Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » Người Tình Ký Ức
Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Người Tình Ký Ức

Chàng có lắm người tình. Tôi là một. Vợ chàng biết rõ tôi, và lâu lâu cũng nổi cơn nhưng không đến mức phải đánh ghen hay hạ nhục, như mụ thường xử các ả kia. Vì tôi biết phận mình, tôi xuất hiện và rút lui đúng lúc đúng chỗ.

Em đẹp, lẳng lơ nhưng bịa chuyện. Một lần chàng buột miệng. Tôi chẳng tự ái, lại còn vui. Chàng mê sắc đẹp của tôi. Đấy mới quan trọng. Các đối thủ của tôi tuy nhan sắc không bằng nhưng bọn họ khá cao tay. Không tính tới mụ vợ mặt mũi cau có hay ngồi rình bên cái rào kẽm gai quây quanh trái tim để ngỏ của chàng. May mà mụ hay ngủ gật, mắt kém nên chẳng thấy những lúc tôi lẻn vào. Các ả nhân tình kia thì luôn nghĩ ra những chiêu trò thí dỗ chàng, rủ rê chàng vào các trò chơi chính trị, vũ trường, sòng bài, á phiện. Hết mê cung này đến mê cung khác. Tôi nhờ đẹp không thì bị loại khỏi vòng chiến từ lâu.

Chàng bảo tôi lẳng lơ? Lẳng lơ thì cũng chẳng mòn, chính chuyên thì cũng chẳng sơn son để thờ…Hừm. Tôi chẳng chấp. Ai hiểu chàng hơn tôi. Đông tây kim cổ gì cũng thấu suốt, nhưng đụng đến phái nữ là chàng cứ lơ mơ. Mọi tư vấn thường xuyên của tôi coi bộ không thấm chút xíu vào cái đầu ương ngạnh của chàng. Đàn bà con gái ai không nhiều ít lẳng lơ? Các cụ bà còn thích được đàn ông chú ý nữa là. Còn bảo tôi bịa chuyện? Lạy Chúa, đặt điều chẳng phải là năng khiếu bẩm sinh của giống cái sao. Tại tòa giải tội các linh mục cũng sẵn sàng tha thứ, vì bịa đặt đâu bị xem là tội trọng.

Nhưng đó là việc của các nhà đạo đức và tâm lý học. Tôi chỉ lo chuyện nhan sắc. Vũ khí duy nhất để giữ tình yêu của tôi.

Chúng ta biết nhau đã hơn nửa thế kỷ, chàng nói. Tôi cãi với chàng là không có thời gian. Nửa thế kỷ là do con người gọi vậy.

Chúng tôi quen nhau từ thuở ấu thơ. Một cuộc tình bao thăng trầm. Tôi dù lẳng lơ và hay bịa chuyện nhưng tôi chung thủy. Chàng là cuộc đời tôi. Còn chàng lại là loại người thấy trăng quên đèn. Tôi không thể kể ra cho hết những lúc trái tim tôi bị nghiến nát vì chàng. Có lúc đau đớn quá tôi nhất quyết chia tay. Nhưng cứ cãi vã, dỗi hờn, chia ly, rốt cùng lại tái hợp. Chúng tôi không bỏ nhau được. Dường như Trời bắt chúng tôi sinh ra để hiện hữu bên nhau.

Sự gì Thiên Chúa đã phối hợp loài người không được phân ly. Chàng hay dẫn lời Chúa tuy rằng chúng tôi không có tờ giấy hôn thú được chứng nhận bởi nhà thờ hay dân luật. Chúng tôi vẫn bằng cách này cách khác chuyện trò và tình tự với nhau. Mặc cho chàng lắm khi coi thường, phụ rẫy tôi vẫn nhẫn nại theo từng bước chân của chàng. Gặp chuyện vui chàng quên tôi. Gặp chuyện dữ, chàng trút lên tôi. Tôi đẩy đưa vỗ về chàng. Chàng lao vào cuộc thi trần thế. Tôi dõi mắt đợi chờ. Đường đời ngắn hay dài, lại cũng do con người phán.

Cuối cùng thì chàng đã tốt nghiệp với điểm cao. Tôi vỗ tay chúc mừng. Chàng lần lượt bước qua các cửa ải như mọi người, cắp sách đến trường học hết bậc này tiếp bậc khác, hành trình đi tìm việc, rồi ngày ngày đến sở làm, rồi tranh giành ngôi thứ tiền lương, rồi lấy vợ, mua nhà tậu xe, đua theo đồng nghiệp những món đồ chơi Samsung, Apple. Nhưng quan trọng hơn cả, chàng đã hoàn tất sứ mệnh tối thượng của một người đàn ông: Chàng tạo ra một bầy con. Con gái con trai chàng lấy chồng lấy vợ đẻ tiếp ra những bầy trẻ khác. Chàng vênh mặt khoe với mọi người tấm ảnh to treo trong phòng khách: Chàng với vòng hoa choàng cổ lấp lánh dòng chữ chứng nhận của ngài Richard Dawkins: Nhà Từ Thiện Vĩ Đại Cống Hiến Tinh Trùng Cho Nhân Loại. Tôi chia nỗi hân hoan chàng đã gia nhập đội ngũ những anh hùng góp phần vào sự tồn tại cuả loài giống con người. Chàng đã nhân giống. Gen của chàng bất tử. Chúng sẽ còn tiếp tục sao chép, tiếp tục sản sinh.

Chàng mướt mồ hôi trong cuộc chạy đường dài với những cháu chắt chút chít khác của cụ tổ A-đam. Tôi lúp xúp chạy theo. Mỗi lần chàng thành đạt thì chàng lại tí tửng ăn mừng trong vòng tay các đối thủ của tôi, tôi thầm lặng cảm tạ sự hào phóng gia ân của thượng đế. Mỗi khi chàng trượt ngã, tôi vực dậy băng bó. Chẳng phải lần trước chàng đã chạy còn nhanh hơn thế này sao? Nghe tôi nói vậy mắt chàng rưng rưng. Chàng vuốt tóc tôi, bảo bây giờ chàng mới nhận ra tôi đích thực là tình yêu của chàng.

Rồi một ngày, mụ vợ và đàn con cháu của chàng tuyên bố độc lập. Họ cấp cho chàng giấy chứng nhận tự do. Mụ vợ chẳng thèm quấn kẽm gai quanh trái tim chàng nữa. Các ả nhân tình kia cũng không còn mặn mà. Chàng đã xong sứ mệnh.

Chàng hốt hoảng. Đôi mắt hõm sâu vì mất ngủ. Bây giờ chàng là ai? Vai trò mới của chàng là gì? Ngày mai chàng không biết phải làm gì. Lại vấn đề thời gian. Giờ thì tôi không hơi sức đâu tranh cãi những thứ ngôn từ và khái niệm do con người đặt ra. Tôi còn đang lo đối phó với dung nhan ngày càng xuống cấp của mình. Chàng vẫn thao thao bên tai tôi. Vâng, một ngày nào đó, có thể ngày mai, tuần tới, tháng tới, năm tới, thập kỷ tới, chắc chắn chàng sẽ biến khỏi mặt đất này, cùng với tất cả những dấu vết của chàng. Những chuyện dở chuyện hay, những nước mắt nụ cười, những ngọt ngào cay đắng, những hy vọng tuyệt vọng, những thất bại hay thành công… chẳng còn nghĩa lý gì. Tất cả, cùng với chàng, sẽ bị lãng quên như bao nhiêu câu chuyện xưa. Như chàng và chúng chưa hề tồn tại. Như vương quốc Ebla và một nền văn minh Syria cổ xưa bị chôn lấp hàng ba bốn ngàn năm trước mới được khám phá gần đây.

Tôi không còn tha thiết tham gia vào những tranh luận với chàng. Những cuộc viếng thăm các viện thẩm mỹ đã làm tôi hao kiệt. Cả sức lực và tiền bạc. Thấy tôi nằm nhà ủ rủ, chàng bảo: “Em không cần chỉnh sửa nữa. Phụ nữ quyến rũ đàn ông ở tính nết và tài năng”. Vờ vịt! Tôi biết tỏng. Đàn ông nào không được lập trình thích vú to. Chàng nhún vai.

Những ngày này chàng quẩn quanh bên tôi, không muốn đi đâu. Ngày xưa…, chàng luôn miệng nói về tôi. Ngày xưa… Chàng thích nói về quá khứ, nhưng quá khứ nhập nhòa không rõ hình hài. Tôi lại giúp chàng, thêm thắt những tình tiết, lấp đầy những chỗ trống. Chàng và tôi hồn nhiên ráp nối những câu chuyện. Ngày xưa… Những câu chuyện ngày xưa càng trở nên sinh động, lý thú.

Tôi biết mình không thể cứ lẩn tránh một sự thật. Tôi đem ra tấm gương lớn cất giấu gần đây. Ôi lạy Chúa nhân từ. Tôi đấy ư? Một gương mặt biến dạng, sau bao cuộc phẫu thuật chất chồng lên nhau. Cái bụng mấy ngấn hồi nào hút đi cả lít mỡ giờ nhăn dúm. Bộ ngực một bên túi bắt đầu chảy xệ, ngoi ra trơ tráo, không ăn nhập gì tới cơ thể đã héo teo. Tôi trân trân ngắm lại cái gương mặt dị kỳ trong gương.

Phải làm một phẫu thuật nữa. Tôi quyết định.

Chàng nhìn đôi môi mới bơm của tôi gật gù như khen ngợi. Mụ vợ mắt kém của chàng thì bĩu môi. Các nhân tình của chàng cũng hùa gió bẻ măng. Một ả còn chụp lén cặp môi tôi bỏ lên Facebook đặt song song với hình đít con khỉ baboon. Chỉ sau một giờ đồng hồ, nhận được cả ngàn likes.

Tôi chưa kịp lên tiếng thì cơn đau bất thường ập tới. Miệng môi tôi sưng vếu lên, nhức nhối.

Không bác sĩ nào cứu được tôi.

Tôi bị nhiễm trùng nặng vùng hàm mặt sau phẫu thuật bơm môi. Bác sĩ chuyên khoa bảo từ nhiễm trùng răng lợi tới nhiễm trùng huyết rồi tử vong chỉ là một cọng tóc.

Đôi môi khủng của tôi mon men vào trái tim luôn để ngỏ của chàng. Tôi buồn bã nhấm nháp nó. Rồi đôi môi tôi lò dò trở lại não bộ của chàng nơi tôi từng lén lút trú ngụ. Tôi hôn chàng vĩnh biệt. Tôi biết chàng sẽ chẳng còn nhớ tôi. Cũng như chàng đã quên khuấy các đối thủ của tôi một thời: nào là ả Tưởng Tượng, ả Ảo Giác, ả Hoang Tưởng, ả Giấc Mơ. Và cả mụ vợ Thực Tại.

Tôi buông hơi thở cuối cùng.

Chàng không biết tôi đã chết. Nhưng chàng không còn nói về tôi, người tình Ký Ức của chàng nữa.

Calgary, tháng 7, 2018

bài đã đăng của McAmmond Nguyen Thi Tu


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)