổ, rồi đứng ra xin lỗi. Thái độ khiêm nhường của Ngài đã khiến cả thế giới kính phục, đã dễ dàng cho chúng ta rất nhiều về việc phong thánh cho Ngài, trong một thời gian kỷ lục.

Benix:

– Không nên so sánh trường hợp Galileo Galilei với mấy người ngừa thai. Galilei bị truy tố ra toà dị giáo, bị cấm không được suy nghĩ khác với Giáo Hội, và cuối cùng bị án tù. Còn mấy người ngừa thai, chúng ta cấm, nhưng không cản được họ; chỉ biết khi họ xưng tội. Mà đã xưng tội, thì được tha. Giáo Hội đâu có bỏ tù ai về tội ngừa thai. Đối với tôi, thà không được phong thánh, còn hơn phải xin lỗi những cặp vợ chồng, mỗi buổi tối, thay vì sốt sắng cùng nhau đọc kinh cầu nguyện, lại chỉ nghĩ đến sex, ngừa thai hay không ngừa thai. Những kẻ coi sex quan trọng hơn cầu nguyện, dù có phải xuống hoả ngục, cũng đáng đời.

Facisca (hỏi Benix):

– Thế còn chuyện giáo dân đòi được ly dị, Ngài thấy thế nào?

Benix (có vẻ tức giận):

– Cấm! Phải cấm nghiêm ngặt. Ai vi phạm, phải bị rút phép thông công.

Facisca:

– Xin Ngài bình tĩnh. Tôi nghĩ đây là chuyện cực kỳ hệ trọng. Theo thống kê, số vụ ly dị trong xã hội ngày nay, nói chung, khoảng năm chục phần trăm. Riêng giáo dân Công Giáo, tuy thấp hơn, cũng khoảng một phần ba. Nếu không có quyết định sáng suốt, chẳng cần Giáo Hội rút phép thông công, giáo dân cũng tự ý bỏ chúng ta.

Benix:

– Không phải là vấn đề giáo dân bỏ chúng ta, hay không bỏ chúng ta, mà là vấn đề phải theo đúng Phúc Âm. Chính Ngài mới nói rằng, nên bỏ lệnh cấm ngừa thai, vì Phúc Âm không cấm. Nhưng chính Phúc Âm ghi rõ lời Chúa cấm ly dị: “…người nam sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai sẽ thành một xương một thịt… Vậy sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly” (Mt. 19, 5-6)

Facisca:

– Thật ra, theo Phúc Âm, Chúa Giêsu có chấp nhận cho ly dị. Cho chồng ly dị vợ, trong trường hợp gian dâm. Ngài đã nói đến Phúc Âm theo Thánh Matthew, Chương 9, câu 5 và 6. Nếu Ngài đọc đến câu 9, sẽ thấy Chúa nói rằng: “bất cứ người nào bỏ vợ, trừ trường hợp gian dâm, và lấy người khác, là phạm tội ngoại tình…” Ngoài ra, Chúa còn nói giống hệt như vậy, trong một dịp khác, cũng được Phúc Âm Thánh Matthew ghi lại nơi Chương 5, câu 32. Tôi không hiểu sao, trong ba Phúc Âm kia, không có câu này, và Giáo Hội cũng thường tránh nhắc hai câu này trong Phúc Âm Thánh Matthew.

Benix:

– Bỏ qua, hay tránh nhắc tới, vì không có lợi cho đường lối của Giáo Hội. Chỉ đề cập Chúa cấm ly dị nói chung, không nêu trường hợp đặc biệt được ly dị, giáo dân còn ly dị bừa bãi. Thử tưởng tượng, nếu phổ biến rộng lời Chúa cho ly dị vì gian dâm. Nhiều người sẽ cố tình gian dâm, để được ly dị!

Facisca:

– Ngoài ra, tôi nghĩ rằng, chúng ta nên hiểu mấy chữ “cả hai sẽ thành một xương một thịt” theo nghĩa biểu tượng, hơn là theo nghĩa đen, hai cơ thể dính vào nhau, không thể gỡ ra được.

Benix:

– Theo Ngài, nên hiểu như thế nào?

Facisca:

– Một điều hiển nhiên, ai cũng thấy được, sau khi thành vợ chồng, ngoài những giờ phút phối hợp yêu đương, hai cơ thể vẫn là hai người riêng biệt, không hoà tan rồi hợp lại thành một xương một thịt. Trước luật pháp, họ có thể mang chung một tên, có tài sản chung, khai thuế chung. Nhưng về thể chất, cơ thể mỗi người vận hành khác nhau, nhu cầu khác nhau, bệnh tật khác nhau, sống chết khác nhau. Về tinh thần, có suy nghĩ riêng, tình cảm riêng, khả năng riêng, sở thích riêng. Nếu có sự phối hợp để cả hai thành một xương một thịt, thành một cơ thể khác, không thể tách rời, đó chính là đứa con. Chỉ có đứa con, mới là hậu quả của sự phối hợp hai người thành một, không thể gỡ thành hai phần.

Ngoài ra, nếu ta vẫn hiểu, sau khi thành hôn, hai vợ chồng trở thành một xương một thịt, điều này trái với lời thề khi thành hôn.

Benix:

– Trái thế nào, thưa Ngài?

Facisca:

– Lời thề hôn phối của đạo Công Giáo chúng ta (Catholic wedding vows), chấm dứt bằng mấy chữ “cho đến chết chúng ta mới chia tay” (until death do us part). Nếu hai cơ thể đã trở thành một xương một thịt, thì cùng sống, cùng chết. Không thể có chuyện chia tay khi chết, hay nửa sống, nửa chết.

Benix:

– Ngài là người từng giảng trước hàng trăm ngàn giáo dân về đời sống gia đình. Chắc Ngài nhiều kinh nghiệm về gia đình hơn tôi. Ngài tính thế nào?

Facisca:

– Thật ra, tôi cũng như Ngài, chúng ta đâu có kinh nghiệm gì về đời sống vợ chồng. Chút kinh nghiệm của tôi, chỉ là được nghe mấy nhân viên kể lại, chỉ là kinh nghiệm phiến diện, kinh nghiệm hạng nhì, second hand, đâu có thấm gì với kinh nghiệm thực tế. Có buổi sáng, thấy một nhân viên phờ phạc, mệt mỏi, tôi hỏi thăm, anh ta bảo mệt vì đêm trước con khóc, không ngủ được. Ít lâu sau, cũng vào một buổi sáng, tôi thấy một anh khác có vẻ buồn rầu, rũ rượi như không còn sinh lực, bèn hỏi: Chắc đêm qua con khóc, mất ngủ, phải không? Anh ta buồn bã trả lời: Thưa Đức Thánh Cha, con khóc ăn nhằm gì! Vợ khóc mới khốn khổ! Khốn khổ như thế nào, làm sao Ngài và tôi biết được.

Benix:

– Hình như Ngài còn nói cả về những khó khăn với mẹ vợ. Sao Ngài biết?

Facisca:

– Bộ Ngài tưởng tôi có mẹ vợ? Hay bịa chuyện? Sự thật là hôm đó, sau khi nói về một số khó khăn lứa đôi trong gia đình, như chuyện con khóc, chén bay, đĩa bay, tôi chỉ nói thêm là, còn chuyện mẹ vợ, tôi chưa nói đến. Vì chỉ nghe thiên hạ xầm xì thôi, mình có biết đâu mà nói!

Benix:

– Tôi đã nói rõ quan điểm của tôi, cũng như lời dậy của Giáo Hội về hôn nhân. Quan điểm của Ngài như thế nào về ly dị?

Facisca:

– Chúng ta có trách nhiệm lo cho hạnh phúc gia đình của hàng tỉ giáo dân, trong khi Ngài cũng như tôi, chúng ta không có chút kinh nghiệm thực tế nào về lãnh vực này. Chúng ta đóng góp vào sự tạo thành gia đình, nhưng chúng ta không biết gì về đời sống gia đình. Ở đây, tôi chưa nói về sự khác biệt tinh thần, về xu hướng cá nhân. Ngay cơ thể con người ta, cùng do Chúa tạo ra, cũng có những khác biệt. Không phải mỗi cá nhân tự chọn cho mình sự khác biệt, mà do sự xếp đặt của Chúa. Ngài cũng đã biết, khi các bác sĩ giải phẫu ghép một bộ phận của người ngày vào cơ thể người khác, dù trước đó đã trải qua thử nghiệm về sự phù hợp, nhiều khi vẫn bị cơ thể mới đẩy ra, vì không hợp. Tiếng chuyên môn gọi là organ rejection. Trong trường hợp này, sự kết hợp phải tách rời, phải disjoin. Nếu không, sẽ nguy tới tính mạng. Giáo Hội, dựa vào Phúc Âm theo nghĩa đen, nhấn mạnh hôn nhân là sự kết hợp hai người thành một ….

Benix (nói chen vào):

– Và những gì Chúa đã kết hợp, loài người không thể tháo gỡ.

Facisca:

– Nhưng chính Chúa đã tạo ra yếu tố khác biệt. Trong ý muốn kết hợp, vì lý do nào đó, nhiều khi con người mù quáng, hay chưa tìm hiểu đủ, hoặc bị lừa dối, đã kết hợp hai cá nhân khác biệt thành một, là sự lầm lẫn của loài người, không đúng với sự xếp đặt của Thiên Chúa. Hậu quả của sự kết hợp sai lầm này, không phải chỉ là organ rejection, một bộ phận bị từ chối, mà là personal rejection, người này dị ứng người kia, cả hai người chống đối lẫn nhau. Lầm lẫn cần được sửa đổi. Kết hợp trái với sự an bài của Chúa phải được tháo gỡ.

Dù sao, đây là chuyện vô cùng quan trọng, chúng ta không đủ kinh nghiệm và sáng suốt để quyết đoán. Chúng ta cần sự soi sáng của Chúa Thánh Thần. Tôi đề nghị Ngài và tôi, ngay bây giờ, cùng cầu nguyện, xin ơn Chúa Thánh Thần, như chúng ta vẫn thường làm khi cần được Ơn Trên soi sáng.

Benix:

– Vâng! Tôi đồng ý với Ngài, chúng ta làm ngay.

(còn tiếp)

bài đã đăng của Đinh Từ Thức


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)