Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Tưởng hôm nao về

 

 

 

ngang gầm cầu thê húc
đĩ điếm câu cá bộn
bề bao giờ tôi cũng
vẫy tay – cá vẫy đuôi

cắn câu bộn bề đĩ
điếm một hai muốn đãi
tôi bữa nhậu cá nướng
dưới gầm cầu thê húc

say chỉ việc lăn ra
say ngủ tôi vẫy tay
thối thác cá cắn câu
một cách chả câu nệ 

bộn bề đĩ điếm ngồi
giữa không khí cực ẩm
bức có muốn say rồi
ngủ cũng chả được muỗi

thì dày kín đầy mùi
[cá nướng!] chen lẫn mùi
người nồng nồng phía phường
ba đình đầy mùi cũ

mốc giá trị tính cũng
từ 1000 năm thăng
long(!) tôi thối thác vặn
cho ánh sáng lờ mờ

ngang gầm cầu thê húc
đèn đường hắt vào nom
đĩ điếm bộn bề câu
cá phải cố lắm mới

xác định được tôi bây
giờ tôi nào tôi thật
tôi nào tôi khác rùa
dưới hồ gươm còn chả

bao nhiêu những con sống
được chúng bò lên nằm
khoanh tròn trên hàng bia
tiến sĩ trong sân văn

miếu được đĩ điếm bảo
bọc bộn bề hôm về
tôi vận quần cụt / áo
phông cũ đầu trùm nón

tai bèo che kín khuôn
mặt do sợ ngó thấy
ai cũng nhầm với trịnh
cán con trịnh sâm cháu

trịnh khải vượt qua tượng
ông hồ đứng vẫy tay
tôi vẫy tay chậc lưỡi(!)
thời này ông hồ còn

sống có chắc sẽ khá
hơn? ai biết – nói coi.

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)