Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Dẫn Độ & 6 bài thơ khác

 

LePho-NhinTuDinhDoi
“Nhìn từ đỉnh đồi” của Lê Phổ

 

 

 

Dẫn Độ

 

Chiều trầm bóng núi vàng hiu hắt
Quạnh quẽ trần gian tia nắng tắt
Sao chiếu mông lung một đỉnh trời
Cõi đời và cõi người im bặt.

Trời vênh đất nổi. Sương ngang trán.
Ánh nến lòng ta cũng chập chờn
Một cành hoa trắng trong tim vẫn
Dẫn độ ta về một mùi thơm.

Mùi thơm của cõi đời hiu quạnh
Của những niềm riêng, những nỗi nhà
Của người năm cũ. Và đôi mắt
Dẫn độ ta qua những xót xa.

Mây gió trong hồn không báo trước
Dẫn độ thời gian, vó nhịp sầu
Những nhịp thiết tha và nhịp chõi
Và ta với nhịp đuổi theo nhau.

Đêm. Một trời đêm. Triệu hạt vàng
Dẫn độ ta giữa cõi nhân gian
Tâm người treo lửng trong trời đất
Như một mầm xanh. Một tiếng đàn.

 

 

 

Mây Trang Trải

 

Mây trang trải trắng. Hồn vô xứ.
Có giống như ta, một nỗi sầu
Chân dẵm trên đường qua vô định
Mà trái tim: ngọn lửa đỏ đêm sâu.

 

 

 

Trăng Bạc

 

Đôi lúc hồn ta bừng thức dậy
Tiếng tàu thả khói, hú còi khuya
Hàng bông gòn đứng, buồn, đen thẫm
Đường ray trăng bạc ánh. Đêm xưa.

 

 

 

Tân Hôn

 

Đường quanh quất dặt dìu đám lúa ngã
Gió đê mê rời rã cả linh hồn
Người im lắng. Nghe giác quan mở mắt
Hớp thơm mềm đêm trời đất tân hôn.

 

 

 

Cắt

 

Biển. Đêm giông bão. Nhớ chia lìa.
Ghe cắt vào sông tiếng cắt khuya
Đời cắt vào ta ngọn gió buốt
Em cắt vào ta ánh sao khuê.

 

 

 

Và Những Nhịp Vó Buồn

 

Mây đưa dạt đám hoàng hôn
Vào hàng cây vút bồn chồn bóng đêm
Vàng thau. Và những âm mềm
Của chiều giăng mái trên hiên giọt đời
Những sông buồn của muôn nơi
Đổ vào tịch mịch. Biển. Thời gian quên
Trăng hồng. Thắm. Nhịp chèo lên.
Con thuyền lạc gió trôi miền không hư
Quạnh không tiếng gọi của mùa
Đàn mưa bạch. Trắng trời. Như vó buồn.
Một bầy ngựa trắng từ phương
Xa, mờ, phủ mộng, nhịp cuồng. Và đêm.
Người ngồi trong cõi nhớ quên
Lần tay sờ, kiếm những miền thực, hư.

 

 

 

Bãi Mê

 

Trên những tán cây dòng sông diệp lục
Buổi chiều thơm mùi cỏ lá
Và hoàng hôn đã nhấp nhánh những sợi ren vàng.

Trên những dòng máu chậm chạp rời bến
Con đò nằm ẩm mục hoàng hôn
Và một vì sao tím
Nở chậm ánh lửa đêm
Vào vũng nước còn đọng lòng đò.

Trên mái nhà kỷ niệm của một người
Mây vẫn bay lờ lững. Màu khói nhạt. Buổi chiều.
Và đoá hoa mùa thu ngày đó
Vẫn thao thiết. Bập bềnh tiếng gió đêm.

Trong dòng mưa gió lật
Mùi hạnh cũ trở về
Những mầu hoa xa khuất
Tưởng tàn trong tiếng khuya
Vẫn bay bay theo gió
Những lục, hồng, vàng, tím, đen, nâu
Nhoè mờ và sắc nét
Còn bập bềnh nhịp nhàng tha thiết bãi bờ mê.

 
2017

 

 

 

.

bài đã đăng của Bùi Vĩnh Phúc


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch