Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

MAGIC KOREA A45

Trần Thị NgH

clip_image002

Đang nằm thẳng cẳng trên ghế bố tre có cả chỗ gác chân để xem một phim bạo lực giết người đẫm máu của FOXlife thì chán quá, Tich mò kiếm cái remote chuyển sang kênh khác, loay hoay sao mà lạc vô kênh bán hàng của SCTV(*). Trên màn hình là hai chuyên viên quảng cáo trẻ măng, một nam một nữ, cái miệng dẻo quẹo thay phiên nhau huyên thuyên về chức năng của quạt hơi lạnh điều hòa không khí: Magic Korea A45! Đầu tư thấp hiệu quả cao, tiết kiệm điện năng bảo vệ môi trường sống, lọc không khí bằng ion âm giúp làm sạch bụi bẩn, khử mùi hiệu quả cho gia đình bạn; chỉ cần đổ nước vào là giảm nhiệt độ từ 4 đến 5 độ C bằng cách tạo độ lạnh, tăng cường bằng đá viên hoặc đá khô tặng kèm sản phẩm; với 3 tốc độ gió cực mát: mạnh, trung bình và nhẹ, hướng gió tỏa rộng và khắp nơi, có thể tỏa liên tục từ trái qua phải và điều chỉnh hướng gió theo chiều cài đặt, dễ dàng vệ sinh tháo lắp, sức gió 3000m3/giờ, phù hợp với phòng có diện tích 20-30m2, kích thước 340mm X 335mm X 720mm, trọng lượng 5kg, có 4 bánh xe xoay 360 độ dễ di chuyển khi muốn thay đổi vị trí, dung tích bình nước 6 lít có thể hoạt động trong 10 tiếng, bảo hành 12 tháng, bảo trì trọn đời, giá gốc hai triệu hai trăm chín chục, giảm còn một triệu chín trăm chín mươi chín, nay khuyến mại đặc biệt còn một triệu năm trăm chín mươi chín có tặng thêm 10 cây muỗng cà-phê cán dài inox và một hộp cơm điện làm nóng đa năng. Bạn còn hoang mang gì nữa mà không liên hệ ngay hotline 190080…? Ai có muốn chép lại đọc chơi phải chấm phết đàng hoàng không thôi đứt hơi đột tử. May là hai bạn trẻ đang chạy tiếp sức, phụ trách mỗi người một đoạn. Đứng nói tía lia trước ống kính truyền hình với thời lượng đã được lập trình, không biết thù lao bao nhiêu cho mỗi sản phẩm. Tich thở dài đánh thượt, ây da…sinh nghề tử nghiệp như chơi!

Mùa này Sài Gòn nóng muốn chết. Nhưng mua cái máy lạnh Toshiba 2 ngựa tốn mất mười mấy triệu, lại phải buộc lòng để cho thợ đục tường khoét vách luồn dây lục đục hai cục nóng-lạnh mà chưa chắc chủ nhà thuê đã cho phép, mỗi tháng trả thêm tiền điện có khi gấp 4 lần số KW tiêu thụ hàng tháng. Rồi mùa mưa tới, máy điều hòa được cho nghỉ dưỡng. Chùng chình ít lâu phải vời chuyên gia đến làm vệ sinh, bơm gas. Gặp người quen tử tế không nói làm gì, rước đặc phái viên điện lạnh không rõ nhân thân có khi bị nó xiết cổ đâm họng chiếm đoạt laptop, iphone, xe gắn máy, sẵn đó lục túi lấy luôn mấy chục ngàn uống cà-phê đá cho tiện việc sổ sách. An toàn lẫn giản đơn là chi chưa đến một triệu sáu cho Magic Korea A45, tính tới tính lui chỉ sem sém 90 đô Úc, 70 đô Mỹ, 50 Euro – đổi ra ngoại tệ cho có vẻ rẻ đi, lại còn được cam đoan bảo hành 12 tháng, bảo trì trọn đời vậy bạn còn hoang mang gì nữa mà không…

Hàng được giao đúng 5 giờ chiều thứ bảy. Cơm tối xong Tich bỏ chương trình TV thường khi vẫn xem, sinh hoạt tinh thần gần như duy nhất của anh. Thực ra chẳng phải do nhu cầu bức thiết hay quyết tâm chờ đón tiết mục đặc biệt ưa thích mỗi ngày, chỉ là bật lên cho có bạn, để đấy rồi nằm lơ tơ mơ trên ghế bố, chốc chốc lịm dăm bảy phút – oái oăm đúng lúc câu chuyện lên đến cao trào, để rồi sau đó bừng dậy ngẩn ngơ không biết vì sao mà lại như thế; có khi một trong số các nhân vật biến đi đâu mất, kết thúc vai diễn của mình một cách tức tưởi, e rằng tiền cát-sê tính ra chẳng được bao nhiêu. Y như có hẹn với người quen, nghi lễ này được lập lại mỗi tối đến khoảng 10 giờ rưỡi hoặc 11 giờ thì Tich tắt TV đi ngủ. Phim nào cũng loang lổ; khi phim được chiếu lại vào một hôm khác, anh sẽ lắp ráp thêm đầu hoặc đuôi. Tuần trước bất ngờ xem được trên kênh HBO vài phút cuối của phim Primo xuất xưởng 2007 do Richard Wilson đạo diễn, với Antony Sher trong vai Levi – người tù sống sót từ trại tập trung Auschwitz, tác giả tập hồi ký Se questo è un uomo/If this is a man, anh tâm niệm tối thứ bảy phim được chiếu lại sẽ canh giờ để xem trọn cả đầu lẫn đuôi. Giờ thì, với Magic Korea A45, Primo hãy đợi đấy.

Tich quỳ gối trên sàn nhà, lật nghiêng cái quạt để bắt vít bốn bánh xe 360 độ. Đẩy tới đẩy lui thử vài vòng thấy hài lòng, anh bắt đầu lúi húi đổ cho đủ 6 lít nước vào hộp nhựa phía sau quạt. Do trước đó đã cho hai viên đá khô vào ngăn freezer theo chỉ dẫn đính kèm, anh phải múc bớt nước ra để thả đá vào mà không làm cho nước tràn. Mới 8 giờ rưỡi tối nhưng anh nôn nóng bật quạt lên, chọn tốc độ gió trung bình, điều chỉnh hướng gió rồi ấn nút cool. Tắt hết đèn xong anh ngã ngửa ra giường, chân duỗi thẳng, mười ngón tay đan khít úp lên ngực, hai ngón cái nhịp nhịp lên xương ức, cánh tay ép sát be sườn, cùi chỏ tì lên nệm, mắt nhắm tịt, cánh mũi phình. Anh hít vô thật sâu đoạn chầm chậm thở ra. Tư thế thư giãn, tâm lý sẵn sàng hưởng thụ một triệu năm trăm chín mươi chín ngàn đồng. Gió nổi lên rù rù, trườn từ từ đến chỗ anh nằm cách đấy ba mét. Bỗng anh nghe có tiếng róc rách. Vô lý mà nước chảy ra sàn! Anh ngồi bật dậy đến cạnh cây quạt để quan sát. Khô ran! Nghiên cứu một lát thì nghiệm ra cách nó hoạt động: nước từ hộp nhựa bên dưới được dẫn lên cao qua một ống nhỏ, sau đó những sợi nước như mưa đổ vòng xuống, đi ngang qua mô-tơ trên đường rơi, tấm hút hơi nước tống không khí mát ra mặt trước của quạt. Không rành kỹ thuật lắm, lý sự linh tinh cho qua thôi. Anh yên tâm quay trở lại giường nằm lắng nghe âm thanh róc rách như suối.

Tiếng nước chảy nghe giống y phần nền của một CD nhạc không lời: Relax, Sounds of aromatherapy. Tich thiêm thiếp nhớ Maltby của John Steinbeck trong The Pastures of Heaven. Nhân vật này luôn khi mơ mộng, lạc lõng trong thế giới mình đang sống. Trong khi vợ con đang hấp hối, Maltby vẫn có thể vô tư ngồi đọc Đảo Châu Báu hoặc Du Hành Cùng Chú Lừa trên nhánh cây sung sà thấp vắt ngang một con suối, hai chân buông thòng đong đưa, ngón chân di di những hòn đá cuội dưới đáy nước trong veo – đơn giản vì chẳng biết phải làm gì. Hình ảnh này đột ngột gợi ra một dòng suối khác hung hãn đã từ lâu mất tăm trong ký ức Tich, hay là do tiềm thức chôn vùi nó đi không biết. Lúc ấy anh cũng chẳng biết phải làm gì như Maltby, bất lực nhìn người đàn ông lạ hoắc xưng là cha mình đổ sập xuống nước, đầu va mạnh vào một tảng đá lớn rồi cả tấm thân dềnh dàng lập tức bị dòng nước xiết cuốn phăng. Máu nhuộm đỏ vùng nước ông trôi qua. Trong bộ dạng đứa nhỏ bốn năm tuổi, Tich bám hướng nước, chạy thục mạng trên bờ, nháo nhào đạp nhầu cây cành đất đá để rượt theo cái cơ thể bất động mỗi lúc một bầm dập vì những cú va đập khốc liệt. Thằng nhỏ trong anh vừa chạy vừa gào khản cổ, hoàn toàn không ý thức mình đang gào thét lời gì hay réo gọi tên ai; âm thanh phát ra méo xẹo nhòa nhòa trong tiếng ì ào của nước và lao xao của gió. Trời lúc ấy lạnh cắt da nhưng người ướt dầm, nó thở hồng hộc như heo bị thọc huyết. Khi thằng nhỏ té sấp úp mặt xuống mé nước, Tich sặc sụa hắt hơi rồi tỉnh giấc.

Lưng áo ướt dính vào nệm, anh ngoặt tay ra sau gãi gãi một lát mới biết mình vẫn đang nằm trên cái giường cá nhân 1m X 1m80 trong căn nhà thuê không có đồ đạc gì nhiều ngoài giường ngủ, kệ sách nhỏ, bàn ăn với hai ghế đẩu và chiếc TV làm bạn mỗi tối sau một ngày làm việc. Vừa nóng lại vừa lạnh, cảm giác thật khó chịu. Tich ngồi dậy sật sừ bước đến tắt Magic Korea A45 rồi quay trở lại giường, nằm nghiêng, tránh cái vết loang nhơm nhớp mồ hôi. Anh hắt hơi thêm hai cái, tự nhủ, chà, coi bộ muốn cảm.

Đang lừ đừ dỗ giấc anh bỗng giật thót nhớ ra con suối lúc nãy. Các hình ảnh lộn xộn rã vụn như chỉ mục gom lại từ từ. Khó hiểu. Một dòng suối máu. Một thằng nhỏ. Một cái xác. Bờ đá lởm chởm, cỏ gai tua tủa. Tiếng nước chảy róc rách. Va đập đùng đục giữa cứng và mềm. Giọng gào thất thanh. Nhưng người đàn ông đó sao lại là cha anh? Hớt hơ hớt hải không phải là anh. Đời Tich không có thảm kịch. Chưa hề chứng kiến đau đớn, chia ly, tan vỡ hay cái chết. Lình bình và an toàn. Thuở bé được chăm chút bởi mẹ đơn thân, lớn lên xin được trường gần nhà, học lực trung bình nhưng thi đâu cũng vừa điểm đậu. Ra đời có ngay công việc hành chính tuy xa nhà nhưng nhàn, lương đủ sống cho người độc thân, không phải chu cấp cho mẹ già bởi tự thân bà đã có nguồn thu nhập riêng từ việc bỏ mối hoa quả vùng Long Diên. Giao tiếp giới hạn, yêu đương dè dặt, tránh biến động, tiết chế đi lại. Phiêu lưu hay du lịch để khám phá thiên nhiên lại càng không. Thờ ơ trước mọi cám dỗ vật chất, bất đắc dĩ phải sở hữu vài thiết bị điện tử cần thiết cho công việc, tối giản nhu cầu tinh thần. Anh thích đọc sách nhưng kiêng khem như người sợ mập. Chữ nghĩa thường làm anh khắc khoải, lại có nguy cơ phình ra thành những nỗi buồn. Không hơi đâu tìm cách giải mộng, Tich ngủ lại dễ dàng ngon lành như một nông dân vừa xong việc đồng áng.

Nửa đêm về sáng trời vẫn không bớt oi; như người bị mộng du, Tich vô thức rời giường lọ mọ bật lại quạt hơi nước. Lại ngã ngửa, mười ngón tay đan khít úp trên ngực, hai ngón cái nhịp nhịp trên xương ức. Chợt anh vùng dậy, cao to như một thanh niên sung sức, vụt chạy theo tiếng róc rách – lúc bấy giờ đã nhỏ đi, rù rì, có vẻ như đã trôi xa, xa tít, bỏ lại một đáy nước cạn nhấp nhô những tảng đá vằn vện máu. Khi chạy đến một khúc quanh, chỗ lòng suối uốn cong theo lùm cây chi chít những chiếc lá đỏ Tich thấy người đàn ông trôi dập dềnh lúc nãy đang bò lóp ngóp lên mô đất phía bên kia bờ, toàn thân bê bết máu nhưng vẫn lẩy bẩy gượng đứng dậy, sừng sững như nhân vật người hùng vừa được chuyện viên hóa trang xịt cho mấy lít xi-rô, chuẩn bị diễn pha gây cấn trước khi hấp hối. Ông già đưa ngón tay trỏ lên, phất phất về phía Tich đang đứng bên này bờ:

– Ê thằng kia! Mầy tên Tích hay Tịch? Tích là chất chứa, Tịch là biệt mù. Cha nhân viên hộ tịch nào khi làm khai sinh đã sơ sót cái dấu sắc của đời mầy, hèn chi nó nhợt nhạt; nhưng cũng may nó quên giùm đi cái dấu nặng khiến đời mầy nhẹ tênh. Không nhớ sao thằng ranh? Đứa nào xô cha trượt chân té suối rồi chôn bí mật vào bộ đồ lòng cho đến khi lại nghe róc rách? Hử? Hử? Magic Korea A45! Đầu tư thấp hiệu quả cao, bạn còn hoang mang gì nữa mà không….

Cổ họng khô khốc, Tich choàng tỉnh giấc khi nắng đã lọt qua cửa sổ đầu giường. Anh đặt hai bàn chân lạnh ngắt xuống nền gạch cũng lạnh ngắt, hai tay chống vào nệm giường làm điểm tựa rướn người dậy bước thấp bước cao đến cạnh cây quạt, đứng nhìn nó chằm chằm một lúc lâu mới vặn nút tắt. Trong hộp nhựa sau lưng quạt, sáu lít nước đã cạn nhiều làm trồi ra hai mảng đá khô màu xanh da trời.

Suốt một tuần lễ Tich lục đục với tiếng nước chảy ban đêm, tắt quạt rồi bật quạt, đánh vật với các cuộc chạy việt dã mà mức đến cố định lần nào cũng là chỗ lòng suối uốn cong theo lùm cây chi chít lá đỏ. Các giấc mơ đều na ná nhau, thường kết thúc khi anh đã dầm dề mồ hôi, thở hồng hộc, toàn thân lạnh toát. Lúc thì anh thấy mình đứng bên này bờ suối ngó qua bên kia, lúc khác lại đổi sang đứng bên kia ngó qua bên này, nhưng người hùng bê bết máu thì luôn khi sừng sững trên mô đất đối diện, phất phất ngón tay trỏ.

Sáng Chủ nhật. Tich lại dậy trễ, người bải hoải. Anh đánh răng rửa mặt xong ngồi nhai sống trệu trạo gói mì tôm không trụng nước sôi. Chợt bằng một động tác dứt khoát, anh xô ngang nửa gói mì còn lại, đứng phắt dậy. Chương trình là giặt đồ dơ của cả tuần đi làm và xịt vòi nước rửa cái xe gắn máy, nhưng anh xua ngang, thôi. Vừa hối hả vừa lom khom, anh hộc tốc làm khô hộp nước sau lưng cây quạt, quấn gọn sợi dây cắm điện, tháo rời 4 bánh xe xong cho tất cả vào cái thùng giấy mà anh đã khui tối thứ bảy tuần trước. Ràng kỹ các thứ trên yên sau chiếc Wave, Tich để máy nổ lục bục hơi lâu trước khi quyết định rồ ga ra đường, quẹo phải, nhắm hướng Long Diên.

OOOOO

Từ ngoài cửa nhìn vô, Tich thấy má đang ngồi xếp bằng trên tấm phản nhỏ, bàn tay nhăn nheo rà chiếc kính lúp theo từng dòng chữ trong quyển sách kê trên đùi. Bà già thích đọc tiểu thuyết nhưng mắt kém dữ rồi, cũng không còn thấy đường để xỏ kim, khâu vá lụn vụn giải trí. Trước đây mỗi khi con cháu hay người quen đến chơi bà luôn có chút quà gói ghém cho mang về: một cặp bợ nhấc nồi, vài bao gối trẻ sơ sinh, một chiếc quạt đệm viền vải bông…tất cả được may tay thật tỉ mỉ, thật khéo. Ai nhận quà cũng trân quý cất kỹ trong tủ không dám mang ra dùng sợ cũ. Cuộc sống hai má con lắm lúc vất vả nhưng chưa bao giờ Tich cảm thấy thiếu thốn, đặc biệt không hề băn khoăn về việc có cần thiết chăng sự hiện diện của một người cha. Trong mắt anh, má luôn có phong thái an nhiên, coi mọi việc đều thuận lẽ trời. Bà già ngẩng lên, kéo mắt kính trật xuống sống mũi:

– Ghé đây rồi còn đi đâu nữa sao? Chở cái chi lùm tùm sau xe đó?

– Con mới mua cây quạt hơi lạnh, xài thử thấy…dễ chịu, chở về cho má xài. Sắp tới nghe nói trời nóng 35-36 độ.

– Bây ở nhà phố bức bí nóng nực, chứ nhà vườn như đây gió ào ào. Ngặt nỗi đi làm xa quá chứ không thôi…

– Hồi đó ba chết kiểu sao má?

– Ủa, biết rồi, sao tự dưng thắc mắc?

– Vì sao má không muốn nhắc?

Bằng giọng đều đều như đọc truyện, bà già liệt kê làu làu như đã từng lập đi lập lại nhiều lần:

– Vì chuyện đã cũ rích. Vì phận làm lẽ. Vì vượt cạn một mình. Vì con phải khai sinh mang họ mẹ. Vì thằng cha bây không dám nhìn mặt bây hay biết tới tên bây. Đến cái đám tang hai má con cũng không được thò mặt ra mà khóc kể. Vì số phận đã an bày. Vì cuộc sống mình bấy lâu nay ổn định. Thôi, đừng có mà bày đặt hỏi này kia lộn xộn!

– Gần đây…

– Gần đây thì sao? Hai mươi lăm năm rồi, gần đây hay gần đó thì cũng vậy.

– ….Con chỉ muốn biết chính xác ba chết kiểu sao. Chỉ nghe nói chung chung bị tai nạn.

– Hồi bây cỡ bốn năm tuổi tự nhiên ổng mò tới thăm, kêu Tí, Tí, lại đây ba biểu. Thẳng nhỏ thấy người lạ sợ chết cha, lủi trốn…

– ….Nhớ lâu rồi má nói có lần ổng tới dắt đi chơi.

– Thì duy nhất chỉ có lần đó. Ngùng ngoằng một hồi thằng nhỏ cũng để cho dắt đi, vừa đi vừa khóc. Suối Đá cách chỗ này vài ba cây số mà hai cha con đi từ sáng sớm tới tối mịt chưa thấy về, liên lạc cách chi cũng không được. Đến lúc kiếm ra thì thấy ông người lớn nằm chết bên kia bờ còn thằng con nít mình mẩy trầy trụa nằm ngủ khò bên này bờ. Chuyện không vui nên không muốn nhắc tới, cũng chẳng ai rõ đầu cua tai nheo ra sao mà xác định; giờ bây hỏi thì má kể cho có chuyện nói. Bữa nay ở lại ăn cơm không? Có hẹ bông xào tôm khô.

Trần Thị NgH

NgK, 04.2018

(*) SCTV: truyền hình cáp Saigontourist

bài đã đăng của Trần Thị NgH


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)