Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » NGƯỜI KHÁCH ĐÊM KHUYA
Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

NGƯỜI KHÁCH ĐÊM KHUYA


Tặng Vũ Thành Sơn


Anh ta xuống xe đò, đặt chân trên hè phố Thị Trấn Sương Mù hồi khuya. Anh ta nhìn quanh, tìm kiếm một quán cà-phê: một quán cà-phê mở sớm, một quán cà-phê mở thâu đêm?
Không một quán cà-phê nào mở cửa. Đèn đường phố Thị Trấn Sương Mù sáng nhòa bầu trời đêm.
– Anh đi chuyến xe đò khởi hành lúc mười hai giờ khuya, tới Thị Trấn Sương Mù khoảng bốn giờ bốn rưỡi sáng. Anh điện thoại cho em ngay nhé, điện thoại cho em ngay khi anh bước xuống xe…
Người phụ nữ ở Thị Trấn Sương Mù đã gọi điện thoại nói vậy, lúc anh ta còn ở thành phố.
Anh ta bước xuống xe đò có lẽ đã nửa tiếng đồng hồ, anh ta không hề kéo tay áo ấm lên để xem giờ giấc. Chiếc áo ấm anh ta vận không dày lắm, tay áo phủ kín chiếc đồng hồ. Có thể anh ta không muốn thức giấc người phụ nữ vào giờ khuya khoắt; có thể anh ta quên rằng người phụ nữ ấy vẫn thức giấc rất sớm.
– Anh thức giấc còn sớm hơn em hả? Vậy anh tới quán Thu Xưa, cùng tưới cây với em!
Anh ta chưa từng tới quán Thu Xưa một buổi tinh sương nào, dù anh ta dậy sớm hơn tất cả mọi người, dĩ nhiên ngoại trừ những người không hề ngủ; và dù anh ta ưa thích cùng người phụ nữ tưới cây cỏ, hoa lá trong sân vườn vẫn giữ vẻ hoang sơ của quán Thu Xưa, ngôi quán anh ta từng nói rất giống đền đài phế tích.
Anh ta đã nói với người phụ nữ từ lúc anh ta lấy vé đi chuyến xe đêm:
– Em đừng đón anh, cũng đừng bận tâm gì nhé. Anh sẽ gặp em sau.
Bây giờ anh ta đứng trơ vơ giữa lòng thị trấn. Bầu trời nhòa lẫn ánh đèn điện sáng bệch. Anh ta thọc tay túi quần, cả hai túi dọc lẫn hai túi sau, tìm cái điện thoại. Hẳn là anh ta đã bỏ quên cái điện thoại ở đâu đó. Có thể anh ta bỏ quên cái điện thoại khi còn ở thành phố, tại quán cà-phê bên cạnh bến đỗ, nơi anh ta mua vé xe. Lúc đó anh ta nghe điện thoại người phụ nữ gọi; anh ta nghe xong, rồi thuận tay đặt cái điện thoại xuống mặt bàn, có thể như vậy.
Anh ta nhìn bầu trời nhòa nhạt ánh đèn điện sáng bệch, vẻ mặt anh ta ngơ ngẩn hồi lâu. Người phụ nữ có thể đã bấm số điện thoại gọi anh ta; cái điện thoại của anh ta có thể đã reo lên; có thể cái điện thoại của anh ta im bặt, vì có thể người nào đó đã nhặt được cái điện thoại, không bắt máy.
*
Người phụ nữ đang chạy xe gắn máy đi tìm anh ta, tin tưởng sẽ gặp anh ta ở chỗ này hay chỗ khác của Thị Trấn Sương Mù, có thể như vậy. Anh ta đi bộ trên đường khuya vắng, lâu lâu anh ta dừng nghỉ một lát hay lâu hơn chút ít, lại tiếp tục đi tới phía trước mặt, có khi rẽ ngang, phía bên phải hoặc phía bên trái.
Những chiếc xe vận tải hàng hóa và xe khách vẫn liên tục chạy nhanh trên quốc lộ xuyên qua Thị Trấn Sương Mù; thảng hoặc có xe dừng lại không lâu trên khoảng quốc lộ cũng là đường phố chính của thị trấn. Có thể anh ta cho rằng, duy nhất người phụ nữ ấy, chạy xe gắn máy trên những con đường lòng vòng lên xuống quanh quất Thị Trấn Sương Mù, vào giờ khuya khoắt như lúc này.
Anh ta đi bộ, hẳn thấy thênh thang nhẹ nhàng vì chỉ mang theo cái túi nhỏ gọn đựng vài quyển sách anh ta sẽ tặng người phụ nữ. Cái túi đựng hai chai rượu vang, còn lại một chai khi người bạn thân của anh ta, thi sĩ H.T., tặng anh ta, sau lần người bạn đi du lịch nước ngoài trở về. Anh ta giữ nguyên chai rượu vang ấy, đặt trong tủ sách có cửa lùa bằng kính. Anh ta có thể ngó cái nhãn hiệu Poet’Corner trên chai rượu vang bất cứ lúc nào anh ta muốn ngó. Bây giờ cái túi và chai rượu vang kia là kỷ niệm của người bạn thi sĩ đã định cư nhiều năm ở hải ngoại. Hẳn nhiên anh ta ưa thích cái túi đựng rượu vang ấy, nó giống y hệt cái túi anh ta từng có; anh ta đã lấy cái túi anh ta từng có, đựng mấy quyển sách tặng người phụ nữ từ lâu lắm rồi.
Anh ta ngồi xuống ghế đá bên ngoài một căn nhà phố cửa đóng kín. Bên trong căn nhà tối đen. Anh ta châm điếu thuốc, hẳn nhiên anh ta khoan khoái với điếu thuốc, cũng có thể không phải như vậy.
Anh ta nhìn lên những chùm lá phía trên đầu; một cây tươi tốt vươn lên cao, nhánh cành tỏa rộng trước căn nhà phố cửa đóng kín, trùm phủ phía trên chiếc ghế đá ngoài hiên căn nhà phố, anh ta đang ngồi hút thuốc.
Đêm, thời gian của lá cây hoa cỏ chìm trong giấc ngủ.
Đợi khách nửa đêm cây ngát thức*, người thi sĩ viết dòng thơ này, bạn vong niên của anh ta, bây giờ hẳn nhiên ở cõi tuyệt mù. Có thể anh ta chợt nhớ người bạn vong niên ấy, dưới chùm lá cây phía trên chiếc ghế đá, ngoài hiên căn nhà phố kín cửa.
Có thể anh ta tự hỏi: cõi tuyệt mù ở nơi đâu? Cõi tuyệt mù ở bên kia thế giới này?
Người bạn vong niên có bài thơ nhan đề Mais désespérément. Anh ta từng nhắn tin qua điện thoại tới nhà văn nữ NgH, bạn tâm giao một thời, một thời vĩnh viễn của người thi sĩ, bạn vong niên của anh ta: “Chị sẽ dịch ra sao, nhan đề này?” Chị NgH đang uống bia với bằng hữu lúc anh ta nhắn tin qua điện thoại, chị nhắn tin trả lời: “Mais désespérément, dịch là Nhưng… tiêu rồi!
Sau đó một buổi, chị uống trà một mình, nghĩ nên dịch lại; chị nhắn tin cho anh ta: “Mais désespérément – Tuyệt mù khúc.”
*
Đèn đường phố Thị Trấn Sương Mù đã tắt. Anh ta ngồi ở bàn phía ngoài của một quán cà-phê vừa mở cửa. Anh ta uống cà-phê, và ngóng đợi người phụ nữ ấy, hẳn thế. Anh ta có thể tới bưu điện, hay một điểm dịch vụ điện thoại nào đấy trong thị trấn, gọi điện thoại cho người phụ nữ; nhưng anh ta không nhớ, có lẽ là như vậy, anh ta không nhớ được số điện thoại của bất cứ người nào, kể cả số điện thoại của anh ta.
Anh ta không thể tới nơi người phụ nữ làm việc, quán Thu Xưa, sau một tai nạn khủng khiếp. Sau tai nạn khủng khiếp ấy, anh ta phải điện thoại hẹn gặp người phụ nữ ở một nơi nào khác.
Chiếc xe vận tải nhỏ dừng đột ngột trước quán cà-phê anh ta đang ngồi. Chàng trai mở cửa xe nhảy xuống nền đất, có thể nghe được sức nặng cường tráng của chàng trai. Chàng trai bước vào quán, nói lớn:
– Cho một bao thuốc ba số bà chủ ơi!
Anh ta bắt gặp cái túi ở trước ngực chàng trai, cái túi của anh ta, đựng mấy quyển sách tặng người phụ nữ; anh ta không thể nhầm lẫn cái túi, có lẽ là cái túi có một không hai ấy, dĩ nhiên ngoại trừ cái túi đựng chai rượu vang của thi sĩ H.T. tặng anh ta.
Anh ta vội nói với chàng trai:
– Có phải anh là người nhà của cô Th. ở quán Thu Xưa?
Không biết chàng trai có ngó sơ hay nhìn kỹ anh ta, tiếng nói chàng trai vẩn đục, như thể có lẫn bụi đất trong âm giọng:
– Tui không hề biết Thu Xưa Thu Nay gì đâu, cha nội!
Chàng trai có lẽ đã nhận bao thuốc lá ba số, đi nhanh ra khỏi quán, nhảy lên xe vận tải nhỏ. Một lần nữa, có thể nghe được sức nặng cường tráng của chàng trai. Chiếc xe vận tải nhỏ lao vút đi, bỏ lại đám khói mù mịt.
Có thể lúc này, hơn bất cứ lúc nào, anh ta ngồi bải hoải, ngồi vô vọng, ngồi trong trạng thái chới với ở cõi tuyệt mù.


————————
* Thơ Thanh Tâm Tuyền

bài đã đăng của Nguyễn Đạt


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)