Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

vó, bờm

0 bình luận ♦ 9.01.2018

 

 

 

1.
năm 11 tuổi tôi đã bắt đầu bơi mỗi ngày từ bờ biển hướng ra đại dương. mỗi ngày xa hơn dăm mét. mỗi năm xa hơn một lưu lạc. đến khi không còn bơi được nữa bởi lực dội lại từ bức tường lửa của ráng chiều. tôi bèn bơi ngược trở lại một đoạn đường dài 50 năm. bước lên bên bãi bờ xưa cũ. nắng thì ố đục. soi đầy bóng cá chết trôi. chỉ duy còn gã thiếu niên đã bị đánh cắp nội tạng. đang nâng niu trái tim. đi ngược về hướng tôi. sau lưng một đời sống khác.

2.
thảy những đồng tiền xu hên xui may rủi tung lên vận mạng. chúng rớt xuống những hóa đơn chưa thanh toán kịp. hôn nhân. hạnh phúc. sự nghiệp. đậm nét nhất là căn phần. nắm trong tay cái mặt chữ đi hỏi lão nhà quàn. lão đục đẽo thành một tấm bia có mặt chữ là cái tên rất thân quen và mặt hình là tấm ảnh chân dung nhang tàn của một lão già lạ hoắc. tôi mang nó về dựng trước cuộc đời.

3.
thảy (lại thảy!) những mất mát vào uất hận. tôi quày quả vác ba lô lên đường. con đường đầy nước biển và sự sống lều bều. có lần tôi đã uống nước biển vì khát. tôi chìm dần vào lòng đại dương và thấy rất nhiều tượng đài đang trầm tích. tấp vào đại lục. mang theo dăm hơi thở cuối tôi mưu sinh bằng một tâm thất phập phều nguồn gốc. qua bao con đường ổ gà qua bao phố phường đổ vụn tôi thấy lắm lớp đất đá lở lói lắm viên gạch vỡ vụn. một hôm của những chục năm sau tình cờ lục lạo cái ba lô cũ rách tưa xước cào tôi thấy cái uất hận của mình đã hao đi gần hết. tương tự cái ba lô cũng rách tưa sắc màu. sự sống cùng ý nghĩa của nó.

4.
sau khi ổn định các thứ. tôi chợt nảy ý định tìm mua lại bộ quân phục lúc nào cũng ám ảnh vết thương. tôi đã phải rảo mắt hầu hết các cửa hàng salvation army chuyên bán hàng quân nhu của mỹ. di dời qua các tiểu bang thành phố quận hạt theo thời gian ý ham muốn lụm khụm của tôi bị thui chột dần. một hôm (lại cũng một hôm!) tình cờ thấy những bộ quân phục phất phới trên mạng lưới thông tin. bộ quân phục ưng ý đang giảm giá trước bộ dạng của nó. bạc thếch mốc mùi tanh khô máu mủ co quắp số phần. lại còn được khuyến mãi thêm cái ngày tháng luôn bị đào xới bởi những kẻ vô thần đang cố xóa bỏ chứng cứ. tôi bỗng dưng muốn đốt bỏ ý định tật nguyền của mình.

5.
đôi giày của ba tôi chỉ khoảng 2 tấc dài. tôi mang đôi giày đi đặng cả nghìn dặm. từ thủa nội chiến nam bắc ý thức hệ việt nam đến đời tổng thống thứ 45 của hiệp chủng quốc hoa kỳ, thì nó đã vẹt gót, rách nát và mất tích lý lịch. bây giờ, thực khó mà kiếm được một đôi giày tương tự cho một tàn tích. hên lắm, thì mặc may tôi có thể kiếm mua lại được, nếu có, một đôi giày nội chiến khác, tương đối lành lặn ý nghĩa. đôi giày nội chiến mỹ. dẫu, lịch sử lập quốc của nó lâu đời hơn. và, tuổi thọ, chắc chắn là cao niên hơn. ngược lại, chỉ có đôi dép râu của bên thắng cuộc: rách nát ý nghĩa và chỉ bẩn thêm lối mòn lịch sử.

6.
thấy tôi bị đạn chân, họ cho tôi một cây nạng rồi đuổi ra khỏi quân y viện. hơn 40 năm rồi tôi đã không còn dùng cây nạng đó nữa. bước chân đã đi đứng trở lại bình thường. nhưng tôi vẫn không vứt bỏ cây nạng. càng về sau tôi thấy càng cần đến sức chống chỏi của nó. nhất là những lúc vết thương ký ức ngày càng xiêu vẹo đời sống.

7.
ông ta ngồi khuấy liên tục những địa danh đang chìm nghỉm dưới đáy ly cà phê. tôi ngồi yên nghe và không hiểu được lý do tại sao tôi chưa hề nghe qua và cảm giác một lịch sử nào cả. ông ấy hỏi tôi về tiền lương bù đắp cho khoảng thời gian chính phủ lưu vong bỏ của chạy lấy người. tôi trả lời nhát gừng về những trôi giạt trên biển cùng lắm trầm tích dưới đáy tuyệt vọng. người đàn ông mang cặp kính cận dày chừng mực đứng lên trả tiền cho ly cà phê hoang mang dăm điều khó ở. tôi nhớ đã gặp một khuôn mặt quen thuộc giống vậy trên chiến trường cao nguyên. dụi tắt cái đóm lý tưởng vào gạt tàn. tôi đứng lên bỏ đi cho khoảng cơm thừa canh cặn mà tổ quốc đã ban tặng bao lâu nay.

8.
gửi những bài thơ tôi viết đến những người bạn rượu tế nhị. họ cất giữ tử tế và không hề phàn nàn về cái việc những bài thơ của tôi chiếm khá nhiều chỗ của những bản kẽm đang chờ sự đồng ý của tác giả. vài năm sau trở lại để gom chúng vào cho một thư viện. những người bạn cho biết chúng đã được xuất bản theo danh sách của những tác giả thất lạc.

9.
khi còn tiểu học tôi đã thích những con ngựa
nhìn
vó bờm
của chúng
tôi đã thấy lắm cơn lốc xoáy vào
lắm nẻo đường
tôi đã vòi vĩnh cha một con ngựa
mặc dù chỉ đứng cao không hơn chiếc bàn đạp gác chân nài
tôi vẫn đòi cha tập tôi vói chân lên chiếc bàn đạp và
cưỡi ngựa mỗi ngày
cứ thế từng ngày tôi lớn lên
theo bước chân ngựa
rày đây mai đó
xa tít đường chân trời
chưa lường định hướng
một hôm
khi đặt chân lên bàn đạp
tôi bỗng đau nhói một bên gối
bỏ ra, cảm thấy mệt nhừ và khòm người tính bước đi
chợt nghe cái hục hặc khàn đục
lừ đừ quay lại nhìn
tôi thấy một ông già đang gục đầu
tay vịn vào chiếc yên cương
trên lưng một con
lừa.

 

 

 

.

bài đã đăng của HHiếu


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)