Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Từ đất mọc lên… ♦ Không sống được nữa

1 bình luận ♦ 11.04.2018

 

 

 

Từ đất mọc lên bông hoa giả

 

Mở mắt thấy mình bị treo lơ lửng bằng một câu danh ngôn
Giọng nói ai đó gào trong vỏ não “Sống đi! Sống đi!”
Bầu trời bị trút trong lon rỗng

Loài cây đã mọc lên từ tấm phên nhựa và hồn nhiên che mưa
Cửa hàng tạp hóa biết nói nhiều hơn bài thơ
Người đàn bà ôm lon sữa biết khóc quên cả tiền thừa
Chiếc xe hối hả chở một nhiệm vụ vòng quanh
Vui như người đàn ông sau giờ tan sở
Vở kịch bình yên đến không cần đoạn kết
Ai cần bầu trời cho ước mơ
Nơi mà lá rơi là điều lầm lỡ
Chỉ phiền hà cho quán vỉa hè cũng đã dán nội quy
Cấm kẻ u buồn

Trong thế giới cộ xe bước chân là sự lãng phí
Sách vở thật vô bổ cho chuyến đi
Người ta làm thơ để quảng cáo
Và viết sách để tính ngón tay
Chẳng ai cần biết ngọn đèn đã lầm lũi thế nào trong phố
Đêm đã đau thế nào để sinh đẻ giọt sương
Nước mắt là đọa đày
Quyền lực là cánh chim

Mặt trời được sản xuất hàng loạt trên cao
Tùy theo nhu cầu mà ban ánh sáng
Cho kẻ đang khấn cầu
Thì bông hoa em đừng khóc
Khi điều giả dối không thể úa tàn trên bàn tiệc
Và hữu ích hơn loài hoang dại em

Những ngôi biệt thự không cần linh hồn
Cánh cửa sổ không xây để mở
Em mong ngọn gió thổi từ ngàn xưa
Thì thôi hãy ngủ trong huyệt mộ của mình
Và thức dậy khi không còn thành phố
Hoặc là lý tưởng
Nhé em!

 

 

 

Không sống được nữa

 

Anh nói nếu sống được thì không cần làm thơ
Nhưng em không sống được nữa
Em bị lạc đường về nhà khi đã sống ở đó một nghìn năm
Em không biết vầng trăng yêu ai
Bóng đêm gặm hơi thở em như một thứ côn trùng
Em tồn tại nhưng không thể là lá cỏ
Người ta nhìn em như nhìn một biển quảng cáo
Em liệt kê vài thứ họ cần
Và tình yêu có mệnh giá phía sau
Hôm nay đã đồng giá cùng một loại fast food
Trái tim cũng được giao tận nơi và miễn ship
Nhưng em không thể sản xuất ra chân thành nữa
Em không sống được nữa anh à
Họ tỏ tình như tin nhắn rác của tổng đài
Mà em không thể tìm ra ai để gọi trong một nghìn người like
Có thể rồi em sẽ chết như một chấm xanh
Biến mất trên màn hình facebook
Chẳng có ai khóc khi comment
Em cần thơ
Như ổ bánh mỳ buổi sáng
Anh đừng bắt em phải sống mà không mộng mơ
Mà nên lấy những bài thơ để đăng báo
Biết đâu sẽ cứu được em.

 

Chiều 5/4/2018

 

 

 

.

bài đã đăng của My Tiên


1 bình luận »

  • ts. viết:

    hay quá! 20 năm.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)