Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

[tôi đã đem mưa xuống vào buổi chiều]

 

 

 

tôi đã đem mưa xuống vào buổi chiều
khi mây đã ngừng trôi và mưa không rơi
tôi nghe những tiếng ì ầm của sóng vỗ
tôi nghe tiếng người âu yếm không tình yêu

tôi sẽ giảng cho đêm dài không thể ngủ yên
khi màu đêm nhợt nhạt như gió không hồn
tôi sẽ thả suy tưởng tôi vào những  tờ giấy trắng
tôi vớt những đám rêu mà tôi đã nhấn chìm

tôi trở về nhà trên cái wheelchair khẳng khiu
bàn tay tôi lạnh giá vì dòng máu chảy không đều
những cây đào xuân khóc tỉ tê trong nắng
nắng  mưa và nước mắt cùng chảy máu hoàng hôn

đã lâu lắm kể từ khi tôi không còn nghe mưa
không còn tiếng còi tàu u uất trong đêm khuya
từ khi tôi bước đi vào giữa phố người đông đúc
tôi vẫn thấy mình tôi lạc lõng bến sông xưa

tôi có khi băn khoăn vì sự nhức nhối của mình
nỗi lo sợ đối diện với một biên giới vô hình
không ai để hỏi đường không ai để nhắn gửi
lời cuối cùng tôi muốn nói với yêu thương

ngày hôm nay trời rộng núi cao còn mây bay
tôi đi loạng choạng vào đường thập tự quá dài
nơi người đã đóng đinh người vào đỉnh trời hoang vắng
rồi thời gian cứ trôi, và trôi mãi không lời

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)