Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

NGƯỜI VẬN Y PHỤC ĐEN




mad-men-in-silhouette-john-lyes



Trên căn gác gỗ trong hẻm sâu ở một khu phố vô danh của đô thị lớn nhất đất nước hình chữ S gầy guộc, có cả thảy ba người, tính cả tôi trong đó. Nhưng tôi hiển nhiên không là gì cả, tôi có mặt ở đó, thế thôi.
Anh ta, chủ nhân căn gác gỗ, có thể anh ta ở trọ tại đây, anh ta có bị tật nói cà lăm hay không, tôi không biết. Anh ta nói bốn, năm lần, mấy tiếng không không không không không, âm giọng nhỏ, thì thầm.
Cô ta thì rõ ràng là khách, vị khách đã tới căn gác gỗ này khoảng một tiếng đồng hồ. Trong khoảng thời gian một tiếng đồng hồ này, thỉnh thoảng anh ta nói mấy tiếng không không không không không đó, như một người bị tật nói cà lăm.
Căn gác gỗ sạch sẽ, quá sạch sẽ là đằng khác, và ngăn nắp, và đơn giản, nhưng có lẽ đủ tiện nghi cho người sống độc thân. Tôi quan sát kỹ, thấy một khoảng ít sạch sẽ nhất, một khoảng dơ bẩn là đằng khác. Bụi bặm, tơ nhện, khói đen bám đầy: bức ảnh chân dung vị lãnh tụ muôn năm của đất nước hình chữ S gầy guộc. Tôi biết, ở mọi nơi cư ngụ và làm việc của nhân dân và cán bộ công nhân viên, mọi cổng chào ở mọi khu phố và quảng trường trên khắp các tỉnh thành của đất nước hình chữ S gầy guộc, đều treo ảnh chân dung vị lãnh tụ muôn năm này.
Cô gái nửa nằm nửa ngồi trên sàn gác gỗ nhẵn bóng màu nâu sẫm, dựa người vào chiếc túi đeo lưng khá lớn đặt trên sàn. Anh ta ngồi trên chiếc giường gỗ nhỏ hẹp kê sát vách, dưới cửa sổ mở rộng. Thỉnh thoảng anh ta đứng dậy, đi vài bước trên sàn gỗ nhẵn bóng màu nâu sẫm, hình dáng anh ta hiện mờ mờ, lộn ngược dưới chân anh ta. Anh ta nói bốn, năm lần, mấy tiếng không không không không không. Cô gái nói, tất nhiên âm giọng lớn hơn âm giọng anh ta, khi anh ta nói mấy tiếng không không không không không:
– Ở đây thật thoải mái.
Anh ta thì có cái vẻ không thoải mái chút nào, đang bức xúc là đằng khác, thỉnh thoảng nhỏ giọng lập lại bốn, năm lần, mấy tiếng không không không không không. Anh ta từ chối hay phủ nhận điều gì đó, nhưng điều gì đó là điều gì? Cô gái hỏi:
– Anh không đi làm sao?
Anh ta không trả lời. Anh ta ít nói, vì anh ta nói cà lăm nên ít nói, hay vì anh ta ít nói nên nói cà lăm? Tôi nhận thấy không khí căn gác gỗ đang ở trong tình trạng thật sự không thoải mái. Có gì đấy khá kỳ quặc, tôi muốn nói như vậy. Anh ta thì ít nói, hầu như không nói gì khác mấy tiếng từ chối, phủ nhận thì thầm. Và một khoảng mốc meo, bức ảnh chân dung vị lãnh tụ muôn năm trên vách gỗ chính diện. Và dường như chính vì điều đó mà tôi nghĩ đấy là sự cố ý của chủ nhân nơi chốn này. Tôi nghĩ mọi người sẽ thấy rằng, thay vì vứt bỏ bức ảnh đó, anh ta cứ để vậy, xem như một cách anh ta biểu hiện sự phủ nhận nó, hiểu là anh ta bôi bác nó càng tốt.
Bức ảnh chân dung vị lãnh tụ muôn năm, chân dung cuối đời, giống một ông thầy thuốc đẹp lão, từng bào chế vô số cao đơn hoàn tán chữa bách bệnh. Nhưng tôi nghĩ, rất chắc chắn, một trăm phần trăm như vậy, anh ta đã nhìn xuyên qua bề mặt của bức chân dung, để thấy chân tướng một kẻ đánh đồng thiếp, từng xuất hồn phiêu lưu khắp cõi âm, mang về dương thế thứ cao đơn hoàn tán có độc tính cao, làm mê muội hoàn toàn ý thức của con người. Tôi nghĩ hiển nhiên như vậy, căn gác gỗ và các thứ trong đó đều sạch sẽ, chỗ bức ảnh chân dung vị lãnh tụ muôn năm là một cụm rác chưa kịp dọn dẹp.
Nếu kể bức ảnh chân dung vị lãnh tụ muôn năm, thì có bức chân dung thứ hai, hòa nhập cùng các thứ, và chính bức chân dung này tạo nên vẻ gợi cảm thú vị cho căn gác gỗ. Bức chân dung một nữ ca sĩ, hình như tên là Belinda, tôi từng nghe Belinda hát trong một chương trình ca nhạc dành riêng cho cô, ở Trung Tâm Văn Hóa Đức, tại đô thị lớn nhất của đất nước hình chữ S gầy guộc, gần năm mươi năm về trước. Belinda vận y phục đen. Tôi liên tưởng tức thì, một nữ nhân với y phục đen, Linda Lê, nhà văn của văn học Pháp đương đại. Tôi chú ý tới Linda Lê, không hẳn vì những gì Linda Lê đã viết, mà vì nơi nhà văn ra đời, thành phố Đà Lạt, quê hương thứ hai của tôi, có thể nói như vậy. Tôi còn cho rằng, Đà Lạt là Trạm đến & Trở lại của hành trình đời tôi.
Cô gái, có lẽ từ bức chân dung Belinda chăng, nói về một người nào đó, một họa sĩ vận y phục đen chăng?
– Cô đang nói về ai?
Anh ta đang bước vài bước trên sàn gỗ, chợt quay đầu lại, nhìn cô gái và hỏi như vậy.
Cô gái ngồi hẳn lên, hai cánh tay dựa vào chiếc túi đeo lưng khá lớn vẫn ở y chỗ cũ, trên sàn gác, nói:
– Em không chắc lắm, vì em không hỏi, nhưng em có cảm giác anh ấy là họa sĩ. Anh ấy là người em chỉ gặp một lần, nhưng suốt đời em không thể quên… Mà làm sao em quên cho được, trọn một đêm em ở bên anh ấy…
Anh ta trở lại chỗ chiếc giường nhỏ hẹp kê sát vách, dưới cửa sổ mở rộng. Bức ảnh chân dung Belinda ở lưng chừng, giữa khoảng chiếc giường và khung cửa sổ. Anh ta đột ngột quay lui, đi thẳng vào phía trong, sau bức ngăn bằng gỗ ván ép. Đó là cửa lùa, anh ta lùa mở một khoảng, đi vào trong, như vậy đó.
Anh ta trở ra, tới ngồi trên giường, một tay cầm vỏ bao thuốc lá bị vo lại nhăn nhúm, tay kia cầm điếu thuốc lá. Châm điếu thuốc lá cuối cùng, anh ta ngó cô gái, vẻ chờ nghe cô ta nói tiếp. Bây giờ gương mặt anh ta thanh thản, tư thế ngồi thanh thản, chiếc giường gỗ nhỏ hẹp, đơn giản và sạch sẽ cũng thanh thản. Anh ta lên tiếng:
– Sao cô có cảm giác anh ta là họa sĩ?
Cô gái cười không thành tiếng, nụ cười mở ra sáng rạng gương mặt xinh đẹp, giọng nhỏ và rõ:
– Em chả biết tại sao em lại có cảm giác chắc chắn như vậy. Có thể vì phục sức của anh ấy, rất đặc biệt, vì toàn màu đen…. Mà đen có phải là màu không nhỉ?
Anh ta nói, vẻ vội vã, như sợ không kịp nói:
– Có truyện ngắn của một nhà văn phương Tây khá nổi tiếng, nhưng tôi chợt quên tên. Họa Sĩ Y Phục Đen là nhan đề truyện ngắn ấy.
– Anh ấy vận quần áo toàn màu đen… Anh ấy chắc cỡ tuổi với anh, nhưng lúc ấy còn trẻ, vì cách đây đã bảy, tám năm rồi. Hôm ấy em bị lỡ chuyến xe cuối cùng về thị trấn Thủ Đức, kẹt ở lại thành phố, em chả quen biết một ai. Cuối cùng đêm xuống, trời mưa, lại cúp điện nữa. Em đứng trú mưa dưới mái tòa nhà bưu điện thành phố, cái mái hiên rất rộng, không bị mưa tạt ướt chút nào. Em đành phải ở lại thôi, ngủ dưới mái hiên này qua đêm chứ còn biết làm sao nữa. Và rồi em gặp anh ấy. Anh ấy từ trong tòa nhà bưu điện đi ra, thấy em đứng bơ vơ dưới mái hiên, anh ấy tới hỏi chuyện. Rồi anh ấy rủ em đi ăn uống ở cái quán phía bên kia đường. Rồi anh ấy giúp em tìm chỗ thuận tiện nhất ở phía ngoài tòa nhà bưu điện, dưới mái hiên rộng rinh ấy, để em ngủ qua đêm. Em thú thật với anh, em gặp anh ấy như gặp người anh trai của mình. Lúc ngồi trong quán nói chuyện, em thấy anh ấy rất giản dị bộc trực và chân thành, chả có vẻ gì là rù quến tán tỉnh em hết. Anh ấy nói chuyện rất lạ và vui vẻ, nhưng em lại thấy gì đấy có vẻ rất buồn. Ngồi với anh ấy, tuy lạ mà thấy rất quen, em thấy rất tự nhiên, như thể em ngồi với một người bạn thân từ thuở nào. Thú thật em không ngại ngùng gì khi anh ấy ở lại cùng em. Em chỉ thiếp ngủ đôi lúc mà thôi, còn cứ thức nói chuyện suốt đêm mưa ấy. Anh ấy lấy cái áo gió từ trong túi xách, choàng cho em đỡ lạnh. Cái áo gió thì khác màu, màu rượu chát, loại tốt, còn mới, chắc là của nước ngoài sản xuất. Có lúc em ngủ thiếp rồi chợt thức, thấy anh ấy ngồi bên cạnh hút thuốc lá, rồi anh ấy cúi xuống hôn trên trán em. Em thú thật với anh, lần đầu tiên em khao khát người khác phái hôn em, nếu anh ấy làm vậy, em không phản đối, không lẩn tránh gì hết. Nhưng anh ấy chỉ hôn trên trán em, như người anh hôn trán đứa em gái. Mờ sáng em không thấy anh ấy đâu nữa, cái áo gió màu rượu chát của anh ấy còn choàng trên người em. Em tìm kiếm khắp chả thấy anh ấy, đành gửi cái áo gió bên quán em đã vào ăn uống cùng anh ấy, người chủ quán bảo anh ấy là khách quen. Em chả biết sau đó anh ấy có trở lại quán lấy cái áo gió ấy không. Hôm qua, em tìm đến cái quán ấy, thấy không còn là quán nữa. Một ngôi nhà cao tầng, lạ hoắc…
Anh ta hình như chuẩn bị đi đâu đó, cô gái thì vẻ không chú ý gì khác, tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện:
– Em có việc ở lại thành phố khoảng mươi ngày. Đây là dịp em đi tìm anh ấy.
Anh ta lắc đầu, nói:
– Cô có thể ở lại đây bao lâu cũng được, nhưng việc tìm thấy người ấy thì tôi cho là vô vọng. Thành phố này có trên mười triệu người, kể cả những người y phục toàn đen cũng không hiếm, làm sao cô tìm gặp được người ấy?
Cô gái vẫn giọng nói nồng nhiệt:
– Tất nhiên em không chủ ý đi tìm người vận y phục màu đen. Tất nhiên anh ấy không nhất thiết lúc nào cũng vận y phục toàn đen. Anh ấy rất có thể thay đổi màu sắc áo quần hằng ngày. Nhưng dáng vẻ, khuôn mặt, giọng nói anh ấy đã khắc sâu trong tâm trí em, chỉ thoáng gặp là em nhận ra ngay. Em…
Anh ta bước xuống thang gỗ, cô gái chợt nhận ra như vậy. Cô gái cũng chỉ kịp nhìn lưng chiếc áo gió màu rượu chát, và tiếng nói anh ta:
– Mong cô gặp được người ấy. Từ biệt!
./.



bài đã đăng của Nguyễn Đạt


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)