Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

pianissimo

clip_image002

________________________________________________

Trần Thị NgH

Đầu thu, trời trút một cơn mưa to bên ngoài thư viện Sorbier mà tôi không biết cho đến lúc ôm mớ sách vừa mượn ra tới cửa mới thấy lênh láng nhòe nhẹt. Có mang theo dù nhưng gió quá thôi đành quay trở vô chờ chút coi sao. Lại leo lên tầng một rà lại mấy kệ sách ban nãy, chợt thấy cô ấy đứng khoanh tay nghiêm nghị trong khu tiểu thuyết, lưng dựa vào dãy tác giả có vần M. Một thiếu nữ vừa qua tuổi thanh xuân với khuôn mặt dài thông minh, mũi to, mắt nâu, ánh nhìn bộc trực, tóc ngắn màu nâu đỏ, dáng cao ráo thanh mảnh, vai ngang, trang phục thập niên 40 của thế kỷ trước: váy tông sậm ngang gối, áo sa-tanh màu kem, vai khoác khăn choàng hình tam giác có tua, cùng chất vải áo. Trông cô như đi lạc nhưng thần thái tuyệt nhiên không vướng chút chi lo âu hay hoảng hốt; mắt không buồn đảo quanh, trái lại hướng thẳng về một điểm vô hình nào đó phía trước mặt. Có một sức hút đặc biệt kỳ lạ lôi tôi về phía ấy. Lượn qua lượn lại những N, O, P, Q, R… cuối cùng quay trở lại M. McCall, M.J. McGrath, Karen Maitland, Marcus Malte, Henning Mankel, Miyabe Miyuki, A. Munoz Molina, Alice Munro… Tôi mon men đến gần bắt chuyện, hạ giọng thì thầm theo đúng nội quy thư viện:

– Bên ngoài mưa lớn quá trời.

Mí mắt viền hàng mi rậm chợt cụp xuống rồi nhướng lên, y hệt con búp-bê nhắm mắt mở mắt bị bỏ quên đã rất lâu, ngồi một mình chông ngốc trong kho chứa đồ cũ trên rầm thượng mắt mở trừng trừng. Như vừa bị lay tỉnh, cô rời mắt khỏi điểm tập trung, nghiêng đầu về phía tôi trong khi tay vẫn khoanh trước ngực:

– Mưa này không dai đâu.

– Nếu không phải ôm mớ sách này thì chạy ào một cái là về tới nhà.

Có vẻ như cuộc trò chuyện sẽ bí tịt sau câu nói có phần vu vơ lẫn vô duyên của tôi, nhưng không, cô gái cười thân thiện, khoe hàm răng trắng và đều:

– Cô ở gần đây? Tôi đang chờ một người đến đón về… nhà của người ấy. Tên tôi là Frances.

Có nhanh quá không? Thôi kệ. Chính tôi bày đầu mà.

– Tôi tên Em.

– Emma? Emmanuelle?

– Không, chỉ là Em thôi. Trong ngôn ngữ xứ tôi, em dành cho người lớn tuổi hơn xưng hô với người nhỏ tuổi hơn bất chấp giới tính, hoặc người đàn ông sẽ gọi người đàn bà của mình là em…ư…bất chấp tuổi tác. John Lenon có thể gọi Yoko Ono là em dù trẻ hơn cô ấy bảy tuổi. Người tình mới của cô ấy hiện nay trẻ hơn 50 tuổi, nếu ở xứ tôi ông ta vẫn cứ gọi Yoko là em. Tôi tên Em nhưng nếu tôi có em thì vẫn phải xưng em với em tôi thôi…

Thấy coi bộ hơi lòng thòng, tôi đột ngột im bặt, đưa mắt lang thang qua Nisbel, Norek, Nunn, Oliver, Ourednik, Qiu Xiaolong… rồi lơ đãng rút ra quyển Thảm Đỏ, truyện trinh thám của James Patterson, đọc lướt quảng cáo tóm lược ở bìa sau: những vụ giết người đẫm máu làm đỏ thêm tấm thảm đỏ của thế giới điện ảnh. Thấy Frances im ru, tưởng đã ớn trò chuyện, không ngờ cô ấy chợt rì rầm sau một hồi trầm ngâm:

– Hay nhỉ. Cái vụ xưng hô ở xứ Em đó.

– Ồ, bàn thêm thì rắc rối lắm chị. Cứ như mê trận.

Ngước nhìn lên ô cửa kính lắp chót vót trên đầu tường thấy màu trời đã giảm đục, làm ra vẻ dứt khoát, tôi nói:

– Thôi tôi đi về đây, chị có đi không tôi cho quá giang một góc dù.

Nói cho có nói thôi, thực ra tôi gần như lớ ngớ chẳng biết làm gì hay nói gì để kéo dài cuộc trò chuyện. Thâm tâm tôi còn muốn biết thêm chút nữa về cái vẻ lạc loài của cô gái chỉ đứng khoanh tay nghiêm nghị trong một góc thư viện, hoàn toàn không giống như một thủ thư, một độc giả, hay thậm chí một kẻ rỗi việc lãng đãng vào thư viện địa phương một chiều cuối tuần rút đại một quyển trinh thám để giết thì giờ bằng cách vừa đọc vừa đoán mò xem ai là thủ phạm. Thật bất ngờ, cô ấy vui vẻ nói:

– Vậy em cho tôi quá giang đi. Đứng đây chờ không biết đến chừng nào.

– Chị về đâu? Gần đây không? Chỉ cần điện thoại báo cho ai đó khỏi phải đến. Tôi đưa chị về bằng…dù. Hưỡn mà!

Frances khịt mũi nhẹ thay cho một cái cười nhạt, đoạn đổi giọng tâm sự:

– Tôi làm gì có điện thoại di động, cũng không biết cái chỗ tôi sẽ đến là đâu hay người đón tôi là ai.

Tôi lật đật trả quyển Thảm Đỏ về chỗ cũ. Chà chà, hấp dẫn. Ngôi sao màn bạc bị hạ sát trong lúc đang diễn, nhà sản xuất điện ảnh bị đâm chết ngay trong tư dinh, an ninh thắt chặt vào những ngày có Liên Hoan Phim để bảo vệ sinh mạng của những người làm nghệ thuật thứ 7 vì một tên sát nhân tâm thần đang tung hoành…gì gì thì cũng chỉ là tiểu thuyết giải trí. Nhìn đây, tôi sắp sửa che dù đưa một nhân vật bí ẩn về chỗ ở của mình, cách thư viện Sorbier chỉ 15 phút đi bộ dưới trời mưa lâm râm, ly kỳ không?

000

Tôi pha Nestcafe bằng cái máy Dolce Gusto. Tẹt tẹt tẹt. Cạch. Đùng. Trong nháy mắt chúng tôi đã có thể áp tay vào hai ly cà-phê hôi hổi, không phải chờ nhỏ giọt đến nguội ngắt như phin, rồi lại phải đun nước sôi để pha thêm vô cho nóng. Dĩ nhiên không đậm đà bằng Arabica, Robusta hay Cứt Chồn Ban Mê, chỉ làng nhàng đỡ ghiền như Viennois, Cappuccino hay xây-chừng ở các quán cóc bến xe Lục Tỉnh. Nhưng vậy là ngon rồi, với một buổi chiều ua úa buồn ly hương như hôm nay. Ngồi ở cái bàn nhỏ kê nép trong góc nhà bếp bốn mét vuông, chúng tôi im lặng nhìn ra hàng cây bên ngoài nơi từng sợi nắng mỏng sau mưa đang thả xuống một gam màu rất chớm, rất man mác xanh hè và vàng thu. Như để nói tiếp câu chuyện đang kể, mà thực ra là chẳng có chi đã được kể trước đó cả, Frances thủ thỉ:

– …rốt cuộc thì tôi dùng bút chì vẽ một dãy phím đen trắng lên bệ cửa sổ để tập đàn. Chúng tôi sống trong căn phòng bé tẹo nằm phía trên một tiệm đồng nát nơi mẹ tôi làm thuê với lương 35 xu mỗi tuần, thật vất vả cho một bà góa với 2 con nhỏ là tôi và em trai tôi, đặc biệt vào những năm chiến tranh thế giới thứ hai đang diễn ra khốc liệt. Thành ra cây piano duy nhất mà tôi biết là của thầy giáo ở trường. Đã có lúc tôi nghĩ, nếu lỡ mai tôi trở thành nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng, dàn phím vẽ trên bệ cửa sổ chắc chắn sẽ đi vào huyền thoại. Như ông gì nhỉ, Haendel đó. Ông ta đã trốn trên tầng áp mái, đóng kín cửa, tự mày mò chế ra cho mình cây đàn harpe rồi cứ vậy mà âm thầm tập dượt. Không huyền thoại không thiên tài thì là gì chứ?

– Không ngờ lại có sự trùng hợp thú vị: tuổi thơ tôi gần giống như một bản sao của chị nửa thế kỷ sau. Gia đình tôi không đến nỗi nghèo nhưng cha mẹ tôi quan niệm xướng ca vô loài, đàn địch từng tưng chỉ là trò vớ vẩn của kẻ ăn chơi, không mang lại cơm áo gạo tiền. Tôi bí mật nhịn ăn sáng để trả học phí cho ma-sơ trong một tu viện gần nhà và cũng tập đàn trên phím vẽ như chị. Thật truân chuyên khi phải vận dụng tất cả giác quan để lắng nghe âm thanh của các nốt nhạc vô hình đồng thời đu dây theo từng tiết điệu. Sau này khi xem phim The Pianist của Roman Polanski tôi đã chết điếng khi thấy Wladyslaw Szpilman ngồi trong căn nhà hoang đánh đàn câm giữa một Warsaw đổ nát, mười ngón tay lơ lửng bên trên 88 vạch đen trắng bám đầy bụi của cây đàn vô chủ. Chập chùng, trôi, lướt, chần chừ và dứt khoát. Những nốt nhạc nổ ra trong đầu, vọng lên, bung ra, len lỏi qua những bức tường đổ, những lỗ đạn, những con đường ảm đạm không có lấy một bóng người của một thành phố chết….

– Kẻ sống sót trong cuộc bố ráp Reinhardt! Szpilman – nghệ sĩ dương cầm Do Thái người Ba Lan, để toàn mạng đã phải trốn chui trốn nhủi nhiều nơi trong 2 năm cho đến khi gặp được…cây đàn; thèm chảy dãi nhưng đành phải đánh điếc để không bị quân Đức phát giác. Ở một nghĩa nào đó chính nó đã cứu mạng anh ấy, nhưng gia đình thì ly tán cả. Trong chiến tranh ai mà chẳng mất mát. Còn sống chưa hẳn đã là may. Như Primo Levi đó. Ông ta lóp ngóp bò về từ trại tập trung Auschwitz nhưng thực sự là đã chết ngắt từ trước khi tự sát năm 1987. Ted Makkavala đã không phải tòng quân vào những năm ấy.

– Ted Makkavala?

– Anh ấy là đồng nghiệp cùng trường, phụ trách môn khoa học, đã có vợ và 3 con, một trai hai gái. Tôi theo học nhạc viện 4 năm rồi về trường trung học Hanratty dạy hợp xướng, đồng thời đàn cho nhà thờ. Chúng tôi thường mặt lơ mày láo hẹn hò ở kho chứa đồ phía sau phòng thí nghiệm của trường, làm tình trong mùi hóa chất, giữa những chai lọ dễ vỡ, những bộ xương cách trí của người lẫn của chó mèo và những hũ formol ngâm nội tạng. Có lần sau một trận tình người ngợm chúng tôi dính đầy nước sơn còn ướt do các vách gỗ của căn phòng vừa được phết lại nhân lúc học sinh nghỉ hè. Trời, tôi vẫn còn nhớ như in cái cách anh ấy chậm rãi trải áo khoác lên sàn nhà ẩm, vuốt vuốt cho phẳng trước khi tỉ mẩn mở từng chiếc nút nhỏ ở cửa tay áo sơ-mi của tôi. Trầm tĩnh và đơn sơ, khiến tôi cảm động muốn khóc.

– Không phải tôi muốn vuốt đuôi chị để đươc nghe tiếp câu chuyện, nhưng thật kỳ lạ, tôi cũng là cô giáo dạy nhạc tuy huyền thoại thiên tài chỉ xần quần trong hẻm nhỏ. Cũng đã đâm đầu vào vài người đàn ông vợ con đùm đề, cũng lén lút hẹn hò, cũng hoang mang trộn lộn với hoan lạc. Cũng ngùi nhớ mùi mồ hôi trong nách, nốt ruồi quen thuộc ở một bên hông, những nụ hôn nhão nhoẹt nước bọt và nước mắt. Nhưng khác với chị, tôi luôn luôn tháo chạy thục mạng khi thấy thấp thoáng bóng tối hay mây mù; thường thì chết nhát tìm cách chui tọt vào trong mắt bão ngồi tùm hum cho an toàn. Rượt theo hạnh phúc là một việc nguy hiểm đòi hỏi nhiều tiêu tốn thể chất lẫn tinh thần. Nhưng mà, quỷ thần ơi, tình yêu sao muôn đời cứ thế? Mấy mươi năm sau nữa hay bao nhiêu thế kỷ nữa thì vẫn có những mối tình chung chạ khắc khoải tương tự, phải vậy không chị?

Có vẻ như tôi sắp mếu đến nơi. Frances không nói gì. Cô gái vừa bước qua tuổi thanh xuân mà tôi đã nhìn thấy trong góc thư viện Sorbier bỗng trở nên già khằn chỉ sau vài tiếng đồng hồ. Nắng tàn ngay trên màu tóc nâu đỏ, một vạt xơ xác rớt xuống trán, vài cọng lạc loài vắt trên hai vành tai. Ánh nhìn đã thôi sắc sảo và giọng nói trong trẻo thoáng chốc như bị thời gian cào cho trầy xước. Ây da, sao giống chuyện ma quá; hóa ra cơn mưa đầu thu đã đẩy tôi trở lui lên tầng trên của thư viện là để gặp một người đang đứng chờ một người. Thất kinh với ý nghĩ này, tôi sỗ sàng chồm dậy ghé sát mặt vào hình nhân đối diện: cuộc hạnh ngộ giữa hai chúng tôi là có thật, vì rõ ràng hai ly cà-phê dở ẹc trước mặt đã cạn tới đáy và bàn tay của người phụ nữ mà tôi vừa cố tình chạm phải đã rất ấm.

Níu lại mảnh khăn choàng vừa tuột xuống vai, Frances thủng thẳng trả lời cho câu hỏi tưởng đâu đã bị bỏ lơ:

– Đúng. Muôn đời vẫn cứ thế. Nhưng em nghe đây, tôi rất có thể đã khô xơ co cứng trong cô đơn như em đang, thắt tha thắt thỏm như em đã, chui vô xó tối nằm liếm hoài vết thương từ cuộc tình bất toại như em vẫn luôn luôn, nhưng cũng có thể đã yêu một người đàn ông khác nếu Ted không bỏ tất cả để cưới tôi. Sau khi Bobby, đứa con trai duy nhất của anh ấy chết vì bị xe tông lúc 12 tuổi, từ những mâu thuẫn với đại gia đình bên vợ và với chính người vợ anh đã cưới không do chọn lựa của chính mình, Ted trở nên dứt khoát hơn trong mối quan hệ. Sau tai nạn đó, chúng tôi lấy nhau rồi có hai con. Nghĩ mà coi, tôi đã thập thò mây mưa với anh ấy không biết bao nhiêu lần trong cái hốc chứa đồ phía sau phòng thí nghiệm, ở lớp dạy giáo lý của nhà thờ, trên bãi đất một khu rừng đầu xuân còn trụi lủi lá, trên chiếc Plymouth đời 1936 những ngày mưa như trút, đã gây ra một xì-căng-đan tỉnh nhỏ, đã ôm rịt đúng mối tình khao khát, rồi cuối cùng giành giật được người đàn ông của đời mình; nhưng trời hỡi, giờ nghe ngóng lại tôi nhận ra sau từng ấy năm, bên trong ngực vẫn là trái tim đó đang đập, vẫn là Frances, một mình như đã từng một mình trước khi tất cả những việc đó xảy ra. Ý tôi là, chẳng có gì khác nhau cả. Ở một âm lượng rất nhỏ, nó vẫn đang đập một mình. Khẽ thôi, nhưng vẫn đập.

Tôi bỗng òa khóc hu hu, ngất ngất. Frances đặt nhẹ bàn tay rất ấm lên lưng tôi, phía bên vai trái đang xệ xuống.

– Em. Buồn khẽ thôi.

clip_image003

Trần Thị NgH

Sorbier, tháng 9.2017

______________________________________________________

Chú thích của tác giả: Frances là nhân vật ở truyện ngắn Một Tai Nạn nằm trong tuyển tập gồm 11 sáng tác có tựa chung Những Mặt Trăng Của Sao Mộc – Les Lunes De Jupiter của Alice Munro, bản tiếng Pháp do Colette Tonge chuyển ngữ, Editions Points xuất bản 2013. Một số chi tiết về nhân thân của Frances trong Pianissimo được lấy từ Un Accident.

bài đã đăng của Trần Thị NgH


2 bình luận »

  • Khách đi tàu viết:

    Thời tiết của trời đất và của hai nhân vật đẩy đưa trong một hội thoại cũng bí ẩn như một tàng thư giờ không mấy ai cao nhã mó đụng. Một truyện mà chất văn chương đan xen với cảm thức con người, sử dụng điệu nghệ phương tiện là chính khoảng cách làm như không thể vượt qua (nghĩa là, nếu vượt qua thì nó sẽ đi tới một cái gì khác). Khó như vậy mà vẫn làm được. Sau cùng là âm nhạc.

  • Anh Thảo viết:

    Dùng giọng văn nhẹ như bấc để kể về những điều thật nặng lòng của kiếp người, cũng như đàn thật khẽ mà tạo âm hưởng vang thì khó gấp bao lần những tiếng đàn bão táp. Pianissimo đã làm được những điều này. Cám ơn nhà văn đã mang một nhân vật tiểu thuyết từ thư viện vào đời trở lại.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch