Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn Email bài này

Một vụ giết người và một vụ bắt cóc

0 bình luận ♦ 11.06.2018

1.

– Một đoạn văn đẹp, tao cần một đoạn văn đẹp.
Tên cướp đã đi vào quán từ lúc nào chẳng ai hay, cắm phập con dao xuống mặt quầy bar. Tôi đang pha chế, giật bắn người, làm rơi ngay cái ly xuống chân, run lẩy bẩy:
– Dạ, ở…ở…đây, chỉ có r..ư..ợ…u thôi ạ.
Tên cướp chồm hẳn người lên mặt quầy, túm lấy cổ áo tôi, kéo lại gần, rút ra một khẩu súng dí vào thái dương tôi và gằn giọng:
– Mày có tin là nếu tao bấm một nhát não mày sẽ phọt ra thơ không?
Quán rượu khuya vắng khách, chỉ còn mấy cặp trai gái đang ngồi lúi húi trong góc tối hôn hít nhau, bấy giờ mới tỉnh ra bởi tên cướp đang quát tháo ầm ĩ:
– Tất cả chúng bay ở đây, ai có một văn đẹp nôn ra mau, không có thì viết ngay lập tức, tao có 30 phút, đứa nào không xong thì ăn đạn. Thằng kia cất đi, tao không cần tiền, tao cũng không cần vàng, ném cái Iphone của mày đi. Cô kia nói gì, thơ hả, được, chép mang ra đây. Không có giấy bút à? Chủ quán, phục vụ giấy bút.
(Mà tôi biết kiếm giấy bút ra đâu bây giờ).
Rồi hắn lại oang oang chõ ra phía cửa:
– Mấy thằng hiệp sĩ đường phố ngoài kia, không có việc gì cho chúng mày ở đây đâu, còn nếu muốn ăn đạn thì cứ bước vào.
Cô gái điếm trong góc phòng nhìn vào mặt anh quan tham bóng nhẫy, mở to đôi mắt bồ câu tròn xoe và lấp lánh, thì thầm, "Anh có thích đọc thơ không?"
(Xã hội ngày càng trở nên hỗn loạn, chẳng biết thế nào mà lần).
Tôi lập cập định rút cái điện thoại ra, nhưng sợ hắn ta hiểu nhầm nên phải nói trước:
– Tôi có một ….bức …ảnh …đẹp.
Hắn trừng mắt dí súng vào trán tôi:
– Mày có hiểu thế nào là một đoạn văn đẹp không. Tao cần một đoạn văn đẹp, tao cần một vẻ đẹp ngôn từ.
– Nhưng…. nhưng vấn đề là…tôi không biết thế nào là một đoạn văn…
"Đoàng ! "

2.

Đời thật lắm kẻ bệnh hoạn. Hôm qua, tôi vừa bị bắt cóc, nhưng kẻ bắt cóc không thèm hiếp dâm tôi, mà đẩy tôi vào một căn phòng, dí súng vào đầu và bắt tôi viết văn.

Tôi biết tên này có thể có liên quan tới vụ sát hại chủ một quán bar vì đòi một đoạn văn đẹp hôm trước, nên đã thủ sẵn cho mình một ít văn chương trong người làm vốn. Tưởng gì, cho xin điếu thuốc, tôi khinh khỉnh ngồi xuống và cầm bút viết.

Một khoảng thời gian lâu sau đó, tôi cũng không biết chính xác là bao lâu, sau khi đưa cho hắn đọc, tôi bị ăn một cái tát vêu cả mõm.

– Tao không cần một đoạn văn đẹp. Mày nghe rõ chưa. Hiện thực đang ngồn ngộn ngoài kia mà mày viết những thứ dớ dẩn thế này à. Tao cần một-cái-gì-đó-thực-sự-là-văn-chương.

Bị ăn tát, tôi sợ co rúm cả lại. Im ỉm, run rẩy, ngồi viết. Hắn nói:
– Mày về đi, tao cho mày tự do để viết, một thời gian sau tao sẽ tìm lại mày, nhớ là, mày không thể nào trốn được khỏi gầm trời này.


bài đã đăng của Sơn Ca


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)