Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Trả thù dân tộc

0 bình luận ♦ 31.01.2018

468741857

1

Lang thang dưới phố New Orleans, Hữu thấy thành phố không có nhiều nhà chọc trời, có nhiều kiến trúc kiểu Pháp. Ở một dãy nhà hai tầng có lan can nhìn xuống đường, anh gặp hai gái da đen với bộ ngực đồ sộ đứng trước bar vẫy tay với mình. Không rõ họ chào hay mời gọi, anh mỉm cười nói “Thank you." Gặp một nghệ sĩ da đen chơi kèn saxo trên vỉa hè, những giai điệu jazz quyến rũ, anh nắm bàn tay giơ ngón cái lên. Hữu nghĩ mình cần phải tỏ ra lịch sự để người Mỹ không nghĩ xấu về người Việt. Một chiếc xe ngựa đi qua, anh quay đầu nhìn. Nhận ra con ngựa to khỏe hơn ngựa ở quê nhà, chợt nhớ lại các con sẻ, sóc ở Mississippi, anh nghĩ với chút ngậm ngùi : “Con gì ở Mỹ cũng to hơn ở Việt Nam.”

Rồi Hữu gặp một lễ hội chiếm hết mặt lộ. Sáu kỵ sĩ đi đầu, tiếp theo là một chiếc xe hơi chạy chậm chở VIP, đến đội kèn và các nữ sinh. Hữu giơ máy ảnh chụp một vài tấm hình các cô gái trong đồng phục đẹp mắt, quyến rũ.

Đến chiều khi mua đồ lưu niệm trong shopping certer, Hữu đối diện một cô gái.

“Hi!” cô gái lên tiếng.

“Hi.” Hữu đáp lại.

Cô gái nói dường như anh là người ban sáng đã chụp hình các cô.

Hữu dễ dàng nhận ra cô qua bộ đồng phục cô đang mặc. Anh gật đầu:

“Tôi nghĩ tôi là người ấy.”

Cô gái chìa tay:

“Tôi tên Susan.”

Hữu bắt tay cô:

“Tôi tên Hữu.”

“Anh là người châu Á?”

“Tôi là người Việt Nam.”

Susan giương đôi mắt nâu to với đôi lông mày không tỉa:

“Thật vậy sao?”

Hữu gật đầu: “Thật.”

“Sao anh đến được đây? Ý tôi là chẳng phải đất nước tôi đang đánh nhau với nước anh sao?”

“Không, không hẳn là thế. Việt Nam bị chia đôi. Hợp chủng quốc Hoa Kỳ đang giúp miền Nam chống lại miền Bắc. Tôi là người miền Nam.”

Như khám phá một điều rất thú vị, cô gái lập lại “Thật vậy sao?”

Hữu cho Susan biết anh đang tìm mua một vài sản phẩm thủ công bằng gốm để làm kỷ niệm.

Susan nói cô có thể dẫn anh đi. Hữu vui vì điều ấy: “Vâng, xin vui lòng.”

Hai người vừa đi vừa tiếp tục câu chuyện.

“Tại sao có cuộc nội chiến ở Việt Nam, sao miền Bắc lại đánh miền Nam?’

“Vâng, là nội chiến nếu cô muốn gọi vậy; tuy nhiên khác với nội chiến ở Hoa kỳ từ năm 1861 đến năm 1865 do bất đồng về việc duy trì hay bãi bỏ chế độ nô lệ, nguyên nhân cuộc chiến ở Việt Nam là do miền Bắc theo chủ nghĩa Cộng sản tiến đánh miền Nam để thống nhất Việt Nam dưới chế độ Cộng sản; miền Nam không muốn chế độ ấy nên nhờ Hợp chủng quốc Hoa Kỳ giúp chống lại.”

Susan nói: “Tôi hiểu rồi. Hợp chủng quốc Hoa Kỳ giúp miền Nam bảo vệ tự do.”

“Đúng vậy.”

Hữu giới thiệu thêm mình là lính không quân, được cử đi học ngành Vô tuyến phi cơ ở phi trường Keesler, tiểu bang Mississippi.

Susan cũng nói rõ hơn cô là sinh viên năm thứ nhất khoa Xã hội học.

Shopping center rất rộng lớn nhưng nhờ Susan hướng dẫn, Hữu không mất nhiều thời gian để đến được gian hàng bán thứ mình muốn mua. Anh mua hai cái gạt tàn thuốc, hai cặp nai, một cặp chó Bull.

Nhìn đồng hồ Hữu cho Susan biết sắp đến giờ anh phải ra xe bus để quay về trường, anh không biết phải cám ơn cô thế nào.

“Nếu cô thích tôi xin tặng cô một trong những thứ này…”

“Vâng, tôi xin nhận quà của anh nếu việc ấy làm anh vui”

Susan nhận một cặp nai.

Chia tay, cô cho anh địa chỉ, mời anh đến nhà.

Hữu hẹn tuần sau sẽ đến. Sáng thứ bảy nào các khóa sinh cũng được xe bus đưa đi các tiểu bang lân cận du ngoạn.

2

“Chỗ này đẹp quá!” Hữu thốt lên.

Susan cho xe chậm lại, hỏi:

“Anh có muốn dừng xe để ngắm phong cảnh không?”

“Có, tôi muốn vậy,” Hữu trả lời.

Susan tấp xe vào lề, đậu lại.

Hữu mở cửa xe, bước ra ngoài.

Lộ thẳng tắp và vắng. Hai bên có rừng thông cao vút, phong cảnh Hữu không thấy ở quê nhà.

Đang ngắm phong cảnh, hít thở không khí trong lành, tiếng cửa xe đóng lại khiến Hữu quay lại. Susan đã xuống xe. Chiếc áo pull của cô trễ xuống để lộ vai và một mảng ngực.

“Có thông trên đất nước tôi nhưng không giống ở nơi đây.” Hữu tiếp lời, “Ở đây có nhiều thông hơn; và thông ở đây đẹp hơn. Cái gì ở Hiệp chủng quốc cũng đẹp.”

Susan ưỡn người, chống nạnh nhìn Hữu lên giọng, “Còn tôi trông thế nào, đẹp không?”

Hữu nhìn cô bạn Mỹ. Susan không cao, có lẽ thấp hơn anh một chút, và có dáng người thon thả. Lần đầu gặp cô ở phố New Orleans anh nghĩ có lẽ cha hoặc mẹ cô là người Châu Á. Nhưng anh ngại hỏi. Anh nghĩ nên để cô tự nói. Nhưng khi giới thiệu về mình cô đã không nói. Đến khi gặp cha mẹ cô, anh mới nhận ra mình đã sai. Ông bà Paul cao to không khác những người ở đây. Tuy nhiên, Hữu nghĩ mình không sai hẳn: màu mắt Susan hơi khác màu mắt cha mẹ. Mắt cô nâu hơn họ, mũi cô không cao như họ. Hữu nghĩ cô có gien lặn của ông bà gốc Châu Á.

Hữu mừng vì cô không cao to hơn mình. Và vui vì như hầu hết các cô gái Mỹ khác, cô có ngực, mông nảy nở; nhất là cô có khuôn mặt đẹp.

“Cô rất đẹp.”

“Anh có thích tôi không?”

Hữu gật đầu.

“Chúng ta hãy cùng vui vẻ nhé!”

“Ý cô là gì?”

Susan liếc Hữu với ánh mắt gợi tình:

“Tôi muốn nói nếu anh thích sexual fun."

“Cô có chắc không?” Hữu ngạc nhiên.

Susan gật đầu: “Có, tôi chắc chắn."

Susan nắm tay Hữu kéo vào băng ghế sau: “Chúng ta hãy vào trong xe."

Lời đề nghị táo bạo, bất ngờ. Rất thích; tuy nhiên anh lúng túng:

“Nhưng tôi …tôi chưa sẵn sàng…”

“Tôi biết cách làm cho anh sẵn sàng, honey!”

Và với bàn tay mềm mại của mình Susan đã làm điều ấy, không những cho anh mà cho cả chính cô.

Không ngờ Susan làm vậy Hữu quay mặt đi, nghĩ rằng không nhìn cô, cô sẽ tự nhiên hơn.

Rồi Hữu nghĩ “Đây là một cơ hội để trả thù dân tộc.”

“Trả thù dân tộc” là ý tưởng của Hữu và đồng đội lúc còn học Anh ngữ ở quê nhà, nảy sinh sau khi Mr. Cornilli- một ông thầy người Mỹ trong lúc dạy đã vui miệng kể lại chuyện ân ái với gái điếm Việt Nam, “được” cô ta cắn nhẹ vào cổ vì “đã làm cho cô ta quá sướng." “Chờ đấy! khi tụi tao qua Mỹ, tụi tao sẽ trả thù!" Bọn học trò trẻ tuổi nói đùa; đùa nhưng lòng rất thực.

“Oh! Your penis is so hard!”

“Is it?”

Xú-cheng vứt trên nệm xe, cặp gò bồng đảo hiện ra lồ lộ, to tròn. Rồi xì-líp cởi bỏ…Tim Hữu đập thình thịch, người run rẩy…

Bỗng tiếng người đồng hương khóa trước vang lên trong tâm thức anh: “Con gái Mỹ dễ “ấy” lắm; nhưng nếu mình không làm nó thỏa mãn nó sẽ thưa mình ra tòa."

Trong khi lý trí bảo Hữu phải giữ đầu lạnh, dục vọng nung nóng thân thể anh.

Susan nhìn Hữu chờ đợi. Có vẻ như đây là lần đầu cô tiếp xúc thân mật với một chàng trai châu Á. Có vẻ như cô muốn biết cách thức mà anh ta làm việc ấy ra sao.

“Thôi mà! Không phải mày muốn trả thù dân tộc sao?” Hữu nghĩ.

“Nào! Anh đã làm việc này rồi mà, đúng không ?” Susan giục.

Nhớ lại lần đầu tiên làm chuyện ấy với người phụ nữ bên kia sông ở quê nhà Hữu gật đầu. Thân thể anh nóng bừng, đỏ cả mặt.

“So…”, Susan nói.

Hữu vừa cởi áo quần của mình, vừa lắp bắp:

“Có phải tôi… được làm… những gì tôi muốn?”

Susan mỉm cười gật đầu: “Vâng, tất cả những gì anh muốn, honey.”

Cởi xong mọi thứ, Hữu nhìn Susan hỏi:

“Nhưng …cô muốn tôi bắt đầu… ở đâu?”

Susan đẩy Hữu ngả ra nệm.

Hữu ngồi ngửa, hai tay chống lên nệm. Susan chồm lên người anh, quỳ trên nệm, tay vịn vào lưng ghế, cúi người xuống. Bàn tay mềm mại mát mẻ của cô đưa anh vào trong cô.

Động tác của Susan khiến Hữu quàng tay ôm lấy eo thon; rồi cặp mông to của cô.

Nhắm mắt, anh cảm thấy da thịt mịn màng của cô gái.

Một lát, hé mắt không thấy cô nhìn mình, anh mở hẳn ra để có thể nhìn rõ thân thể lồ lộ tuyệt đẹp của cô, cảm xúc của cô.

Đôi gò bồng đảo của Susan trắng nõn, lắc lư theo nhịp điệu thân thể, mỗi lúc một nhanh.

Nhưng Hữu lo lắng khi không nghe âm thanh nào phát ra từ Susan, trừ hơi thở của cô.

Đồng môn ở các khóa trước đã đúng: con gái Mỹ có thể tiến thẳng từ bàn cà phê đến giường ngủ, đốt cháy giai đoạn từ cái nhìn vào mắt nhau đến hành vi cởi đồ cho nhau. Hữu chỉ mới gặp Susan ba lần. Lần đầu ở shopping center, lần thứ hai đi nhà thờ với cô và gia đình cô, lần thứ ba uống cà phê với cô. Trong lần uống cà phê ấy, cả hai không ai nói đến tình yêu, tình dục, chỉ bàn chuyện đất nước, con người.

Từ bên dưới, Hữu hăng hái đáp ứng, để trả thù dân tộc. Và vì sự an toàn của mình.

Một lát nghe tiếng thở hổn hển của Susan, nghĩ rằng cô đã mệt, Hữu muốn hoán đổi vị trí; hơn nữa, anh thấy khó kiềm giữ cảm xúc lâu dài nếu cứ để cô chủ động.

Đợi lúc Susan dừng lại, Hữu lên tiếng:

“Cô có…thích không?”

“Có…Nhưng tôi muốn tiếp tục."

“Chúng ta có thể… đổi vị trí không?”

Susan gật đầu, ôm lấy Hữu: “Hold me, honey!”

Hữu mừng rỡ vì cô gái chấp nhận. Ở trên anh có thể chủ động điều chỉnh cảm xúc bằng cách thay đổi nhịp độ. Và như thế cuộc vui có thể kéo dài để Hữu có thể nghe được âm thanh biểu hiện sự khoái cảm của Susan. Anh muốn điều ấy.

Hữu vòng tay qua lưng Susan. Với sự giúp sức của cô, anh đúng lên. Hai người thay đổi vị trí mà không rời nhau.

Susan ngả vào lưng ghế, giơ hai chân lên cao.

Ở trên, Hữu làm hết khả năng của mình để thoả mãn Susan. Thình lình ánh đèn pin rọi vào xe.

Hữu ngồi bật dậy. Anh quơ lấy quần. Susan nhặt áo.

Một khuôn mặt nghiêng xuống nhìn vào cửa xe.

Đó là một viên cảnh sát. Đồng sự anh ta đứng bên cạnh.

Một tiếng nói nghiêm nghị vang lên:

“Có phải gã này hãm hiếp cô?”

Susan lắc đầu: “Không, anh ấy không làm vậy.”

Rọi đèn pin khắp xe, viên cảnh sát hỏi tiếp:

“Cô chắc không?”

“Tôi chắc. Anh ấy là bạn trai của tôi, sir." Susan bình thản trả lời.

Hai viên cảnh sát quay về xe họ ở phía sau. Hữu nghe loáng thoáng lời họ, dường như là “a lot of fun”, “good trip.”

3

Susan một tay vẫn che ngang bụng bằng áo pull của mình, tay kia quơ lấy chiếc sơ mi của Hữu ném vào anh: “Tôi ghét anh!”

“Tôi xin lỗi”, Hữu nói.

Có tiếng động cơ xe khởi động rồi chiếc xe cảnh sát chạy vút qua xe họ.

“Làm ơn cho tôi biết đi, Susan! Tôi đã làm gì sai sao?”

“Anh là đồ ngốc!” Susan liếc Hữu giận dỗi.

“Cô ấy giận vì mình đã dừng lại nửa chừng," Hữu nghĩ. Anh nhớ khi anh tháo lui, cô vẫn bấu víu vào anh. “Con gái Mỹ dễ lắm nhưng nếu mình không làm cho họ sướng họ có thể thưa mình ra tòa," câu nói của “đàn anh” lại vang lên.

“Tôi xin lỗi, với tất cả trái tim tôi, Susan," Hữu lập lại với giọng năn nỉ.

Susan lặng thinh.

“Tôi xin hứa sẽ không bao giờ …bỏ rơi cô nữa."

Hữu không biết dùng từ gì để diễn tả hành vi của mình nên dùng động từ “abandon”.

Susan im tiếng.

“Tôi sẽ bù cho cô nếu cô không kể chuyện chúng ta đã làm cho …” Hữu định nói “cho quan tòa” nhưng rồi thấy không nên. Thay vào đấy anh nói “cho bất cứ ai”.

Susan vẫn không đáp lại. Điều ấy khiến Hữu thực sự lo sợ.

Chiếc xe tăng tốc lao nhanh trong đêm. Phía sau họ, không còn thấy thông nữa. Bóng tối đã kết dính cảnh vật bên đường thành một khối đen dày đặc. Hữu không nhìn thấy vô số ánh sao lấp lánh trên trời. Anh có cảm tưởng mình đang ở trong một đường hầm hun hút.

Về đến Keesler, mở cửa xe bước ra Hữu nói một câu đã định sẵn:

“Cô sẽ cho tôi một cơ hội nữa chứ?”

Susan gật đầu.

Hữu thở phào.

“Cám ơn cô rất nhiều. Cô thật tử tế và dễ thương. Chúc cô ngủ ngon.”

Susan đưa tay vẫy chào tạm biệt: “Chúc anh ngủ ngon. Hẹn gặp lại anh.”

Hữu nói hẹn gặp lại Susan vào tuần tới.

Khi Susan vừa cho xe lăn bánh Hữu chạy theo, nói:

“Xin đừng kể lại với cha mẹ cô.”

“Anh là đồ ngốc!” Susan nói và đạp chân ga. Chiếc xe vọt đi, để lại một cụm khói khói trắng.

Không nghe kịp câu nói của Susan, Hữu hăng hái bước vào lối đi lát những tấm bê tông giữa công viên, lòng vui rộn rã.

Phía xa nơi rạp hát, rất nhiều người xếp hàng chờ mua vé xuất cuối cùng.

Tuần sau, đúng vào ngày Giáng sinh, Hữu không đến buổi party do cư dân địa phương mời trước đó. Lời mời rất hấp dẫn: ngoài thức ăn còn có khiêu vũ, gói quà miễn phí. Nhưng sao bằng việc đến với Susan.

Hữu theo Susan về nhà cô. Cùng cô đi dạo phố xem người ta trang hoàng mừng Giáng sinh.

Về nhà Hữu được thưởng thức món gà tây truyền thống, uống rượu whisky cùng gia đình Susan. Quá khuya khi cha mẹ Susan đã về phòng riêng, cô đến phòng dành cho anh. Cô đã giữ lời hứa, cho anh một cơ hội nữa.

Nghĩ rằng bản án vẫn treo lơ lửng trên đầu mình, Hữu làm tất cả những gì Susan muốn.

Dưới ánh sáng màu hồng nhạt của chiếc đèn ngủ, Hữu thấy đôi môi Susan thêm đỏ và hé mở, mắt cô nhắm nghiền, nét mặt căng mịn đầy hoan lạc. Đến khi nghe tiếng rên rỉ của Susan, Hữu cảm thấy dạt dào niềm vui sướng và hãnh diện.

“Có thế chứ! Mình đã làm được!”

TP

bài đã đăng của Thu Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)