Trang chính » Chụp và Chép, Email bài này

CÁI LU NƯỚC

 

lu nuoc 1

Những năm sáu mươi, có một người thợ may từ thị xã ra mở quán may đầu làng, bên quốc lộ, gần sông Thạch Hãn, nơi tôi đi học thỉnh thoảng ghé qua. Trước hiên tranh rợp mát, cũng như nhiều quán dọc đường số Một thời ấy, có chiếc lu sành lớn màu đỏ nâu, hứng đầy nước mưa, dành cho khách đi đường. Cái gáo dừa gác ngang gọn gàng, trên mặt nước đôi khi có vài ngọn lá chuối xanh, đôi khi có trái chanh. Tôi tha hồ múc uống khi trời trưa nắng gắt phải đi qua bãi cát về nhà.

Quán may dựng lên được một năm thì có tin đồn về làng. Thì ra ông thợ chủ quán là người của Xịa, trong thời kỳ kháng chiến làm cán bộ của mặt trận Việt Minh, trốn về thành, mang theo nhiều ký lô vàng, quyên được trong thời kỳ tuần lễ vàng đâu đó, rồi thời Đệ nhất Cộng hòa thì làm mật vụ chuyên đàn áp bà con Phật tử. Mọi người nhìn ông ta nghi ngờ và khinh miệt. Tuy tin đồn ấy hư thực ra sao không ai biết, từ đó bọn trẻ chúng tôi bị cấm tiệt không được bén mảng tới cái quán ấy nữa. Trong những dịp như ngày tết, ngày tựu trường, bọn trẻ được sắm quần áo mới, thời đó mua vải để thợ đo kích cỡ rồi cắt chứ không mua đồ may sẵn như bây giờ, nhưng các bà mẹ không bén mảng đến quán ông ta nữa. Cuối cùng quán may ế ẩm, không sống được, người chủ phải đóng cửa, dời đi nơi khác, bán cái quán ấy cùng với bàn ghế đồ đạc tất nhiên phải bán với giá rẻ mạt cho một người thợ may khác.

Người thợ may mới này làm chủ quán kiêm luôn nghề đánh bạc lậu. Đêm đêm thắp đèn mở sòng bài tới sáng. Một hôm thắng được canh bạc lớn, hứng chí, rượu vào, ông ta buột miệng khoe rằng những chuyện đồn đãi ấy thực ra là do ông ta phao tin để cạnh tranh với người chủ quán cũ. Sau này, chiến tranh liên miên, cái quán bị đốt cháy nhiều lần, rồi dân làng di tản hết, không còn ai nhắc đến nó nữa. Sau ngày hòa bình lập lại, có lần tôi về ngang qua chốn cũ, để ý tìm dấu vết nhưng không thấy, mãi cho đến khi quay ra xe đang đỗ trên đường mới thoáng nhìn thấy cái lu nước. Nền nhà đã cháy đen, đất đã cứng lại như gạch nung lửa. Giữa tiếng dế kêu rả rích, cỏ lau trắng xóa ngang đầu, cái lu đựng nước mưa màu đỏ nâu vẫn còn đứng đó, tuy mẻ mất một miếng lớn. Tôi cúi xuống, thành lu bám đầy rêu, trong đáy có một lớp nước mỏng phơ phất mây trời, vài viên sỏi miếng ngói, con ếch nhỏ. Trên nền đất, quanh cái lu, lờ mờ có những vết chân của người thợ may cũ, bạn càng nhìn thì chúng càng ra hiện rõ lắm, nhưng không ai chịu nhìn vì không để ý.

Nguyễn Đức Tùng

bài đã đăng của Nguyễn Đức Tùng


2 bình luận »

  • Trần Thị NgH viết:

    Trời! Một cái lu “tác động” lên cả tim lẫn óc!!!!!
    Vừa lăn tăn, vừa choáng váng.

  • Nguyễn Đức Tùng viết:

    Cám ơn nhà văn Trần Thị NgH. Đọc văn chị từ hồi trên ghế nhà trường. Nay thấy chị vẫn còn viết, thật vui. Kính chúc chị khỏe, viết đều, hay.
    NĐT

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)