Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » Tuyệt Tác- Chín Biến Khúc
Trang chính » Hội Họa, Sáng Tác, Tạo hình, Truyện ngắn Email bài này

Tuyệt Tác- Chín Biến Khúc

clip_image002

Cắt bỏ cái đầu đi, tính từ cổ trở xuống, đó là một tuyệt tác. Mỗi khi nó mở miệng, tôi cố hình dung giọng nói phát ra từ khoảng trống ở trên, nơi cái đầu đã bị cắt bỏ hoặc đã bị xóa bằng thuốc rửa ảnh đặc biệt. Nó không xấu, có điều tất cả các chi tiết trên cái thủ cấp của nó đều không hợp ý tôi. Mí mắt mỏng chạy quanh ổ mắt bên trong chứa nhiều màu trắng hơn màu đen khiến ánh nhìn nó cạn vì sự tinh anh bị gom lại trong hai con ngươi nhỏ xíu. Mũi thẳng hơi chồm tới phía trước rồi đi xuống một chút ở chóp che khuất nhân trung mất nửa phân. Môi trên không đủ dày nhưng kéo nhằng ra chụp lên phân nửa môi dưới, chỉ khi cười mới thấy đẹp. Có cái gì trục trặc ở khung xương mặt và xương sọ. Lưỡng quyền hơi cao và màu da sạm làm nó trông có vẻ lì và ác. Phải chi nó để tóc mọc thêm bốn phân thay vì cho tông-đơ chạy ngược lên chấn cái cụp, những thứ kia sẽ được cân lại kể cả kích cỡ và độ đậm nhạt.

Tuyệt tác nằm ở vai. Một bờ vai đàn ông chính hiệu, không phải để đàn bà ngã trái sầu cho rụng rơi lên đó mà để gánh bất cứ cái gì nặng và dày. Khi Chúa Giê-su vác thập tự, Ngài quỵ, nhưng nó thì không. Ít ra vai áo XL năm mươi phân của nó cho tôi cảm tưởng vậy. Từ vai xuống gót chân hẳn phải một mét rưỡi cộng thêm cổ và đầu vị chi một mét bảy mươi tư. Tôi đứng chỉ nhỉnh ngang vai, khỏi mất công ngó tìm cái đầu, réo:

Hê-lô! Hê-lô! Thời tiết trên đó ra sao?

– Biển từ động đến động mạnh, chiều có mưa rào ở Trung Nam Bộ.

Sức mấy biển động. Tôi động thì có. Từ ba tháng nay tôi nhớ nó, dù ngồi bên cạnh. Nhớ dáng đi tự tin của nó trong đám đông, hai bàn tay ngón thon nhưng không nho nhã, ánh nhìn hơi ngu và gần như dại đi khi hướng về phía tôi nhưng phần này thường bị xóa trước khi tôi kịp quan sát những chi tiết khác trên cái thủ cấp bất xứng.

Tuyệt tác cân nặng sáu mươi tám ký, vòng eo bảy mươi hai, trẻ hơn tôi mười tám tuổi. Khi tôi thành đàn bà thì nó hãy còn bú, ỉa đùn trong tã lót, mồm miệng chỉ có nướu mà không có răng. Chắc nó khóc thé lè phô cả lưỡi gà trong cuống họng trong khi những ngón tay bấu lại với nhau và đôi chân giẫy đạp tung tóe còn mắc tòng teng mỗi một chiếc vớ đan bằng chỉ cô-tông. Chắc lúc đó nó trọc, vì bây giờ đã hơn ba mươi mà các vạt tóc vẫn có vẻ hơi mỏng. Khi tôi rày đây mai đó thì nó hãy còn bắn bi đánh đáo và thỉnh thoảng vạch cu đứng đái vô bờ rào nhà hàng xóm. Khi nó thành đàn ông, tôi đã tà tà bóng ngã. Mặt trời chiều cân nặng ba mươi chín ký giác, cao một mét năm ba, ngực lép, thị lực kém, mất hai răng số bảy và số tám ở góc phải hàm dưới, tim co thắt ngậu xị dù chẳng có chi để xúc động. Một người đàn bà ngũ tuần độc thân sau khi đã thanh toán những ràng buộc.

Nó có đủ thứ. Cha mẹ anh chị em, hộ khẩu thành phố, chứng minh nhân dân, bằng cấp kiến trúc sư, nghề nghiệp ổn định, tài năng chớm nở, bản lĩnh đàn ông thời đại, điện thoại di động Nokia màu đỏ, giày Italy số tám, vớ Tây Ban Nha, đồng hồ Titoni dây kim loại, hai cô bồ luân phiên cho những giờ rảnh. Vậy mà bây giờ nó trải qua với tôi trọn phần còn lại của những ngày làm việc chưa kể hai buổi tối cuối tuần và thỉnh thoảng ở lại đêm. Trong phòng tắm của tôi nay có thêm một bàn chải đánh răng hiệu Cogate màu xám tro.

Chúng tôi lê la khắp mọi góc nhà. Phòng khách, cái hốc dưới cầu thang được nó mắc thêm một ngọn đèn chụp bằng dây dừa buông thẳng xuống cái bàn thấp của bộ xa-lông mây bọc đệm màu nâu đất. Đó là nơi chúng tôi đã dứt hai chai Baron de Lestac 1996. Phòng đọc sách trên lầu nhìn ra ban-công hình chữ L có nhiều màu xanh lá cây, nơi chúng tôi xem chung những băng video chẳng ra gì, nói với nhau đủ thứ chuyện trên đời từ công việc ở sở đến những dây mơ rễ má trong dòng họ của mỗi phía; ở đó đêm cuối năm chúng tôi đã chơi luôn một Bordeaux Cruse 96, một Saint Michel 97 và một Cobemckoe. Nó khui rượu khéo, không thích tiếng kêu đánh bóc của nút chai vì tiếc bọt rượu trào. Ban-công trước phòng ngủ nơi chúng tôi kê bàn ra ngoài ăn tối để nghe gió lùa qua mấy nhánh lá mỏng của chậu cau kiểng và để cạn một Blossom Hill không nhân dịp gì cả. Phòng ngủ nơi tôi nằm lả trên cái giường nệm một mét tư, và nó cúi xuống dỗ ráng nghỉ một lát đi; hay là pha dịu một tí Hennessy với nước nho YO nhé. Đừng tự sát.

Tôi thường gập người lại đau khổ khi không có nó nói cười đi đứng trong nhà. Tôi rên như bị đau. Đêm, khi nó tự khóa cửa ra về, ném chìa khóa trở vô qua cửa sổ nghe đánh cách trên sàn gạch, cài cổng và nổ máy chiếc Giấc Mơ Hai cách nhà hai căn phố, tôi nằm trên phòng, rút hai đầu gối lên ngực rồi tôi rên. Tôi nhớ từng milimét trên người nó, dĩ nhiên chỉ ở những phần mà tôi nhìn thấy được. Những ngón tay thon, lòng bàn tay có cục chai gồ lên chỗ cầm vợt đánh banh, cổ tay lỏng le sợi dây đồng hồ kim loại, cánh tay kéo lên gần tới khuỷu rồi khuất mất dưới tay áo sơ-mi bốn mươi bảy phân xắn lửng, cổ, gáy và một chút ngực nó bỏ hở một khuy nút những hôm trời nóng. Hoàn toàn tôi không biết tuyệt tác có mùi gì.

CHÍN BIẾN KHÚC

Hình như cách đây bốn tháng tôi không ưa cái thủ cấp của nó. Chẳng phải nó xấu cũng chẳng phải nó không có óc mà chỉ vì tôi không thấy có sự nhịp nhàng giữa tóc tai mắt mũi màu da khung xương sọ lưỡng quyền vân vân. Sau ngày lễ Tình Yêu tôi tiếp tục nhận những nụ hôn từ thinh không, do thủ cấp nó bị cắt mỗi khi chúng tôi đối diện. Dạo sau này tôi cũng đổ những nụ đầm đìa vào khoảng trống phía trên cổ nó tính từ đường cắt ngọt xớt bằng lưỡi lam Gillette. Tôi ngửi sau vành tai, gáy, ổ mắt, vùi mũi trong mái tóc nay đã dài thêm bốn phân, rà theo rãnh nhăn kéo nhằng từ trên cánh mũi xuống khóe môi vòng qua cằm, hớp lấy môi nó như cá đớp không khí. Tôi thở trong khoảng trống đó.

1. Chỉ trong vài ngày tôi đã tỉa xong cái thủ cấp đó bằng chì đen mà không cần nó làm mẫu hay dựa theo ảnh. Có nghĩa là tôi bị ám bởi chính những chi tiết mà tôi không ưa, vì càng bôi xóa chúng, tôi càng vận dụng mãnh liệt trí tưởng tượng. Cuối cùng đó là phần dày vò tôi nhiều nhất. Tôi dựng đầu nó trên bàn trước mặt rồi dùng màu trắng acrylic pha với nước lỏng quệt lên giấy đen bộ vó nó ngồi chân phải cong lên che khuất một phần đùi trái, bàn chân này đút dưới bắp chuối của chân kia, tay phải lơ ngơ trước ngực, tay trái gác thõng lên đầu gối phải. Cọ bò lên rãnh xương vai và chỗ lõm ở cổ bên dưới rồi ngừng. Thủ cấp chìm vào nền giấy đen. Trông xa vẫn thấy như nó ngồi khỏa thân trong một vũng tối đậm đặc ở phần đầu. Tôi đặt tên cho bức này là Âm Bản.

Âm Bản làm tôi nhừ tử mất hai đêm nhưng tôi hả hê nhận thấy mình chịu khó cầm cọ sau hơn hai mươi năm nghỉ xả hơi. Té ra nó là nguồn cảm hứng, mặc dù đối với tôi lúc ấy cơ thể nó chỉ là một âm bản chưa được nhúng vào thuốc rửa để lộ ra những chi tiết mà tôi chưa có dịp nhìn thấy. unnamed

2. Chiều cuối tuần nó mang đến một chai XO bốn chục độ. Chúng tôi ăn tối ở cái bàn kê cạnh cửa sổ. Từ chỗ ngồi nhìn ra vách tường đối diện dọc hàng hiên có thể nhìn thấy mưa lất phất trên những lá trầu bà buông lòng thòng trên nền rêu. Mỗi người làm một phần sà-lách trộn dầu giấm échalote, ăn bánh mì với lưỡi heo nấu đậu nấm và uống brandy. Đến giữa bữa thì có điện thoại của Khánh từ Seattle. Khánh hỏi em ổn không? Tôi nói em không ổn. Nói xong tôi mếu và bắt đầu khóc. Nó nắm lấy một bàn tay của tôi bóp lại, bàn tay kia tôi bấu lấy cái điện thoại không dây áp sát vào lỗ tai nhưng chỉ nghe Khánh lùng bùng. Tôi nghĩ chắc tại mưa ào xuống to quá hoặc đường dây bị nhiễu vì vậy tôi cúp rồi tiếp tục khóc. Khánh gọi lại một chập nữa nhưng tôi không bắt máy cho dù đó không phải là Khánh. Nó quàng cánh tay dài qua vai kéo tôi về phía nó. Tại sao nó không nghiêng về phía tôi? Chai XO gần cạn; rồi hình như tôi đột ngột đứng dậy xiêu vẹo bước qua phòng khách. chỗ bộ ghế mây kê dưới hốc cầu thang. Hình như tôi say rồi, tôi nói, hình như vậy; cho tôi xin miếng nước. Trong khi nó còn loay hoay lấy nước trong tủ lạnh ở nhà bếp, tôi nhào vô nhà vệ sinh mửa sạch mớ lưỡi heo vào bồn cầu, sau đó thì hết đứng dậy nổi. Nó móc đầu tôi ra khỏi bồn cầu, xốc nách tới chân thang, bưng trọn 39 ký giác lên 16 bậc đá rửa quẹo vào phòng ngủ. Hình như nó hoảng, vì khi tôi tỉnh dậy lúc hai giờ sáng căn nhà im như tờ, tôi nằm trên giường, vẫn trong bộ đồ của lúc ăn tối. Mò xuống bếp thấy bàn ăn đã được dọn sạch, chai XO còn một phần mỏng dưới đáy được đẩy vào góc bếp chung với các chai lọ khác.

Nó đã biến. Y như người đẹp trong tranh. Tôi lò dò uống nước, trở lên phòng tuột hết quần áo rồi lơ mơ quệt màu đỏ lên giấy. Nó có dáng bước tới, xoay lưng về phía tôi. Sống lưng lõm kéo dài xuống hai mông tròn, một chân thẳng một chân gẫy nơi nhượng, cùi chỏ tay trái khuỳnh, tay phải gập, bàn tay xòe ốp bưng một quả cầu màu vàng đục. Cọ bò lên tới vai thì ngừng. Ánh sáng từ quả cầu tạt qua vai, tràn lên hai cánh tay rồi chảy xuống lưng, mông và mặt sau của vế và bắp chân. Những vệt tối đen trên nền đỏ như nhúc nhích theo bước chân của người đàn ông khỏa thân không đầu. Tôi đặt tên cho bức này là Đưa Trăng Lên Cao.

Bức vẽ làm tôi lững chững cả tuần lễ; có thể là XO còn xần quần trong người, có thể là những đường cọ lần theo các phần trên cơ thể nó.

unnamed (1)

3. Nó không thể hình dung ban đêm tôi làm trò gì đến nỗi ban ngày lờ đờ đi đứng như mộng du. Trưa nào nó cũng gọi điện hỏi thăm Diên khỏe không? Khỏe. Khỏe. Yên chí lớn. Đêm nó về thăm và hỏi Diên khỏe không? Tôi giương mắt nhừ nhừ nhìn nó, nghe đây em, tôi khỏe re. Nó nắm bàn tay của tôi đan ngón vào rồi kéo về phía nó. Tại sao về phía nó? Tôi ở phe bên này. Nó thuộc không gian ba chiều còn tôi thì dẹt.

Bởi vậy tôi bỏ hai đêm và một buổi chiều để trấn bốn lá bùa tròn không có độ dày lên ngực và bụng nó. Phông màu đất, hai cánh tay nó giơ hoảng loạn lên trời trong khi chân trái cong vô chỏi ngược bàn chân vào vế phải. Bốn lá bùa chồng chất che mất cái đầu vô hình đang gục xuống, hạ bộ bị yểm bởi một phần của lá bùa trắng. Cọ đã phết đủ hai be sườn, vùng nhô của ngực, vùng hóp của bụng, vùng tối giữa hai vế nhưng tôi đành đoạn ếm xì bùa. Nhìn vào bức vẽ chỉ thấy bốn vòng tròn dẹt tô đặc trắng và nâu đất với ba sắc độ khác nhau, hai cánh tay quơ quào, hai chân chỏi. Tôi dựng nó ở chỗ thường đi qua đi lại trong nhà rồi ba ngày sau thêm một cục tròn màu đỏ đứng lẻ loi ở không gian thứ ba. Bức vẽ được đặt tên Tâm Hư.

Cùng trong thời gian này gam Ré thứ bỗng trổi lên trong đầu rồi nhạc bùng bùng nổ ra một đoạn mà tôi chắc mẻm sẽ là điệp khúc của một bài hát chưa có đầu đuôi.

Một mình một mình tôi thôi
Đã đời cơn đau vùi
Gập người nghe rã rời
Tội tình ôm tim mình
Một mình một mình tôi thôi
Ngậm cười đi qua đời
Trầm mình trong vũng lầy
Vầy vọc tôi với tôi

Nghe lợm giọng. Trò chơi này bậy bạ hết sức, nhưng đố ai biết. Đêm, tôi cứ việc vẽ khơi khơi vậy rồi đắm đuối một mình, cho tới một hôm tôi không thể ngồi dậy nổi buổi sáng để chuẩn bị đi làm.

unnamed (2)

4. Nó đến đón đúng giờ như thường lệ, tự mở khóa cửa, vào bếp pha hai tách cà-phê để sẵn theo thói quen rồi lò dò lên lầu. Đó là lần thứ hai nó vào phòng ngủ. Lần trước sau khi đưa trăng lên cao, nó biến. Lần này nó khều trăng dậy. Tôi nhướng mắt nhìn kẻ lạ mặt mà tôi đã chăn gối bằng cọ số 18 và màu acrylic. Nó nhắc Diên có buổi họp sáng nay lúc bảy giờ ba mươi. Tôi nói ô-kê ô-kê nhưng chỉ ngóc đầu lên được chừng vài giây thì sập. Tôi nghỉ làm ở nhà, nằm lừ đừ đến mười một giờ rồi bò dậy quậy một ly bột Bích Chi thay bữa ăn trưa, xong dứt luôn tách cà-phê nó pha sẵn còn để trong bếp trước khi đi làm.

Tôi thấy trong đầu một màu trắng của đêm mất ngủ còn nó màu tím. Thứ tím lợ của mực Quế Lâm nếu có pha một tí nước, hoặc ngả sâm sẫm nếu thả vô vài giọt Parker xanh đen. Nó đang chổi dậy, vẫn không có đầu, ngực trần, tay phải chống ngược, tay trái với chồm về phía trước khều một khối tròn tím rịm, chăn xanh đen phủ ngang bụng, lõm giữa hai đùi kéo nhăn nhíu ra cái phông trắng rồi mất tăm. Lại dựng đứng. Mực chảy ra ngoài khối tròn dẹt màu tím, vùng ngực nó tối hút mắt làm tôi ngộp như bị chặn họng. Tím Mai, tôi định gọi vậy, nhưng sau lại ngần ngừ đổi thành Trăng Chảy.

unnamed 6

5. Sau chai Lou Piac 94 nó quyết định ngủ lại vì đã hai giờ sáng. Tôi nhốt hết mấy bức vẽ vào trong tủ áo xong ra phòng ngoài nằm với nó. Trong cái hốc ngực tối được quệt bằng mực Quế Lâm, tôi cong người như con tép, môi và mũi thăm dò để kiểm chứng từng phân vuông của cơ thể nó mà tôi đã nguệch ngoạc trước cả lúc được nhìn thấy. Nó thở đều đặn tha thiết và trân trọng. Tôi biết nó muốn níu một chút lãng mạn, tôi cũng vậy. Khung vai XL chụp xuống và tôi bẹp dí một màu vàng loang ra từ cái vòng tròn thật to đang lặn xuống phía sau dáng lưng nó nằm nghiêng.

Lại nền đỏ, nhưng bầm hơn. Nó vẫn khỏa thân không đầu, dáng nghiêng gần úp sấp, tay co quặp bên dưới ngực, đùi cong ngược ra phía sau, hai bàn chân như đá giò lái cái vòng tròn uốn lượn theo độ cong của cái bụng thót. Tạm thời tôi gọi đêm co ro là Nguyệt Ngọa.

unnamed 4

6. Từ sau cái đêm hai người nằm cong như con tép, nó trông có vẻ già sọm, hoặc là nó bị lây cái mặt chầm dầm của tôi. Hình như nó nhận ra tôi đang đối xử với nó qua hình ảnh của một ai khác. Nó chứ ai. Ngu quá trời. Có điều nó bắt đầu mở miệng cóc, mang đồng hồ dây da lật mặt vô trong, để tóc dài thêm bốn phân, tắt điện thoại di động khi ở cạnh tôi, ngủ lại đêm thường hơn, vẫn trong chừng mực lãng mạn đẹp. Thời kỳ này đầu tôi ong ong gam La trưởng. Sau mấy ngày trăng mật ở Đà Lạt với những buổi đi dạo sáng sớm trên con dốc một bên là lũng rau một bên là đồi thông, những buổi tối lập cập bên hồ mờ hơi sương, tôi bỗng ngân nga mấy câu du dương

Yêu dấu ơi mai trầm thơm hương thông
Yêu dấu ơi đêm hồ Xuân Hương trong
Đèn nhòa ơi đèn nhòa trên phố chợ…ớ…
Em nhòa ơi em nhòa trong tôi không?

Chỉ có món này là nó chơi với tôi được vì nó thích hát. Giọng nó chùng xuống rất mềm rồi lên rất sũng và mướt từ phố chợ. Nó nhập cuộc rồi, dù vẫn chưa cùng không gian.

Tôi ném nó lên một phông trắng trống hoác theo dáng ngồi suy tưởng của Rodin nhưng tay trái tự ôm vòng qua đầu một cách khốn khổ còn mông thì tựa lên một quầng tròn dẹt đỏ tươi có đường kính vừa khớp với gốc gẫy 90 độ giữa vế và ống chân. Bây giờ tôi gắn thủ cấp vô cổ nó tuy chưa có mắt mũi miệng. Nhưng là nó. Cái đầu đó dày vò tôi, và tôi hụt hơi sau mỗi cú đớp không khí từ lỗ trống trên mặt nó. Hình như nó bắt đầu đăm chiêu hơn, hoặc là tôi tưởng vậy, sau bức Nguyệt Tọa.

unnamed 5

  

7. Để vẽ xong sáu bức trên tôi đã thức từ đêm này sang đêm khác trừ những đêm có nó ngủ lại. Ý tôi muốn nói là có nó thì tôi ém sáu tên kia vô tủ áo rồi tiếp tục thức cong vòng trong ngực nó để nghe nó thở mùi Quế Lâm. Một cuộc hôn nhân kỳ quặc. Tôi tự cưới lấy mình, hôn phối với bản thân, đặt tên cho thời gian là trăng mật, dựng nó trước mặt để kiểm chứng, lột trần nó ra để ngắm, hôn nó trong trí tưởng, nhận chìm Khánh. Có những lúc tôi run lên, người yếu quặt, điếng ngất ngay cả khi nó hãy còn lẩn quẩn tự khóa cổng ra về. Nó không biết gì, tất nhiên, nhưng nó quấn quýt hơn. Chúng tôi như khó rời nhau. Hai bàn tay không thể không tìm nhau dù trong quán ăn, lúc nghe nhạc thính phòng, khi đi dạo giữa phố đông người, trong tiệm giày, trên taxi. Trong cái xã hội đầy ước lệ và giáo điều, nó có dáng vẻ của một thanh niên điềm đạm, tỉnh táo. Trách nhiệm điều mình đang làm nhưng không có ý thách thức. Tôi thích thái độ đó. Với tôi, sự trân trọng trong quan hệ kềm nó lại. Nó như con ngựa sung sức bị ghìm dây cương, ngoan, nhưng không phải là không có cá tính của một con ngựa. Chúng tôi không làm điều gì tầm thường với nhau trừ những đêm co ro trên tấm nệm trải ở phòng ngoài, nghe vĩ cầm rít từng chập qua da thịt, và thở chung.

Tôi đã binh lên nền giấy thẫm dáng ngồi ngạo nghễ của một cơ thể tràn thanh xuân, chân bắt chéo, đầu gối xoạc, hai tay vòng qua gối đan những ngón tay thon vào nhau che hờ hững cái phần nhạy cảm nhất của người đàn ông. Vẫn cái vũng tối ở ngực và bụng, ánh sáng lọc trong veo qua khung vai XL màu xanh lá cây. Màu xanh này lẫn với một tí vàng trên nền đen, thêm một vạt sáng từ nến đã khiến bức vẽ trở nên rợ, chốc chốc lại lung linh và đột ngột dịu dàng. Tôi không tìm được cái tên nào để gắn cho kiểu ngồi đó.

9


8.
Âm bản đã lộ nét, còn tôi thì đã đời cơn đau vùi. Nó vẫn đều đều mang tới hoặc Schnoering hoặc Saint Martin. Tôi lắc lư gõ nhịp hai

Nào em thức dậy uống với tôi đi
Chút men cay
Nào, cạn ly!
Cùng nhau ngất ngưởng bước xuống mông lung
Rữa tan trong lòng mộ chí
Ngày đang chết dần bỗng khát môi em
Đắng như những giọt mật đen
Chờ em thức dậy đuối trái tim thâm
Ngất ngư theo nhịp ưu phiền

Lại Ré thứ. Hơi sến, nhưng những nốt nhạc cứ tưng tưng hoài trong đầu làm tôi ngất ngư thật. Đã hai tuần tôi nằm liệt giường, bỏ hẳn công việc ở sở, nhắm tịt mắt và giỏng tai đón từng tiếng động ngoài cổng. Nó không biết tôi mắc chứng gì, mỗi đêm ghé về thăm, ôm ghì cái mối tình mà nó không dám đặt tên rồi gọi Diên ơi! Tôi xua, em về đi. Tôi tự ra toa thuốc và tự điều trị, xong bò ra phòng ngoài lúc quá nửa đêm khi xung quanh đã hoàn toàn im vắng.

Trong cái nhá nhem của ngọn đèn đường tạt vô hàng hiên, tôi mót lấy thứ ánh sáng đã bị nhợt đi qua lớp màn cửa để vẽ nó ngồi xếp bằng màu tím than, vải trắng phủ trùm lên vế còn chừa ra một phần của bàn chân phải, đầu lả xuống, má trái ép trên ngực người đàn bà ảo màu đen nằm thẳng đơ giữa ngực và đùi nó, gọn lỏn trong cánh tay trái nó luồn từ dưới lưng trồi lên giáp mí cánh tay mặt vòng từ trên xuống. Đó là lần đầu tiên tôi đưa chi tiết vào cái thủ cấp mà tôi đã trảm từ mấy tháng trước. Tóc tím đen có pha trắng đổ lên chiếc cổ lõm của người đàn bà mỏng, trán tối, mắt cụp sâu, mũi và môi chìm xuống cái ngực xác ve màu đen. Chưa bức nào tôi vẽ với cơn náo động tơi tả như vậy. Tôi gọi tên nó theo nhịp chỏi, gập người trong cơn đồng thiếp. Nguyệt Tịch. Ôi, một mùa trăng chết theo nước xanh (*).

7

9. Cuối tháng năm, không đoạn chi yểm dương bế tâm trảm thủ – Nguyệt Tận thì làm gì? Tôi cho nó mặc áo cà sa thùng thình màu xanh da trời, đầu cạo trọc lóc, tay bế người đàn bà đen sì có tóc bạch nhũ. Những sợi tóc đã chết rũ. Nó quỳ một gối ngửa mặt lên trời hướng về phía con trăng màu chì treo ở góc phải của bức vẽ. Nhìn từ sau lưng chỉ thấy chiếc áo tràng xanh ngắt, trong leo lẻo như màu trời hè. Người đàn bà ảo chỉ thò ra phần đầu ngã ngửa trên cánh tay trái và hai đùi mỏng vắt vẻo buông qua cánh tay phải; toàn thân trần truồng đã bị lưng áo cha thầy chùa che khuất. Màu trăng chì nhả lên gáy của nó một bệt trắng bạc, nơi tôi muốn hớp lấy một ngụm và gọi nào em thức dậy.

8

Trần Thị NgH, Sartrouville

(*) Ca từ trong bài Nguyệt Cầm của nhạc sĩ Cung Tiến


bài đã đăng của Trần Thị NgH


2 bình luận »

  • nam dao viết:

    Tuyệt vời!

  • Trần Thị NgH viết:

    Đa tạ Đại Huynh.
    “Đọc ai cũng vậy, đọc tui tui cám ơn” – Đại Nhân Kiệt Tấn phán.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)