Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

PHIM ĐỘC LẬP, KINH PHÍ THẤP

Phân cảnh 1: Hai mùa hè, flashback

Malbuisson là một phố núi nhỏ xíu cách Paris 460km về phía đông chỉ cần đi thêm vài tiếng là đến Thụy Sĩ, diện tích 6.6km2, dân số lèo tèo chỉ hơn 700 người, toàn dân nhà giàu, đa phần từ các thành phố lớn muốn sắm thêm cơ dinh ở địa điểm ngon lành nhưng không xa chỗ đang thường trú, nơi họ có thể trượt tuyết trong các kỳ nghỉ đông hoặc bì bõm mùa hè ở cái hồ trong veo có tên Lac de Saint Point dài 7.2km rộng 800m.

Từ gare Lyon có thể lấy xe lửa TGV ngồi sật sừ chừng 3 tiếng là đến Frasne, xong lấy bus về Malbuisson mất thêm 30 phút. Lơ ngơ có khi tưởng đang ngồi xe đò trườn lên đèo Prenn. Lành lạnh buồn buồn giống Đà Lạt dễ sợ. Núi và núi, thỉnh thoảng mới thấy có nhà, thường khi là bò và bò. Bò đẹp, trắng có vá nâu trộn cà-phê sữa, mập khỏe, thong dong trên những bãi xanh thừa mứa cỏ và cỏ, chuông đeo ở cổ kêu lanh canh lanh canh như một dàn hợp xướng đơn điệu khoan thai trong thiên nhiên vắng lặng thanh bình. Mấy em này hẳn tu lâu năm thành chánh quả nên mới được đầu thai lên làm bò Malbuisson.

Nhà bằng gỗ diện tích hơn trăm mét vuông, cửa sổ cửa cái mở ra cho thấy toàn cảnh hồ và hồ. Phía bờ bên kia nhấp nhô những mái ngói đỏ, nghiêng bóng xuống làn nước xanh trong. Hai năm trước các lữ khách đã ở chỗ này nửa tháng, dẫn theo hai thằng nhỏ một đứa 4 tuổi một đứa hai tuổi. Chẳng biết đi đâu chơi nên nhân có người vừa giàu vừa tử tế cho mượn căn nhà bỏ không miền núi, nghe ham quá bèn dẫn trẻ con đi đổi gió. Còn nhỏ chút chéo đâu có biết gì, ai dẫn đi đâu thì đi. Do phần lớn các tư dinh đều có sân chơi trang bị đủ thứ cho trẻ con nên cả thị trấn chỉ có một cái cầu tuột với 2 cái xích đu ở kế bên tòa Đô Chính lúc nào cũng đóng cửa im ỉm. Ngoài ra thư viện tỉnh tuy có nhiều sách thiếu nhi nhưng mùa hè chỉ mở cửa 3 ngày một tuần, mỗi ngày 1 tiếng thì làm ăn gì được hỡi trời! Đến con nít mà còn phải ngẩn ngơ chưng hửng.

clip_image002

Lac de Saint Point, photongh

Nhà cách hồ năm phút đi bộ nhưng hè miền núi trời lạnh té đái nên bọn trẻ chỉ xuống vọc vọc; mới nhúng nhúng vài cái tay chân đã móp, môi mỏ tím rịm. Cũng bày đặt mang đồ ăn trải khăn trên cỏ làm picnic bờ hồ nhưng răng đánh bò cạp làm sao nhai. Ngày nào cũng bắt hai ông đi bộ từ bờ hồ ra tòa Đô Chính để chơi xích đu cầu tuột rồi sẵn tiện ghé qua siêu thị 8 à 8 mua rau cá thịt trứng về chế biến theo kiểu nửa tây nửa ta qua ngày. May, dạo ấy bỗng nhiên có đoàn xiệc lưu diễn đi ngang, lật đật lôi hai trẻ cuốc bộ mải miết ra ven thị trấn mới thấy lều bạt. Lạc đà lờ đờ, cọp lừ đừ, sư tử lãng đãng, khỉ lớ ngớ, nghệ sĩ tung hứng lúng túng rớt hoài, nhưng bắp rang thì ngon. Cũng đỡ. Khuya về phải xin quá giang xe khán giả lạ hoắc vốn cùng cảnh ngộ phải đưa con nhỏ đi xem xiệc vì nó đòi trèo trẹo. Xa quá lạnh quá con nít chịu không xiết. Tội ghê, vui đâu không thấy.

Rút kinh nghiệm lần này trở lại Malbuisson có kế hoạch cụ thể hơn. Hai thằng nhỏ bây giờ một thằng 6 tuổi một thằng 4 tuổi, chắc chắn không chịu nổi 2 tuần đi tới đi lui từ nhà ra xích đu cầu tuột thành ra rút ngắn chuyến đi còn lại một tuần thôi. Nghiên cứu địa hình, tham khảo dịch vụ du lịch thấy có tiết mục chải lông ngựa, săn sóc ngựa trước khi được cho lên cưỡi tản bộ vào rừng 13 euros một em, trèo cây đu dây 8 euros một em, đi tàu trên hồ khứ hồi từ đầu này đến đầu kia 1 tiếng đồng hồ 10 euros một người, trẻ con 8 euros, dưới 5 tuổi không tính tiền. Mấy mục này mới, hai năm trước chưa có. Malbuisson đang nhấp nhấp làm du lịch. Thôi thì chụp lấy cơ hội cho mấy nhỏ có kinh nghiệm và kỷ niệm mùa hè.

Chiều cuối cùng trước khi trả nhà, sau cơm tối 7g thấy còn nắng leo lẻo, bộ tứ lữ khách gồm hai nhi đồng, một trung niên một khú đế đi tà tà xuống bờ hồ xem mặt trời lặn. Mặt hồ phẳng như ủi, phả hơi lành lạnh trong nắng quái làm ngây ngất. Hai thằng nhỏ chạy lung tung rượt đuổi đám thiên nga đang ung dung rỉa lông trên bãi cỏ khiến chúng nháo nhào trườn xuống hồ làm mặt nước bỗng nhăn rúm như có bàn tay tàn nhẫn vò, vọc. Mặt trời chìm từ từ xuống nước để lại phía bên kia hồ một gam màu tím thẫm pha cam. Hai người lớn giơ điện thoại thông minh lên bấm lia lịa, cơ mà… nó ngu chết cha, đâu có đủ thông minh để nhốt vô bộ nhớ cái sự ngây ngất.

clip_image004

Lac de Saint Point, photongh

Ông bốn tuổi nhìn bao quát rồi phát biểu:

– Giống như nằm mơ!

Khú đế nói với trung niên:

– Chà, mẹ nó nghe chưa? Ông này văn vẻ tợn!

Trung niên hỏi ông bốn tuổi:

– Như nằm mơ là sao? Là đẹp như mơ?

Ông sáu tuổi diễn nghĩa:

– Là ác mộng đó. Tối đui đen thui mà. Nó ghét bóng tối lắm. Ai cũng vậy. Con cũng vậy.

À. Mơ hay mộng vốn có nhiều loại, dù ngồi hay nằm. Mộng lớn mộng con, mộng lành mộng dữ, mộng đẹp, mộng bình thường, mộng không thành, mộng mị, mộng du…Đại khái là kỳ nghỉ kết thúc, những gì còn lại trong tâm trí hai nhi đồng không phải là sự tĩnh lặng êm đềm của trời đất. Cái đẹp của người lớn có thể là ác mộng của trẻ con. Nơi này chỉ thích hợp với người cao tuổi. Ngó xung quanh thì biết. Toàn các cặp vợ chồng già sau nhiều năm chăm chỉ làm việc tích cóp, giàu có hoặc trung lưu, họ cần thỉnh thoảng tạm rời bỏ cuộc sống thị dân để về đây hưởng nhàn, ăn phó-mát Comté, tắm nắng bên bờ hồ mùa hè, thắp nến uống sâm-banh bên lò sưởi mùa đông. Trẻ con xong tiểu học phải sang thành phố lớn học tiếp trung học, không có sinh hoạt nhộn nhịp cho thanh thiếu niên. Lên đại học lại phải xa nhà thêm mấy trăm cây số.

Ở đậu nhà người ta mà mang theo con nít thật trần ai khoai củ. Cứ phải theo canh chừng hai ông sợ làm đổ bể đồ đạc trong nhà. Có gì mai mốt ai dám rủ rê nữa chứ? Trước khi trả nhà phải gây ấn tượng lẫn uy tín để còn có lần sau: hút bụi toàn phần, cuốn gọn drap giường bao gối cho vào giỏ đồ dơ, dẹp sạch tủ lạnh, xử đẹp các loại rác, chỉnh đốn bàn ghế tủ giường vật nào chỗ nấy, cúp hết hệ thống điện nước, kéo kín 5 tấm rèm, khóa cửa hai tua nhưng kiểm tới kiểm lui rốt cuộc ra đến sáu tua. Mình vừa xong hè đầu tháng 9 thì gia đình họ sẽ trở lại nghỉ đông giữa tháng 11. Tưởng tượng ngôi nhà gỗ đẹp như mơ với phần nội thất có gu được chăm chút tỉ mỉ từng chi tiết như một bản giao hưởng vàng cam và nâu đất, chỉ vì giàu có và tử tế mà tất cả bị lộn tùng phèo do người tạm cư mất trật tự, vô trách nhiệm, thiếu tự trọng và nhất là không biết trân quý thiện tâm của gia chủ.

Hành lý lỉnh kỉnh, lại đón bus đi Frasne để bắt kịp chuyến TGV một giờ ba mươi sáu phút. Lại sật sừ 3 tiếng về ga Lyon. Trẻ con mệt mà người lớn cũng oải. Bản chất thơ mộng, mẹ nó ngày xưa sau mỗi niên học thích trở lại Đà Lạt vào dịp hè. Giờ thì, vì lợi ích con em chúng ta, rất nên rút kinh nghiệm lần sau nghiên cứu kỹ, rinh kỳ nghỉ đến địa điểm khác tuy có tiếc hùi hụi phố núi thơ mộng và lòng tử tế của người giàu. Vậy đi. Mùa hè đã hết; về còn chuẩn bị cặp sách cho hai trẻ tuần sau tựu trường.

Phân cảnh 2: Cộng hưởng từ trường, slow-motion

Rút kinh nghiệm lần sau, nhưng liệu có lần sau không? Ai biết được. Chắc mấy ông bà bác sĩ biết. Sáng thứ hai đúng hẹn đi bus 61 đến Porte des Lilas rồi cuốc bộ một tí đến Maussins-Nollet để làm cái IRM. Hết hồn. Bước ra từ Phòng Hình Ảnh là nam tài tử Ed Harris, dĩ nhiên đội tóc giả chứ Harris thật thì sói sọi. Cũng cao tầm một thước bảy lăm, khung mặt xương xóc, hai bên má lom lỏm, môi trên mỏng, ổ mắt hoăm hoắm, quần jean xanh bạc màu, giày thể thao, áo blouse trắng. Tay phải giữ cánh cửa vừa mở, tay trái làm động tác mời vào, trang trọng như tiếp khách VIP. Khách được hướng dẫn vào một phòng nhỏ để trút bỏ phần dưới trang phục kể cả nội y, xong bước ra trong bộ dạng bán khỏa thân đứng sừng sựng ngó sững chuyên viên kỹ thuật qua hình ảnh Ed Harris trong phim The Rock. Phân cảnh này nếu lia ống kính trong cự ly 4m, lấy góc tranh tối tranh sáng từ đèn huỳnh quang với dimmer điều chỉnh, có thể sẽ là khung hình ấn tượng cho một phim tình cảm nóng bỏng ngang trái mang hơi hướm khoa học viễn tưởng. Ông ta mời khách leo lên nằm trên cái giường dài thòn hẹp tó, cài headphone vào tai, đắp lên bụng một thiết bị mềm và lạnh, yêu cầu đặt tay lên ngực theo kiểu thánh tử đạo ôm thập tự, xong tuyên bố xuất phát. Cảnh này đã quen nhìn thấy trong các phim Mỹ, nhưng khách quyết định nhắm tịt mắt lại trong lúc chiếc giường được đẩy vào hầm theo hướng chân đi trước đầu theo sau, không phải vì sợ mà vì muốn tập trung để suy nghĩ. Suy nghĩ xem trong tình thế chui vô hầm tối loại khoa học viễn tưởng, liệu khả năng suy nghĩ có ngưng hoạt động do tác dụng của cộng hưởng từ trường.

Xem nào. Vụ này được dàn dựng kỹ ghê luôn. Theo đề nghị của Cơ Sở Hình Ảnh Y Khoa, trước khi chụp IRM, khách phải uống Xyzall trong 3 ngày, mỗi ngày một viên, thêm viên thứ tư uống 1 giờ trước khi chụp; Ducolax 10mg 3 giờ trước, Spasfon Lyoc nửa giờ trước; ngoài ra còn phải chuẩn bị một ống tiêm đã bơm sẵn Gadovist phòng khi hữu sự, kèm theo là những khai báo chi tiết về hiện trạng sức khỏe liên quan đến dị ứng, hen suyễn, tiểu đường, thai nghén. Toàn bộ tiến trình được tính giá 170.50 euros vị chi tương đương bao nhiêu đồng Việt Nam theo thời giá? Đâu có thường xuyên theo dõi tỉ giá ngoại tệ đâu mà biết chính xác, nhưng đại khái chắc khoảng hơn bốn triệu, bằng học phí thu được từ 8 tiết dạy đàn.

Tính nhẩm nhanh vậy giờ biết làm gì tiếp theo? Đọc kinh đi. Chiêu này làm hoài mỗi khi khó ngủ, tuy là người ngoại đạo. Nhớ bài thơ có Chúa dạo cuối thập niên 50 của thế kỷ trước – Hoa trắng thôi cài trên áo tím của Kiên Giang Hà Huy Hà:

Lạy Chúa! Con là người ngoại đạo

Nhưng tin có Chúa ngự trên Trời

Trong lòng con, giữa màu hoa trắng

Cứu rỗi linh hồn con Chúa ơi…

Bắt đầu bằng kinh Kính Mừng….cầu cho chúng con là kẻ có tội, khi này và trong giờ lâm tử…; tiếp theo kinh Lạy Cha…xin cha cho chúng con lương thực hàng ngàylạy chớ để chúng con sa chước cám dỗ nhưng cứu chúng con khỏi mọi sự dữ; rồi kinh Sáng Danh…như đã có trước vô cùng, và bây giờ, và hằng có, và đời đời chẳng cùng…. Những cụm từ thật đáng để chiêm nghiệm mỗi lần đọc trước khi lịm.

Khi này mình có tội gì? Tội hay suy nghĩ bậy bạ nhưng sẽ được tha thứ trong giờ lâm tử, vậy cứ việc phạm tội suy nghĩ bậy bạ. Chước cám dỗ thì, haizzz…, dạo này bão hòa với quần áo giỏ xách giày dép, mua cái chi cũng giới hạn độ bền sợ qua đời bỏ lại cho người khác xài, uổng. Lương thực hàng ngày đầy đủ nhưng chẳng thấy thèm thứ chi đặc biệt, chỉ khoái món nào nong nóng, có ớt. Nhục dục thì đã bị xơ hóa. Sắc dục có vẻ còn trào xịt; cứ thấy Antonio Banderas hay Xavier Bardem xuất hiện trên màn hình là lăn tăn bồi hồi, có khi hổn hển. Cơ thể rệu rã theo thời gian và tuổi tác hẳn phải coi là sự dữ, nhưng làm sao chữa? Bác sĩ chữa hay Trời cứu? Sinh, lão, bệnh, tử – những khổ nạn này đã có trước vô cùng, và bây giờ, và hằng có và đời đời chẳng cùng….

Đường hầm khoa học viễn tưởng náo động loại âm thanh của trò chơi điện tử, thảo nào quý khách được gắn cho cái headphone. Ồn ào kiểu này thật khó ngủ. Khác với kinh nghiệm từ lần làm IRM ở quê nhà, cứ nhào vô là chụp theo đề nghị của bác sĩ điều trị, chẳng cần thuốc men chuẩn bị chi cả; cũng cài cho tai nghe nhưng phải thưởng thức trọn vẹn Đàm Vĩnh Hưng đến choáng váng trong tư thế bất động tuyệt vọng hết đường thoát.

Tua đi tua lại nhiều lần ba loại kinh nhưng vẫn tỉnh như sáo. Chưa kịp lịm thì cảm nhận giường nhúc nhích, di chuyển theo hướng đầu ra trước chân theo sau. Chợt nghe Ed Harris dõng dạc:

– Xong rồi!

Bán khỏa thân lục đục trèo xuống; do nằm im hơi lâu nên bước chân có phần tập tễnh, tiến từ từ về phía phòng thay đồ. Khách được hướng dẫn tái vận y trang toàn phần trước khi ra phòng chờ ngồi đợi kết quả. Giờ mới để ý thấy Ed Harris có dáng đi xấu quá; hai cánh tay lỏng khỏng luỳnh khuỳnh đánh tới đánh lui một quãng com-pa quệt dài đến cả thước.

Ngồi không làm gì một hồi chợt nhớ hôm ghé qua nhà thờ Saint Point ở Malbuisson, nhi đồng sáu tuổi khăng khăng đòi vô xem cái nghĩa địa nhỏ bên hông nhà thờ, thắc mắc vì sao người ta chết và sau khi chết thì đi về đâu, khi mẹ trở thành bà thì bà còn đó không.

– Cháu nghe đây: con nít sẽ trở thành người lớn, già đi rồi chết, giống như cái máy dùng lâu ngày, hư, hết hoạt động. Bởi vậy mới gọi là… chết máy, hoặc…đứt bóng, hết phim. Ai cũng vậy. Chết là hết, vì được thiêu hay chôn đều trở thành cát bụi, có ích lợi cho thiên nhiên. Vì ai cũng vậy nên không có gì phải buồn hay tiếc khi mất một người thân. Có buồn tiếc từ từ cũng hết, để còn tiếp tục sống bình thường trong cái mất. Nhưng không sao cả, mất cái này sẽ có cái khác. Các bà mẹ sẽ trở thành bà trong khi những người đàn bà khác trở thành mẹ của con cái họ.

Giải thích hơi lòng vòng phức tạp tuy đã nỗ lực đưa ra một vài thí dụ gợi hình; thằng nhỏ đứng giương mắt thao láo chăm chú lắng nghe, ra chiều suy nghĩ rất lung. Giờ ngẫm lại thấy có vài điều rất muốn nói thêm với nó: những người nằm đó, giống như mấy con bò sữa nhìn thấy trên đường đi bus từ Frasne, chắc chắn đã tu chín kiếp mới được chôn trong nghĩa địa này. Trên sườn đồi xanh mướt bên kia thung lũng có những ngôi nhà thấp thoáng, an bình giữa hoa cỏ phơ phất gió, đẹp quá trời phải không? Xung quanh tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng có tiếng chuông nhà thờ vang lên, thanh và thoát. Chết như vậy còn sướng gấp một ngàn lần sống. Mà thôi, đồ con nít con nôi còn hôi bọ chét… Ngồi chờ kết quả tâm lý hoang mang nên hay suy nghĩ lang bang. Sao không nghĩ rằng phúc ba mươi đời hoặc tu lâu năm như bò sữa Malbuisson mới được đứng sát bên hậu duệ, úm bàn tay nhỏ xíu non xèo của nó trong lòng tay mình rồi cùng triết lý về sự sống và cái chết trước cảnh chiều mênh mông.

Khoảng ba mươi phút sau, nữ tài tử Jamie Lee Curtis tóc tém trong phim Blue Steel bước ra từ Phòng Thẩm Định Hình Ảnh, tay cầm một phong bì lớn, ra dấu cho khách rời ghế ngồi đến cạnh chỗ mình đang đứng, ánh nhìn nghiêm nghị, giọng hạ thấp tối đa gần như thì thầm, đúng tinh thần bảo mật y khoa:

– Có một vấn đề nhỏ…Bác sĩ điều trị sẽ quyết định, không phải chúng tôi.


Trần Thị NgH

Les Pyrénées, 09.2017

bài đã đăng của Trần Thị NgH


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)