Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » TRƯA TỚI XẾ CHIỀU
Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

TRƯA TỚI XẾ CHIỀU


     
Tặng nhà văn Đặng Lê Xuyên, ở đâu đó trên mặt đất này. 


   
Có thể anh ta ưa Cioran ở chỗ nhà văn Đông Âu này cảm nhận về buổi trưa: Chỉ những ai cực kỳ yêu đời hoặc cực kỳ chán đời mới chịu được thời khắc giữa trưa. Anh ta mắc chứng mất ngủ, lại càng ưa Cioran với tình trạng nhà văn này cũng mất ngủ trầm trọng. Dù sao, khi buổi sáng hiển hiện, buổi sáng trời trong hay buổi sáng trời xám đục, bất kể một ngày thời tiết thế nào, anh ta cũng thấy vui vẻ lạ thường. “Buổi sáng hôm nay coi vậy mà thú vị,” anh ta luôn nói thế. Xe hủ tiếu mì ở tiệm ăn kia, anh ta nói “ngó cũng thiệt hay.” Hình trên kính lắp trên xe hủ tiếu mì này vẽ mấy cảnh diễn trong tuồng tích hát bộ. Anh ta kêu một tô mì, “Mì sợi lớn nghe!” giọng phấn khởi. Buổi sáng nào anh ta cũng ăn một tô mì sợi lớn mà không thấy ngán. “Mì sợi lớn, ngó đã thấy ngon,” anh ta nói vậy.
Buổi sáng hôm nay anh ta ăn xong tô mì sợi lớn, hút một hai điếu thuốc Bastos Xanh. Anh ta vừa hút thuốc vừa uống trà nóng tại xe hủ tiếu mì. Người vào ngồi cùng bàn, cái bàn dài giống bàn trong các trường học, có quen biết anh ta.
– Dạo này còn kèm trẻ không?
– Vẫn còn kèm trẻ chớ!
Trả lời xong, hình như anh ta mới nhớ ra rằng mình không còn kèm trẻ nữa. Cậu bé đã học hết quyển sách Tiếng Pháp Vỡ Lòng, gia đình ấy chỉ kêu anh ta dạy cậu bé mỗi quyển sách Tiếng Pháp Vỡ Lòng mà thôi. Anh ta vẫn còn tiền để tiêu xài các thứ.
– Tôi có biết chỗ này, có mấy đứa lận, muốn học tiếng Pháp, anh chịu dạy không?
– Chịu dạy chớ!
Trong lúc người quen biết anh ta vừa ăn tô hủ tiếu hải sản vừa nói chuyện, anh ta kêu thuốc lá: – Hai ngàn đồng Con Mèo!
Cô gái chạy bàn mang ra mấy điếu thuốc lá Jet.
– Hết thuốc Ca-ra-ven rồi, hút thuốc Jet này được không?
– Hút được chớ!
Cô gái chạy bàn cười cười, má lúm đồng tiền.
– Có nhiều người thích hút thuốc Jet hơn thuốc Ca-ra-ven.
Anh ta cũng cười cười nhưng không có má lúm đồng tiền.
– Cô nói đúng đó, nhiều người thích hút thuốc Jet hơn thuốc Cra-ven-na. Tên thuốc Con Mèo là Cra-ven-na, không phải Ca-ra-ven.
Cô gái chạy bàn không cười má lúm đồng tiền nữa, chỉ nói:
– Ca ra ven na niếc gì cũng một thứ.
Anh ta gật đầu:
– Cũng một thứ Con Mèo mà.
Người quen biết anh ta ăn xong tô hủ tiếu hải sản, anh ta mời hút thuốc. Người này lắc đầu:
– Tôi không hút thuốc gì ngoài thuốc Con Mèo.
Nói xong người này lấy ra ở túi áo bao thuốc Cra-ven-na có in hình con mèo, lấy một điếu rồi bỏ trở lại bao thuốc vào túi áo.
– Anh chịu dạy mấy đứa nhỏ học tiếng Pháp chớ?
– Chịu dạy chớ!
Người quen biết anh ta hút một hơi dài điếu thuốc Con Mèo.
– Bao giờ bắt đầu dạy được?
– Lúc nào bắt đầu dạy cũng được.
Anh ta châm điếu thuốc Jet vẫn cầm ở tay, vì người quen biết anh ta chỉ hút thuốc Con Mèo.
Anh ta đi bộ, lúc nào anh ta cũng đi bộ. Lúc này anh ta đã đi ra khỏi sân quán, nơi đặt cái xe hủ tiếu mì có những hình vẽ tuồng tích hát bộ. Anh ta hấp tấp hay lơ đãng sao đó, suýt va phải cô gái đang đi vào sân, chắc là để ăn hủ tiếu mì. Cô gái ngó anh ta, ngạc nhiên. Anh ta ngó cô gái, vẻ như anh ta thấy cô gái này quen quen. Cô gái gật đầu chào anh ta, giọng nhỏ nhẹ:
– Anh đi đâu mà vội quá vậy?
– Có vội vã gì đâu, đi lăng quăng đó mà.
– Anh có nuôi cá hả?
– Đâu có nuôi cá.
Đi trên vỉa hè rộng của con phố thẳng tắp, có thể lúc này là lúc anh ta nhớ ra cô gái ấy: cô gái ở cùng ngõ hẻm, cách nhà anh ta khoảng mươi căn. Cô gái thường tới mua gì đó ở tiệm tạp hóa liền sát quán cà-phê bình dân đối diện nhà anh ta. Anh ta nhớ chính xác những lúc ấy, vào đúng 3 giờ chiều, tức lúc xế chiều. Thời khắc này, một mình anh ta với ly cà-phê đá không bỏ đường, ông chủ quán ở trần ngái ngủ trên chiếc ghế bố, con mèo mang thai nằm im lìm dưới chân, quạt trần quay lờ đờ phía trên đầu, tiếng kêu rọt rẹt.
Buổi sáng, anh ta có chỗ uống cà-phê thích hợp. Có thể anh ta nghĩ vậy, một quán cà-phê, một chỗ ngồi thích hợp. Trên tường quán cà-phê treo bức tranh Thiếu Nữ Trên Hòn Đá Cũ*, họa sĩ đặt tên cho bức tranh như vậy. Anh ta ngó đăm đăm khuôn mặt, dáng ngồi của thiếu nữ trên hòn đá màu rêu ngả màu xám. Không gian sau lưng thiếu nữ trải dài tới chân trời xa thẳm. Một màu xanh lẫn giữa màu tím, anh ta có lúc nhắm mắt lại cùng hoài niệm mênh mông. Có thể anh ta cảm thấy một nỗi cô đơn khi nhìn ngắm bức tranh, dù sao anh ta cũng không ngớt nhìn ngắm bức tranh mỗi buổi sáng uống cà-phê ở quán này. Hẳn là anh ta cảm thấy bức tranh có một sức thu hút không thể chống lại được.
Cũng phỏng đoán mà thôi, là khi nhìn ngắm bức tranh, anh ta có cảm tưởng đã gặp một cô gái giống hệt thiếu nữ trong bức tranh; một niềm vui tràn ngập, anh ta nhận ra thiếu nữ đó chính là cô gái ở cùng ngõ hẻm nhà anh ta, cô gái anh ta vừa gặp ở tiệm có xe hủ tiếu mì, ngỡ anh ta đi mua lăng quăng cho cá.
Tiếng nói sau lưng anh ta:
– Ông bạn đừng làm đổ xe đạp của tôi đấy!
Một người trẻ tuổi hơn anh ta, xem chừng người này trẻ hơn anh ta tới chục tuổi, vào ngồi ở một bàn phía trong quán. Thân hình to lớn của người này che gần hết bức tranh Thiếu Nữ Trên Hòn Đá Cũ. Chiếc xe đạp của người này dựng ngay sau lưng anh ta, cái bàn anh ta đang ngồi uống cà-phê sát bên bậc thềm quán. Ở tư thế này, anh ta chỉ còn một cách là ít cử động, hoặc tốt hơn hết là ngồi bất động để không làm đổ chiếc xe đạp.
Anh ta cũng không còn nhìn ngắm được bức tranh trên tường quán, nơi người này đang ngồi ở bàn cà-phê chỗ đó. Anh ta cũng khó khăn xoay trở để nhìn ngó gì khác, ngoài ly cà-phê trên mặt bàn, cái muỗng có mấy con ruồi bu lại, cái bình trà đã vỡ nắp được đạy thế bằng cái nắp phin cà-phê méo mó. Cũng chẳng sao hết, có lẽ vậy, anh ta đã uống cạn ly cà-phê từ lúc nào, chỉ còn lại chút ít đá cục đang tan chảy dưới đáy ly. Anh ta uống thêm hai ly nhỏ nước trà rồi kêu trả tiền, nương thế đứng dậy một cách hết sức cẩn thận để không làm đổ chiếc xe đạp.
Anh ta đi bộ về nhà, đi qua vài mươi căn nhà phố, anh ta có vẻ chú ý để nhận biết địa điểm anh ta đã gặp cô gái ở cùng ngõ hẻm đi ăn hủ tiếu mì. Hẳn nhiên anh ta gặp cô gái ở đúng chỗ đó.
3 giờ, xế chiều mỗi ngày, anh ta lại ngồi một mình ở cái bàn ngoài cùng của quán cà-phê bình dân, đối diện nhà anh ta. Không thấy cô gái tới mua gì ở tiệm tạp hóa bên cạnh quán cà-phê bình dân suốt khoảng thời gian anh ta ngồi uống cà-phê, suốt cả tuần lễ và những ngày tiếp theo, suốt cả nỗi mong đợi mơ hồ của anh ta, chắc hẳn là như vậy.
—————————————-
*Một họa phẩm của họa sĩ Thái Tuấn

bài đã đăng của Nguyễn Đạt


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)