Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » Formula 409®
Trang chính » Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

Formula 409®


AR00231_8


                                                                                                               Andy Warhol 

Ai ở trong căn nhà đó đã hơn hai tháng nay và không hề bước chân ra đường. Thức ăn có sẵn trong tủ lạnh và ngăn đá; rau quả, đồ khô, sữa, trứng và thịt cá không thiếu gì. Đó là một hợp đồng Ai đã ký với chủ nhà. Mỗi tuần có người mang thức ăn và sách báo đến để ngoài sân và mang rác đi đổ. Nơi đây có hệ thống wifi nhanh. Tầng dưới là phòng khách có bếp lò cổ truyền kiểu Nhật để đun nấu ngay giữa phòng. Phòng ngủ trên lầu, có một cây thông già sát ngay cửa sổ. Phòng làm việc nhìn ra một góc vườn nhỏ trải sỏi trắng vòng vèo giữa những tảng đá mấp mô phủ rêu xanh. Cuối vườn có một cây phong và một gốc liễu đã bị cưa. Ngồi tại bàn làm việc nhìn ra cửa sổ Ai đã chứng kiến cảnh cây liễu cổ thụ bị đốn và nghe được tiếng khóc than của nó.

Ai đang viết một kịch bản phim mang tên Sân Khấu của Sự Biến Mất phải hoàn tất  vào mùa hè năm tới.  Nhưng cả tuần nay Ai phải đối phó với lũ bọ nhặng đang sinh sôi trong căn hộ. Đây là loài bọ trái cây nở ra từ lớp vỏ cam già, vỏ chuối nẫu trong thùng rác. Đã hơn tuần nay người đổ rác bệnh không đến. Mỗi lần ăn trái cây xong Ai đã cẩn thận bao lại lớp vỏ trước khi bỏ vào thùng rác, vậy mà không hiểu sao những con bọ vẫn tìm cách chui ra. Chúng lởn vởn trong nhà bếp. Tuy trông lờ đờ  nhưng không dễ gì đập khi chúng đang bay. Chúng biến rất nhanh, cứ như là tan vào không khí. Rồi chúng lại lảng vảng ở một nơi khác, mỗi lúc một nhiều hơn. Cuối cùng Ai phải dùng đến hoá chất chùi nhà, mỗi khi thấy chúng đậu yên trên cánh cửa hoặc quầy bếp thì Ai lấy bình dung dịch Formula 409® xịt ngay. Phải xịt bất ngờ và thật nhiều để làn mưa hoá chất làm ướt sũng bộ cánh. Sớm muộn gì chúng cũng sẽ sa xuống vũng nước trơn trượt bên dưới.  Ai vừa xịt vừa nghĩ đến công dụng của Formula 409® theo quảng cáo: “Tối cần thiết cho mọi gia đình. Dung dịch hiệu nghiệm có thể giết chết 99% các loại vi trùng và vi khuẩn. Dung dịch đa năng lau chùi và khử mùi mọi vết bẩn, dầu mỡ, nấm mốc. Dùng an toàn với gỗ, gạch, nhựa tổng hợp, kính, da, ny-lông, ván ép…, mọi vật liệu trên đời. Sản xuất tại Hoa Kỳ, Formula 409®được ưa chuộng khắp nơi trên thế giới.”

download (1)

Nhưng cuộc chiến không kết thúc nhanh chóng như Ai tưởng. Lũ bọ sinh nở gấp bội, mới giết xong bốn con đậu trên quầy đã lại thấy bốn con khác quanh bồn rửa chén. Lại xịt, lại vội vã lấy giấy chùi. Có khi gấp gáp và không sẵn giấy, và sợ nhiều con đang  vùng vẫy trong vũng dung dịch có thể bay thoát, Ai phải lấy tay dí lên những sinh vật bò lổm ngổm đó. Nhiều ngày như thế, số bọ bị giết đã khá nhiều. Số bọ sinh sôi thêm và bay lởn vởn còn nhiều hơn. Cứ như chúng là hồn ma của những con đã chết đang tái sinh trở lại. Không thể nào ăn ngon ngủ yên trong tình trạng này, Ai lấy tay dí không ngừng. Một cuộc tàn sát bất đắc dĩ nhưng với đầy quyết tâm.

Trong thời gian đó có một vụ bắn tập thể ở một nhà thờ của người da đen, một gã da trắng đứng trên lầu xả súng tự động xuống đám đông xem hoà nhạc dưới quảng trường, một vụ tàn sát trong quán rượu dành cho dân đồng tính; ba vụ bắn giết hàng loạt ở một rạp chiếu phim, một trường trung học và một trường tiểu học. Khoảng hai trăm người chết, trong đó có hai mươi hai đứa trẻ.

Những vụ ấy không khiến Ai bị ngứa ngáy tóc tai bằng những con bọ bay trước mắt.

"Cuối cùng, cuốn phim của Ai sẽ ra sao?" Tôi ngắt lời.

"Cuối cùng, cứ cho là có một cuối cùng, trong nhà đã hết giấy, tôi đã xài hết mọi thứ vật liệu lau chùi, bình dung dịch Formula 409®cũng gần cạn. Không thể  ra ngoài mua thêm, cũng chẳng có ai để nhờ. Khi đó trong nhà chỉ còn lại hai con bọ. Nhưng chúng rất tinh khôn. Chúng tinh khôn hơn hẳn đồng loại. Vì vậy chúng vẫn sống sót đến lúc này. Có lẽ chúng đã tiến hoá thật nhanh trong một thời gian ngắn. Có lẽ nhờ phải chống chỏi với tôi mà trong DNA của chúng đã phát triển một loại gien giúp chúng tự vệ hữu hiệu hơn. Tôi sẽ thu hình cái bình Formula 409® bằng nhựa trong còn vài giọt, và thu cả cảnh hai con bọ quỷ quái đang vờn quanh cái bình. Tôi nghĩ tôi sẽ kết thúc ở đó."

Tôi nói với Ai, đây sẽ là cuốn phim thuộc về cảm giác. Ai nên thu hình những ngón tay nhấn xuống, đè bẹp, dí, day..

"Tất nhiên."

Lúc ngón tay chạm vào con bọ, Ai nghe một thứ âm thanh thoát ra từ thân thể chúng, nghe như một tiếng "chít" dưới đầu ngón tay. Những đầu ngón tay nhạy cảm có thể hiểu sự khác biệt trước và sau âm thanh đó. Rồi Ai nhìn chăm chăm vào màu đỏ nhơm nhớp dính trên ngón cái và ngón trỏ trước khi xả nước rửa tay. Nhưng Ai không rửa được cái cảm giác buồn buồn sau tiếng "chít" đó, nó chạy rút vào cơ thể, tìm đường len lỏi vào mọi tế bào. Cảm giác ấy cũng sẽ ghi vào DNA của Ai. Sẽ nằm đó mãi.


bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)