Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » ĐOẠN KẾT
Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

ĐOẠN KẾT

0 bình luận ♦ 2.04.2018

Người đàn ông lười lĩnh dựa mình vào quầy rượu, một khuỷu tay chống lên quầy, ly bia cạn một nửa trước mặt, theo dõi trận football chiếu lại từ ngày hôm qua. Tôi nấn ná thêm một chút ở gần cửa ra vào, ngắm mái tóc biếng chải và những ngón tay trên cằm của anh ta, cho đến khi Hiếu nhìn thấy tôi. Nụ cười của anh rất tươi, và lòng tôi ấm lại. Chỉ còn một tháng là đến ngày cưới, anh chưa có dấu hiệu hoảng hốt nào. Gần đây, tôi cứ thấy mình ngủ mơ đến buổi rước dâu không có chú rể. Không biết những cô dâu khác có lo lắng như thế không nhỉ?

Hiếu quàng một cánh tay qua eo tôi, hôn phớt lên một bên má. Anh vẫn làm thế mỗi lần chúng tôi gặp nhau, nhất là sau khi đính hôn. Nhưng lần này, tôi có cảm tưởng anh làm vì người đàn ông đang ngồi kia nhiều hơn là vì tôi. Có lẽ cũng giống như tôi nắm tay anh chặt hơn khi giới thiệu anh với các cô bạn. Như một lời xác quyết hùng hồn: vâng, chúng tôi thật muốn lấy nhau, thật yêu nhau lắm. Tôi thoáng nghĩ đến lời ai đó: Đời là một vở kịch dài. Nếu thật thế, thì hôn nhân phải là phần lớn vở kịch rồi.

Người đàn ông ngồi thẳng người dậy, gật đầu chào tôi. Trong tiếng nói của Hiếu vội vã cho xong phần thủ tục giới thiệu, tôi bắt gặp tia mắt lục lọi nhưng kín đáo của anh ta từ đầu đến chân. Tôi nhìn xuống, để vạt tóc xòa xuống một bên mặt, sợ ánh mắt cộng nét cười không cưỡng được một bên khóe miệng của tôi sẽ bộc lộ nhiều hơn tôi muốn. Hiếu có thể không để ý, nhưng anh ta không chừng sẽ nhận ra vẻ nhu mì của tôi trong phút này chỉ là lớp vỏ bề ngoài.

Không thích ngồi ở quầy, Hiếu kéo tôi và Phong, người đàn ông tôi mới gặp lần đầu, đến cái bàn trong góc. Tôi chưa nghe nhắc đến Phong nhiều, một người anh em họ của Hiếu, không thân, không hợp. Nếu không vì người bạn thân của Hiếu bất ngờ phải đi công tác xa không thể làm phù rể như đã hứa, Phong chắc chỉ là một trong ba trăm khuôn mặt trong tiệc cưới của tôi, nhòa nhạt hòa lẫn trong rừng áo vest và những chào hỏi thoáng qua. Ngồi xéo anh ta qua mặt bàn, tôi nghĩ đến vẻ ngập ngừng, mơ hồ của Hiếu khi nhắc đến Phong. Hình như có mấy chữ lông bông, ham chơi thì phải. Ham chơi, chắc hẳn, nhưng tôi không chắc anh ta lông bông. Có thể anh ta đã và sẽ yêu rất nhiều phụ nữ, có rất nhiều mối tình, nhưng có thể chỉ vì anh ta thích nỗi choáng váng của phút ban đầu, ngọn lửa bừng bừng của mối tình vừa chớm, thích sự hồi hộp của cuộc săn đuổi, và thử thách của trò chơi.

Mình đang nghĩ gì thế nhỉ? Tôi tự hỏi, biện hộ cho một người mới gặp mặt, hay tự biện hộ cho chính mình? Hay vì tôi nhớ rằng chỉ cách đây vài năm, nhưng dường trong một cuộc đời khác, tôi sẽ nghiêng về người đàn ông bên kia cái bàn, và có thể không biết cả sự có mặt của người đàn ông đang ngồi bên cạnh. Nhưng tôi đã thay đổi, đã chọn cảm giác yên ổn và nhận thêm chút nhàm chán của người đàn ông bên cạnh, người đang nắm lấy tay tôi (nhẹ nhàng và dịu dàng, vì anh là người dịu nhẹ, chăm sóc và tôn trọng phụ nữ, nhất là người phụ nữ sắp làm vợ anh.) Hiếu đã quyến rũ tôi bằng những đức tính đàn ông rất cổ điển, rất thông thường và đã được chứng thực từ lúc con người biết chung bếp nấu với nhau. Tôi cũng không rõ từ lúc nào tôi thấy những điều ấy là đáng chú ý. Có lẽ sau những mối tình bắt đầu bằng giông bão (cơn gió lốc cuồng nhiệt của lúc mới quen, cuống quýt tìm cách đến gần nhau, gần bao nhiêu cũng không đủ gần) rồi kết thúc bằng giông bão (trận mưa gào cuồng nộ cãi vả và trách móc, nọc độc và ác ý vung vãi khắp nơi.) Đến một lúc nào đấy, tôi không còn đủ sức gượng dậy, nhấn gót giầy cao đi qua tàn tích của giông bão, mà dạt vào bờ, nhận chìm dưới lớp sóng dữ. Một buổi tối, từ chối buổi hẹn hò, tôi về nhà, lục tủ lạnh lấy món ăn dư lại từ buổi hẹn ngày hôm qua. Trong lúc thức ăn hâm lại trong microwave, tôi chợt nhận ra, hình như tôi đã sẵn sàng cho hôn nhân. Đã sẵn sàng lượng định và tuân theo những giá trị thực tế của cuộc sống kèm theo đảm bảo tương đối rằng những giá trị ấy sẽ mang lại những ngày bình yên hơn, cho dù không có bao nhiêu hồi hộp và thách đố.

Hiếu bóp nhẹ bàn tay tôi, như muốn gợi chú ý. Ngẩng lên, tôi thấy đôi mắt Phong đang nhìn tôi, lấp loáng một ánh diễu cợt. Trò hề ái tình, có lẽ anh ta đang nghĩ thế. Hiếu đang mỉm cười, hỏi đùa tôi có ưng ý anh chàng rể phụ đột xuất này không. Phong thêm vào: cô ấy không chê được chỗ nào đâu. Tôi muốn cười nửa miệng, bảo: sao cũng được, chỉ cần người đứng cho đầy chỗ thôi mà. Nhưng tôi đã thay đổi rồi, phải không? Tôi cũng cười một nửa miệng, nhưng rất hiền lành (hay hiền lành hết sức tôi có thể), và nhỏ nhẹ: cám ơn anh giúp cho. Câu trả lời đến nhanh chóng và hoàn toàn thông lệ: Không có gì. Anh ta nói như máy, nhưng đủ vẻ hăng hái cho vừa phần lịch sự. Tôi cúi đầu thấp hơn, mỉm cười một mình. Hiếu bóp nhẹ tay tôi lần nữa, lần này chắc hẳn vì hài lòng đối đáp bảo thủ của tôi. Thêm một bước gần hơn cuộc hôn nhân hạnh phúc. Thêm một sải tay gần hơn đến bến bờ lặng sóng gió. Mình sẽ quen đi, tôi nghĩ thầm. Một lúc nào đấy, tất cả sẽ trở thành phản xạ, như nụ cười nửa phần vui mừng nửa phần giữ gìn của tôi khi gặp Hiếu, như bàn tay đã quen nằm yên thụ động trong tay Hiếu.

o0o

Màu rượu pha, qua ánh đèn trong quán, nhẹ lung linh trên tay Trâm. Tôi ngắm những đốm sáng lấp lóe trong ấy, và những ngón tay Trâm vòng quanh ly rượu. Bàn tay không đeo nhẫn, giống như bàn tay trái đặt hờ trên đầu gối. Trâm giơ ly rượu ra trước mặt tôi: Uống không? Chẳng còn mấy dịp nữa. Tôi nói: ai biết được, vài ba năm sau hôn nhân không vui thì sẽ uống không cần biết đường về. Trâm nhướng mày: tao tưởng mày chọn Hiếu để đảm bảo an vui đấy chứ. Que será, será, tôi nói. Khi đánh cuộc ai biết thắng thua. Cho dù là đánh cuộc có tính toán. Chẳng hạn như Hiếu thay đổi, tôi nghĩ. Chẳng hạn như tôi không thay đổi. Nếu lớp vỏ nhu mì này không ăn ruỗng vào người mà phai mòn nứt nẻ theo thời gian.

Tôi mở cellphone, nhìn giờ. Năm phút nữa là giờ hẹn với Phong. Tôi ngồi thẳng lưng lại, định bảo Trâm rời quầy ra ngồi bàn, nhưng rồi thôi. Tôi ngại Trâm sẽ phản đối, và cũng không muốn rời chiếc ghế xoay ở quầy. Cái ghế ở cuối quầy, cạnh máy chơi nhạc. Tôi đã đong đưa trên chiếc ghế này nhiều buổi tối, với Trâm, với những người đàn ông đã quen hay chưa quen. Những số phone tôi viết trên mặt quầy bằng bia hay rượu đã khô không còn dấu vết, và không bao lâu nữa hình ảnh tôi trên ghế sẽ trôi dạt đâu đó trong không gian của quá khứ và ký ức, không bao giờ lập lại trong thực tại. Trâm đùa: đừng lo, tao sẽ chứng rằng ly nước của mày là nước cam, không hề có vodka. Tôi cười, bỗng dưng thấy má hơi nóng lên. Quả thực tôi đã gọi ly rượu pha với một chút mập mờ, không muốn nhìn thấy dấu hỏi nào trong mắt Phong, muốn buổi gặp gỡ hôm nay được kể lại với Hiếu ngắn gọn và bình thường hết sức có thể. Thật ra tôi có thể xin Trâm gặp một chỗ khác, nhưng tôi nhớ quán rượu quen, nhớ chỗ ngồi quen. Tôi tự bảo gặp ở quán này Trâm và Phong đều sẽ thích, và nương vào đó cân bằng chút khả năng phải giải thích với Hiếu sau này. Hy vọng Phong sẽ không kể lể dài dòng, vì anh em họ không hợp nhau lắm kia mà.

Trâm đặt tay lên tay tôi: này, có phải hắn không? Tôi nhìn theo mắt Trâm ra cửa. Phong vừa bước qua cánh cửa mở, đảo mắt nhìn kiếm tôi. Đứng như thế, anh ta cao và mảnh mai hơn tôi nhớ. Anh ta nhìn suốt dãy bàn hai bên cửa, cuối cùng nhìn đến quầy. Tôi giơ bàn tay lên vẫy. Anh ta bước chầm chậm đến, đôi mắt chăm chú vào Trâm. Cũng không trách được, phù rể phải ngắm phù dâu chứ. Khó tính, anh ta cũng không chê được cô bạn của tôi, xinh xắn và lúc nào cũng biết ăn diện. Cái nhìn của anh ta lướt qua tôi khi gật đầu chào, rồi trở về Trâm. Tôi giới thiệu ngắn gọn trong khi Trâm bắt tay Phong. Anh ta có ngạc nhiên không nhỉ? Cô lỗi thời là tôi mà lại có bạn “tân” như thế. Chẳng những bắt tay, Trâm còn kéo anh ta gần hơn, đến mức anh ta gần chạm vào đầu gối Trâm. Nó vẫn thích lượng định ban đầu về thể chất như thế. Nói chuyện suông không có nghĩa gì, Trâm nói. Phải xem có tiến đến gần được hay không. Tôi thường đùa sửa lại: phải xem có chung chạ được hay không. Rồi hai đứa sẽ nhìn nhau cười rũ. Bây giờ, vài ngày nữa, Trâm sẽ vẫn như thế, nhưng tôi đã đổi khác. Có lẽ ngay cả trận cười buông thả như thế tôi cũng không còn.

Phong kéo ghế lại ngồi đối diện chúng tôi. Như một hình tam giác. Tôi lặng lẽ thu mình trong bóng tối cuối quầy rượu, để mặc hai người nói chuyện. Đáng lẽ tôi sẽ chen lấn vào cuộc đối thoại, thách thức và tranh đua, cho dù cuối cùng ai thắng cũng không quan hệ gì. Có vài lần Trâm và tôi quyết liệt ra trò, thậm chí không nhìn mặt nhau ít lâu, nhưng những mối tình qua đi, say mê thành nhạt nhẽo, Trâm vẫn là người bạn thân thiết. Tôi mong giữ được tình bạn ấy mãi, cho dù hai đứa còn rong chơi hay đã bó buộc.

Trâm hất một vạt tóc ra sau vai. Tôi mỉm cười một mình, không buồn dấu diếm vì tôi biết Phong lúc này hoàn toàn không chú ý đến tôi. Cô bạn tôi đã chấm anh chàng làm mục tiêu, ít nhất cho tối nay. Không biết Trâm có lôi kéo anh ta đi chỗ khác không. Thường chúng tôi hay làm thế, tách riêng mỗi khi vào cuộc. Trò chơi tình cảm, thi vị hay trần tục cũng thế, vẫn rất riêng tư. Kể cho nhau nghe thì được, chứng kiến thì không, vì khi kể lại người ta có thể dành lại những điều không muốn chia xẻ.

Người bartender đặt ly bia của Phong xuống quầy. Anh ta nghiêng người đến trước, và tôi thoáng ngửi thấy mùi nắng và gió trong tóc anh, hòa lẫn trong mùi xà bông của chiếc áo có lẽ anh đã thay trước khi đến buổi hẹn. Nâng ly bia lên môi, anh ta nhìn quanh: quán này cũng hay nhỉ, tôi có nghe đến nhưng chưa đến bao giờ. Chỗ ưa thích của Trâm? Trâm quay nhìn tôi, nét cười cợt trong mắt. Quán này là “ổ” của tôi. Trâm thích quán khác, náo nhiệt hơn, có sàn nhảy nho nhỏ lúc nào cũng chật người. Phong, theo mắt Trâm, cũng quay nhìn tôi. Anh ta nhìn tôi lâu hơn tôi tưởng, chăm chú hơn tôi tưởng, và tôi chợt nhận ra mình đang cầm ly rượu trong tay, dễ dàng và quen thuộc như đang ngồi ở sân sau trong nhà. Một lần nữa, tôi thẳng lưng lại. Trâm phì cười, nhưng nó nhảy vào cứu bồ. Trâm chọn quán này vì quán Trâm hay đến ồn quá, sợ M. khó chịu. Anh Phong có quán nào ưa thích không? Con nhỏ lái câu chuyện như lái chiếc xe thể thao của nó, luồn lách lung tung, tôi thầm nghĩ. Để chắc chắn Phong không thể xao nhãng câu hỏi của mình, nó hơi ngả về phía Phong, để mùi nước hoa nồng lên trong hơi ấm của quán lan vào không gian chung quanh anh chàng. Lần này tôi quay mặt đi dấu nụ cười, trong lúc câu chuyện lại trở thành hai thay vì ba người.

Một lúc sau, khi hai vai tôi bắt đầu cứng lại vì thế ngồi thẳng, tôi lén nhìn xuống tìm chân Trâm. Đây là dấu hiệu cho bên kia “chẩu”. Tôi đá nhẹ vào chân Trâm, một lần rồi một lần nữa. Trâm quay nhìn tôi: M. chắc buồn ngủ rồi. Con gái nhà lành anh ạ, không thức khuya bao giờ. Anh có muốn thử quán Trâm hay đến không? Bọn nhóc nhiều, như thế có nhiều khả năng tìm được bồ nhí. Con nhỏ “quái” sắp vào trận thực rồi, tôi nghĩ, viện cớ vào restroom để nó có cơ hội thuyết phục anh chàng. Khi tôi ra, bàn tay Trâm đang quàng qua cánh tay Phong, cằm nó gần như tựa trên vai anh ta. Ngoài cửa, Phong hỏi (cho có lệ) tôi có cần chở về không. Bước đi vài bước sau khi từ giã, tôi quay lại, nhìn bàn tay Phong ngang vai Trâm, những ngón tay dài ôm lấy bờ vai Trâm.

o0o

Mở xong món quà cuối cùng, tôi cố gắng cười thêm vài nụ, phản đối lấy lệ những câu đùa khá gợi hình về đêm tân hôn, rồi len lén vào phòng tắm. Sau cánh cửa khóa, tôi ngồi xuống nắp toilet, cảm thấy mình rũ xuống, xì hơi như cái bánh thiếu bột nổi. Ba ngày nữa, tôi tự nhủ, ba ngày nữa thôi. Cuộc chuẩn bị không dứt này sẽ hết, tôi sẽ thoát khỏi nụ cười nhão dãn trên môi, sẽ không còn ai khiến tôi phải vừa giả bộ lắng nghe những lời khuyên bảo chúc phúc vừa gắng giữ chiếc mặt nạ nửa tươi cười nửa e thẹn không rơi xuống. Lục tìm cell phone trong túi, tôi mở xem có ai gọi không. Ba ngày trước ngày cưới, cú điện thoại nào cũng có thể là quan trọng. Không có nhắn tin, gọi lỡ hay chi hết. Guồng máy hôn nhân vẫn đang chạy suông sẻ. Hiếu chắc còn đang bận rộn với tiệc mừng những ngày cuối anh còn độc thân. Không biết anh có đang trốn vào phòng tắm giống như tôi, mệt ngất người vì những hân hoan thật hay tưởng tượng sắp đến. Hay anh đang ngồi trên ghế nhìn cô vũ nữ gợi dục trước mặt. Phong là người tổ chức buổi tiệc của Hiếu, cho nên nếu có các cô trẻ đẹp và ăn mặc tối thiểu chắc cũng không phải là lạ.

Nghiêng người dựa vào tường, tôi tự nhủ hãy trốn mười lăm phút nửa tiếng. Mọi người vui buổi tiệc, tôi chỉ là cái cớ để tưng bừng thôi, bảo đảm không ai biết tôi còn trong phòng hay không. Không biết tôi nhắm mắt bao lâu, nhưng tôi chắc mình chưa ngủ, những tiếng động lùi ra xa hơn nhưng vẫn phập phồng theo hơi thở. Cho đến lúc tiếng cell phone reo. Tên người gọi nằm trên số phone: Phong.

Từ buổi tối nhìn theo Phong đưa Trâm về, tôi chưa gặp lại anh. Bận rộn quá, tôi cũng không hỏi Trâm xem mọi chuyện đã diễn tiến thế nào. Cũng có thể tôi ngại câu chuyện phóng túng có thể rất hấp dẫn của Trâm khiến tôi nao lòng. Con trâu cột nhìn theo con trâu thả, phải hết sức nhắc nhủ mình về cái tốt cái đẹp của cái chuồng cái cột để còn yên ả sống tiếp. Hiếu là mái nhà ngói, tường gạch nung, tôi chỉ cần cố gắng kềm cương chính mình, khuất đi một nửa mình trước mặt Hiếu là mọi chuyện sẽ tiếp tục êm đẹp như bây giờ. Sau này sinh con, nhất là con gái, tôi mong nó giống bố, biết chừng mực và dung dị, đừng đặt câu hỏi tại sao nhiều như mẹ.

Tiếng chuông cell phone thúc dục. Tôi nhấc máy lên tai. Phong hỏi thăm qua loa cho có lệ, rồi vội vã vào đề tài chính. Không quen nhậu nhẹt, Hiếu đã gục ở tiệc bên anh. Phong muốn tôi đến xem chừng Hiếu vì anh phải lo xong buổi tiệc. Tôi nhận lời ngay, vì tôi đã chán tiệc bên mình và chỉ mong có cớ cáo lui. Sau một vòng đùa giỡn đề tài “chàng say rượu sớm”, tôi thu vén ra cửa, Trâm theo sau dặn dò ngày mai nó sẽ mang quà đến nhà tôi. Áp hai tay lên má tôi, Trâm hỏi tôi lái xe có nổi không, vì tôi cũng đã uống khá nhiều. Đừng vui đêm tân hôn sớm nhé, nó nói. Đã nóng, mặt tôi hình như lại nóng hơn. Trâm biết mức thân mật giữa tôi và Hiếu vẫn còn chưa thân lắm. Để nó không dài dòng, tôi hay lảng đi bằng câu đùa rằng với Hiếu tôi sẽ là người phụ nữ giữ gìn cho đến khi cưới. Từ nay sẽ tiết hạnh khả phong cho đến khi có thông báo mới. Tôi biết Trâm muốn hỏi gì, và tôi không muốn trả lời. Câu hỏi ấy cũng là câu hỏi đôi khi tôi nghĩ đến: những đêm hôn nhân rồi sẽ lạnh hay nóng? Với chính mình, tôi cũng không trả lời thẳng, cũng trả lời bên lề: hôn nhân xưa kia còn chưa thấy mặt nhau trước khi cưới nữa là. Xác thịt là để duy trì các loài, kể cả loài người, và bà mẹ tự nhiên biết rất rõ cách dẫn dụ con người vào chuyện sinh con đẻ cái, cho nên chẳng cần phải lo. Một cái nhìn tổng quát chung chung, trong ấy tôi và Hiếu mập mờ hòa chung vào tổng thể, kiểu ngắm quả đất từ mặt trăng mà tôi vẫn phản đối mỗi khi tôi bị lùa vào đám đông “phái nữ”.

Phong để cho tôi chiếc chìa khóa dưới chậu hoa trước cửa. Tôi ngập ngừng mở cửa, dừng một chút như chờ xem Hiếu có ra đón tôi như mọi khi không. Căn phòng khách nửa quen nửa lạ, tôi đã đến đây nhiều lần nhưng chưa lần nào dựa lưng vào cửa ngắm nghía nó thỏa thích như bây giờ. Phòng ngủ nằm bên phải hành lang, chiếc giường gỗ choán gần nửa diện tích, trên ấy Hiếu đang nằm, và ngủ. Và ngáy. Tôi đến bên cạnh giường, nhìn quanh không thấy cái ghế nào, và không muốn ngồi xuống giường (sợ Hiếu thức, tôi tự bảo mình thế), nên tôi cứ đứng nhìn xuống khuôn mặt Hiếu. Trong nhiều phim bộ tôi đã xem, khi hai người có quan hệ hoặc đang muốn bắt đầu quan hệ, người thức sẽ âu yếm nhìn kẻ ngủ, có thể đắp lại chăn cho kẻ ấy hoặc vuốt ve khuôn mặt gần như vô thức. Ở địa vị tôi bây giờ, hình như tôi phải chăm sóc âu yếm hơn thế nữa, nhưng Hiếu đang ngủ cơ mà, tôi lại tự bảo. Nhìn Hiếu dang tay xoãi chân gần hết hai phần ba giường, tôi không nghĩ đến những đêm hôn nhân sẽ nóng hay lạnh. Tôi nghĩ đến những chuyện tủn mủn của cuộc sống trăm thứ tủn mủn. Tôi hình dung mình nằm phía bên kia giường, hình dung mình lắng nghe tiếng thở của chính mình và tiếng ngáy của Hiếu, hình dung mặt nệm rung đẩy mỗi khi tôi hoặc Hiếu đổi thế nằm. Tôi nhìn quanh, hình dung căn phòng trong bóng đêm, tự hỏi sẽ có chiếc bóng nào không từ khung cửa sổ trên đầu giường. Bỗng dưng tôi ngắm căn phòng kỹ hơn, những vật dụng dáng dấp đơn giản, màu sắc chìm, không có bất cứ thứ gì rườm rà kể cả màn cửa. Một căn phòng thực dụng, rất nam tính, nhưng không bề bộn. Hiếu gọn ghẽ hơn đa số đàn ông, một điểm tôi vừa thích vừa ngại vì tôi bê bối hơn đa số phụ nữ.

Chân tôi tê chồn vì đứng một chỗ quá lâu. Nhẹ nhàng hết sức có thể, tôi lùi ra hành lang, trở lại phòng khách, ngồi xuống chiếc ghế sofa tôi hay ngồi khi đến chơi. Ngã sâu vào lòng ghế, tôi cảm thấy được hơi hướng của Hiếu trong ấy. Vài ngày nữa, tôi sẽ dọn về đây. Một quyết định tôi không suy nghĩ nhiều vì nó dường như rất hợp lý, đến nỗi không còn chỗ để thắc mắc điều gì. Tôi chưa mua nhà, Hiếu đã có, đổi căn nhà khác chỉ vì thành hôn thì chẳng hợp lẽ tí nào. Tôi quên nghĩ rằng khoảng không gian này đã từng là của Hiếu rất lâu trước khi tôi xuất hiện, ngập tràn những vật sở hữu và ý thích của Hiếu. Chúng tôi chưa từng nói đến chuyện chúng tôi sẽ chia xẻ khoảng không gian này như thế nào. Hiếu sẽ xích ra nhường chỗ cho tôi phải không, như anh sẽ phải nằm gần mép giường hơn bây giờ. Anh sẽ thích, hay khó chịu nếu tôi treo màn cửa, sơn lại tường cho hợp với tôi hơn? Bao nhiêu lâu thì tôi sẽ bắt đầu cảm thấy khoảng không gian này là của mình, là “nhà”, chỗ nương náu, nơi trú ẩn? Bao nhiêu lâu thì nó sẽ mang hơi hướng của tôi?

Hình như tôi thiếp đi một lúc, cho đến khi tiếng gõ cửa vào trong giấc mơ kéo tôi dậy. Hình như tôi đang loanh quanh trong một mê trận nào đó, tìm mãi không được lối ra. Ngật ngừ, tôi ra mở cửa. Phong ùa vào nhà như một cơn gió thốc. Mặt anh đỏ và hơi sưng, có lẽ đã uống nhiều, nhưng đôi mắt lấp loáng và khóe miệng hơi nhếch lên dường như bảo anh đã đùa vui rất nhiều. Anh bảo, chị mệt hay lo lắng chuyện gì, trông chị bơ phờ quá. Tôi khoác tay mơ hồ về căn phòng cuối hành lang, lúng búng nói: anh ấy đang ngủ. Phong xoay mình về hướng ấy, tôi bước theo, cố tìm giọng nói rõ ràng hơn: chắc anh ấy sẽ ngủ hết đêm, nên tôi sẽ về nhà. Phong ngừng lại trong hành lang tối mờ, và tôi va vào anh. Không biết anh phản ứng quá nhanh, hay là tôi ngái ngủ, nhưng đột nhiên giữa Phong và tôi hình như không còn khoảng cách nào nữa. Một cánh tay Phong vòng qua người tôi, ấm nóng gần sống lưng. Đầu anh cúi xuống, vây lấy tôi trong vùng tối từ chiếc bóng của anh, phập phồng nhịp thở (của tôi hay của anh?). Gần như theo bản năng, tôi du mình vào sâu hơn trong vùng tối ấy, bồng bềnh như mặt biển dưới mạn thuyền. Nhắm mắt lại trong bóng tối đẫm ngập mùi vai áo của anh, tai chợt ù lên tiếng gió rít, tiếng sóng đập, tôi buông mình vào vòng cung của ngọn sóng trào bọt trắng vươn lên từ đâu đó sau lưng anh.

Trong phòng Hiếu đột nhiên có tiếng động. Tiếng động không lớn, nhưng cả tôi và Phong đều giật mình. Một bản năng khác khiến tôi đẩy Phong ra, bước vào trong phòng. Hiếu vẫn nằm trên giường, xoay lưng lại phía tôi, có vẻ như vẫn đang ngủ say. Khi tôi bước ra, trái tim tôi vẫn chưa trở lại nhịp bình thường, những tiếng đập mạnh, nặng nề, mỏi mệt. Phong đứng yên nhìn theo tôi đi qua hành lang, mở cửa. Cơn gió tạt vào khiến da tôi se lại. Những chiếc lá khô lăn trên mặt sân, tóc tôi bay tung che nửa khuôn mặt. Trong hơi ẩm của ban đêm, tôi nhìn lần cuối ánh đèn nơi cửa nhà Hiếu, trước khi trở về với sóng nước mênh mông.

06/11

bài đã đăng của Hồ Như


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)