Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

điếu khúc

(viết từ nỗi buồn của Thụy)

Họ đang ở đầu mùa xuân
Những người con trai như những thân mộc buồn ngấm ngầm
Những người con gái là cánh hoa đen
nhụy trắng
tiết ra những dòng mật trong như nước mắt.

Họ cùng nhìn vào nguồn nơi mình đã hình thành
bây giờ là tro đất
Từ nay trên môi không còn nữa một từ thân yêu để gọi
Người mang danh xưng duy nhất ấy đã đi xa
xếp lại những mòn mỏi
của một cây khô im hơi
gần một thế kỷ rồi

Vào lúc hai giờ sáng một ngày cuối tháng ba
tôi thấy một người mang một cái tên rất Quý từ một thời rất cổ
một gốc gác thời Lê
người đi về phía cuối đường
ngả vào tấm bia bằng phẳng
khắc xuống thời gian

1912 – 2009

bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)